Ầm ầm!
Tiếng gầm thét này tựa như tiếng sấm nổ tung giữa cánh đồng khô hạn, khiến cho cả trời đất đều rung chuyển. Đông Hải vốn đang sôi sùng sục, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, tựa như vạn vật đều bị định hình tại chỗ!
Trong khoảnh khắc này, toàn bộ Đông Hải như biến thành một hồ nước lớn, một hồ nước phẳng lặng không chút gợn sóng, tựa như một tấm gương khổng lồ trải dài trên mặt đất!
Tĩnh lặng!
Hoàn toàn tĩnh lặng!
Đông Hải ngừng sôi, không còn cuộn trào, những làn hơi nước trắng xóa vốn đang bay lên trời cao cũng chậm rãi tan biến. Ngay cả những hơi nước đã bay lên cao cũng bị tiếng sấm này chấn động thành bột mịn, tan tác thành mây khói!
Không còn tồn tại nữa!
Chỉ trong chớp mắt, mọi dị tượng do Đông Hải sôi trào gây ra đều biến mất không dấu vết. Ngoài những xác chết của lũ quái vật biến dị đang trôi nổi trên mặt biển, gần như không còn bằng chứng nào cho thấy chuyện vừa xảy ra!
Chủ nhân của giọng nói này còn chưa thực sự xuất hiện, đã tạo ra sự chấn động kinh thiên động địa, khiến cho thiên tượng của cả vùng Đông Hải rộng hàng triệu dặm thay đổi hoàn toàn!
Điều này khiến tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều chấn động tột độ!
Còn chưa thực sự lộ diện hay ra tay, chỉ riêng uy năng tỏa ra từ giọng nói này đã không hề thua kém sức mạnh mà Tần Hằng thể hiện khi nấu sôi biển cả lúc trước!
Quá đáng sợ!
Thực sự quá đáng sợ!
Thực lực như vậy hoàn toàn vượt xa dự đoán của con người về lũ quái vật biến dị dưới đại dương, quả thực đã mạnh đến mức cực hạn.
Dù là những người vây xem bên bờ Đông Hải, hay năm mươi triệu khán giả trong phòng phát trực tiếp, khi nhìn thấy sự thay đổi thiên tượng khủng khiếp này, ai nấy đều bàng hoàng, kinh ngạc đến cực điểm.
"Làm sao đây!? Giọng nói này là gì vậy!?"
"Quá đáng sợ rồi! Chỉ một câu nói mà trấn áp được cả Đông Hải, ngay cả thiên tượng cũng thay đổi theo!!"
"Trời đất ơi! Tôi cảm thấy mặt đất đang run rẩy! Mà tôi còn cách Đông Hải tận mấy triệu cây số đấy!"
"Tại sao lại như vậy, chuyện gì đã xảy ra thế!?"
"Chủ nhân của giọng nói này là ai!?"
Trong phòng phát trực tiếp, rất nhiều người gửi những dòng bình luận đầy kinh hãi, cho biết họ cũng cảm nhận được một luồng uy áp vô hình khiến bản thân hoảng loạn, khó thở.
Dù cách xa Đông Hải bao nhiêu, dù là vài triệu hay cả chục triệu cây số cũng chẳng có ý nghĩa gì!
Dường như uy áp khổng lồ chứa đựng trong giọng nói đó có thể xuyên thấu mọi khoảng cách không gian. Chỉ cần nghe thấy tiếng, dù ở bất cứ đâu, người ta cũng cảm nhận được thứ uy thế kinh khủng đến cực điểm này!
Chỉ vì khoảng cách quá xa và còn ngăn cách bởi màn hình phát trực tiếp, nên họ mới chỉ cảm thấy chóng mặt hoặc tức ngực.
Thế nhưng, những người bình thường bên bờ Đông Hải thì lại khác.
Đối với họ, giọng nói này chẳng khác nào bùa đòi mạng. Khi mới nghe thì chưa thấy gì, nhưng chỉ vài giây sau, mọi người đều cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đứng không vững!
Thậm chí không ít người còn bị chảy máu cam, tối sầm mặt mũi, có người thì màng nhĩ xung huyết, đau đầu như búa bổ, vô cùng thống khổ!
Rõ ràng, giọng nói này đã vượt xa giới hạn chịu đựng của người bình thường, căn bản không phải thứ mà những kẻ không có tu vi có thể nghe thấy.
Đối với người thường, sinh linh ở tầng thứ này, dù chỉ là nói chuyện bình thường cũng giống như một thảm họa lớn, đủ sức khiến tinh thần họ sụp đổ!
Tần Vận, Cơ Nam Tương và Đông Vương Công nhanh chóng nhận ra điều này, vội vàng thi triển sức mạnh để cách ly những người bình thường kia, khiến họ không thể nghe thấy giọng nói đáng sợ đó nhằm bảo vệ an toàn cho họ.
Cùng lúc đó, tòa cung điện lơ lửng trên mặt biển lại rung chuyển, bắt đầu trôi dần vào bờ, con cua khổng lồ kia vẫn đứng ở cửa cung điện.
Thế nhưng, khác với vẻ tức giận lúc trước.
Con cua lớn này nhìn Tần Hằng với vẻ đầy khinh miệt.
Nếu nó có khuôn mặt người, biểu cảm lúc này chắc chắn là đang nhếch mép cười, rồi nói: "Thấy chưa, đây chính là Vương của chúng ta! Đây chính là Vương chí cao vô thượng của chúng ta!!"
"Con người, ngươi giờ hối hận rồi chứ! Chỉ tiếc là đã quá muộn. Ngươi vừa rồi ăn nói xấc xược đã chọc giận Vương của chúng ta, ngươi đáng tội chết vạn lần! Ha ha ha!"
Con cua lớn vô cùng đắc ý, sau khi giọng nói kia xuất hiện, nó rơi vào trạng thái cực kỳ tự mãn và cuồng vọng.
Lúc nãy nó còn đôi chút e dè Tần Hằng.
Dù sao thì trước đó, nó đã tận mắt chứng kiến Tần Hằng dễ dàng tiêu diệt hàng tỷ, hàng nghìn tỷ quái vật biến dị dưới đáy biển khi ở Long Cung. Nó biết thực lực của Tần Hằng vô cùng đáng sợ, không phải thứ mà nó có thể đối phó.
Nhưng giờ đã khác, trong lòng nó, vị Vương vô địch đã xuất hiện. Tuy mới chỉ là giọng nói, tuy chưa thực sự hiện thân, nhưng theo nó, giọng nói đầy giận dữ vừa rồi đã chứng tỏ Vương thực sự muốn ra tay!
Con người trước mắt này, chắc chắn phải chết!
Con người tuyệt đối không thể là đối thủ của Đại Vương, chỉ có thể bị Đại Vương dễ dàng nghiền nát, sau đó giết chết, cắt thành từng mảnh!
Đã là một kẻ chết rồi!
Trong mắt con cua lớn, đương nhiên không còn gì đáng để e ngại.
"Ồn ào." Tần Hằng hừ lạnh một tiếng, nhàn nhạt liếc nhìn con cua lớn kia, sức mạnh vô hình lập tức bùng phát!
Con cua vốn có thân mình màu xanh lam trong nháy mắt đã trở nên đỏ rực. Ánh mắt này của Tần Hằng thực chất chứa đựng Tam Muội Chân Hỏa vô hình, ngay tại chỗ muốn nướng chín con cua xanh này!
Con cua biến dị này tuy trông rất đáng sợ và to lớn, nhưng thực tế chỉ ở tầng thứ Đại Thánh. Đối với Tần Hằng bây giờ, nó chẳng khác nào con kiến hôi.
"Không, không, không! Không!!" Con cua lớn hoảng sợ kêu lên. Nó không thể ngờ rằng Tần Hằng lại dám ra tay!!
Rõ ràng Đại Vương đã xuất hiện, phô diễn uy thế mạnh mẽ vô song kia, tại sao hắn còn dám ra tay!?
Hơn nữa, vừa ra tay là hạ thủ sát chiêu, hoàn toàn không chừa đường lui, không chút nương tay, rõ ràng là muốn giết chết nó ngay lập tức!!
Tại sao lại như vậy!?
Tại sao lại có chuyện như thế này!!??
Tần Huyền Thiên này, con người này, rốt cuộc đang suy tính điều gì!?
Chẳng lẽ hắn không sợ thực sự chọc giận Đại Vương, dẫn đến việc Đại Vương tàn sát loài người trên đất liền sao!!??
Con cua lớn vô cùng bàng hoàng, căn bản không thể hiểu nổi tại sao Tần Hằng lại làm vậy, càng không biết tại sao Tần Hằng lại dám làm thế!
Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa Tam Muội Chân Hỏa nóng rực, con cua khổng lồ cảm thấy ý thức của mình đang nhanh chóng bị thiêu rụi, mọi cảm giác dần mất đi, tựa như đang rơi xuống vực thẳm đen tối vô tận.
"Cứu ta! Cứu ta với! Đại Vương!!" Trong lúc ý thức sắp chìm vào bóng tối hoàn toàn, con cua lớn phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, nó đang cầu cứu, muốn cầu xin chủ nhân của giọng nói kia!
"Con người! Ngươi thật to gan!"
Tiếng gầm thét kinh thiên động địa lại nổ tung, vang vọng khắp mười phương, đinh tai nhức óc, khiến những người ở gần bờ Đông Hải đau đầu như vỡ ra, suýt chút nữa ngất xỉu.
Ngay sau đó, một bóng dáng khổng lồ bay ra từ tòa Long Cung kia. Cùng lúc đó, ánh mặt trời trên cao bị che khuất, trời đất trở nên tối sầm lại!!
Chỉ thấy một con rồng xanh dài vạn dặm xuất hiện trên không trung Đông Hải. Nó vắt ngang trời, tựa như Long Thần cai quản vạn vật, chí cao vô thượng.
Khí tức đáng sợ không thể dùng ngôn từ để diễn tả trong phút chốc bao trùm lấy vùng bán kính hàng triệu dặm này. Dù có ở bên bờ Đông Hải hay không, ai nấy đều cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ này!!
Trời rung, đất chuyển!!
Dường như vạn sự vạn vật đều run sợ, không nhịn được mà muốn quỳ lạy trước con cự long vừa xuất hiện này, hoàn toàn không nảy sinh lấy một ý niệm phản kháng!
Quá mạnh!
Luồng khí tức này thực sự quá mạnh mẽ!!
Đã vượt xa trí tưởng tượng của tất cả sinh linh trên Trái Đất hiện nay. Đây căn bản không giống như một tồn tại có thể xuất hiện trong thế giới này!!
Thực sự quá mạnh!!
"Trời đất ơi, đây là gì vậy, sao lại có quái vật biến dị đáng sợ thế này!?"
"Không, đây không phải quái vật biến dị, nhìn hình dáng nó xem! Đây là rồng, một con rồng trong truyền thuyết thần thoại đấy! Vậy mà có một con rồng thực sự bay ra từ Đông Hải!!"
"Con rồng này có phải là thủ lĩnh của lũ quái vật biến dị Đông Hải không!? Tại sao lại như vậy, chẳng phải rồng đại diện cho điềm lành, là thần thú sao? Tại sao lại dẫn đầu quái vật tấn công đất liền, muốn tàn sát nhân loại!!"
"Cái gì mà thần thú đại diện điềm lành, đó thực ra chỉ là mong muốn của con người chúng ta thôi. Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị (không phải giống loài của ta, ắt có tâm khác biệt). Bây giờ là thời đại mới của linh khí phục hồi, Trái Đất sau này e là không chỉ có con người là chủ nhân nữa rồi!"
"Linh khí phục hồi, vạn linh cùng trỗi dậy. Trời ơi, vậy những người bình thường như chúng ta phải làm sao, sống thế nào đây? Giờ đã có rồng xuất hiện, sau này liệu có thực sự xuất hiện thần tiên không?"
"Tần Huyền Thiên chẳng phải là thần tiên sao?"
"Nhưng liệu Tần Huyền Thiên có thực sự là đối thủ của con rồng này không? Đây là rồng đấy, một con rồng thực thụ! Tôi từng đọc hồ sơ của Tần Huyền Thiên, cậu ta năm nay mới mười chín tuổi, dù là thần tiên chuyển thế thì cũng cần thời gian để mạnh lên chứ!!"
"Con rồng dài hàng vạn dặm, sao Đông Hải lại đột nhiên xuất hiện thứ này, quá đáng sợ, thực sự quá đáng sợ!"
"Vốn tưởng gần nghìn tỷ quái vật biến dị đã là đáng sợ lắm rồi, không ngờ giờ lại xuất hiện cự long thế này. Sao lại thế chứ, con người chúng ta sau này phải sống sao đây??"
"Tần Huyền Thiên sẽ giết rồng!"
"Giết rồng thế nào? Đây là con rồng dài hàng vạn dặm, tồn tại trong truyền thuyết thần thoại đấy!!"
"Không biết! Tôi chỉ tin Tần Huyền Thiên có thể giết rồng!!"
"Mẹ kiếp, ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày à!"
Phòng phát trực tiếp loạn cả lên, kẻ kinh ngạc, người tuyệt vọng, kẻ lạc quan, người phản bác, không còn sự yên tĩnh như trước mà hỗn loạn như một nồi cháo.
Lúc này, những người bên bờ Đông Hải cũng đều bàng hoàng, nhìn thân rồng khổng lồ trên không trung, kinh hãi đến tột độ, sợ hãi đến run rẩy.
Ngay cả những võ giả có tu vi không thấp như Tần Vận, Cơ Nam Tương, Đông Vương Công, khi nhìn thấy cự long hiện thân, trong lòng đều không kìm được mà nảy sinh cảm giác tuyệt vọng.
Quá đáng sợ!
Thực sự quá đáng sợ, con cự long này khiến họ cảm thấy nỗi sợ hãi chưa từng có.
Chỉ riêng việc xuất hiện ở đây và tự nhiên phô diễn một chút uy thế cũng đã khiến họ tê dại da đầu, kinh tâm động phách!!
Quá mạnh!!
Mặc dù họ đều đặt niềm tin vào Tần Hằng, cảm thấy Tần Hằng có thể chiến thắng con cự long này, nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ của nó, họ vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Đây là nỗi sợ hãi đến từ bản năng sinh tồn.
"Ha ha ha! Sợ rồi chứ gì! Sợ rồi chứ gì!!" Tiếng kêu ngạo nghễ của con cua lớn lại vang lên. Sau khi cự long xuất hiện, nó đã khôi phục nguyên trạng, những vết thương bị thiêu đốt lúc nãy cũng biến mất.
Trong mắt nó, giờ Đại Vương đã hiện thân, thì chẳng còn gì phải sợ nữa. Con người trước mắt này tuyệt đối không dám ra tay lần nữa.
"Sợ?" Tần Hằng cười lạnh, nâng tay chộp lấy, nhàn nhạt nói: "Chỉ là một con lươn nhỏ mà thôi!!"
Ầm!!
Thiên địa nguyên khí cuồn cuộn, trong nháy mắt ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ bao phủ bán kính hơn mười cây số, khuấy động cả đất trời, tựa như có thể dung chứa vạn vật, trực tiếp chộp về phía con cua lớn kia.
Con cự long trên không trung còn chưa kịp phản ứng, con cua lớn đã bị Tần Hằng chộp gọn trong tay. So với bàn tay khổng lồ bao phủ hơn mười cây số, con cua lớn kia chẳng khác nào một con kiến nhỏ, không chút sức phản kháng.
"Con người! Ngươi thật to gan!!"
Tiếng gầm giận dữ nổ tung như sấm sét, khiến Đông Hải vốn đã bị trấn áp đến tĩnh lặng bỗng chốc dấy lên sóng to gió lớn, tựa như cả vùng biển triệu dặm này sắp bị lật tung, vô cùng đáng sợ!!
Mây mù sụp đổ, cự long vẫy đuôi, sức mạnh đáng sợ vô song đập về phía Tần Hằng. Đây là một loại sức mạnh cực kỳ khủng khiếp, tựa như đập cho cả vòm trời sụp đổ!
"Chết đi!"
Tiếng gầm của cự long vang vọng giữa trời đất.
Uy thế to lớn nhường ấy khiến những người bên bờ Đông Hải và trong phòng phát trực tiếp mặt cắt không còn giọt máu, tất cả đều sợ hãi ngồi liệt xuống đất, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng này!!
Thật sự quá đáng sợ!!
Đây đâu còn là rồng vẫy đuôi, mà rõ ràng là một cây cột trời từ trên cao đập xuống, cứ như muốn phá hủy mọi thứ trên mặt đất vậy, thực sự quá khủng khiếp!
Thế nhưng, đối mặt với đòn tấn công nặng nề này, Tần Hằng vẫn không hề đổi sắc mặt, bàn tay được ngưng tụ từ thiên địa nguyên khí đột ngột siết chặt thành nắm đấm, lao thẳng về phía đuôi rồng.
Dù bàn tay khổng lồ bao phủ hơn mười cây số này đối với người thường đã rất lớn, nhưng so với con cự long dài vạn dặm thì còn nhỏ hơn cả cây tăm, so với cái đuôi rồng đang quét xuống kia thì quả thực không đáng kể.
Quá nhỏ bé!
"Sức mạnh kiến hôi mà cũng dám xấc xược, tìm chết!" Cự long phát ra tiếng cười khinh bỉ, nó căn bản không coi Tần Hằng ra gì. Trong mắt nó, sức mạnh yếu ớt như vậy, nó chỉ cần một đòn là có thể giết chết con người này!
Sức mạnh của đuôi rồng quét ngang trời đất, tựa như không gì không phá, cự long cũng không hề có ý định giữ lại sức lực, trực tiếp đập mạnh vào nắm đấm của Tần Hằng!!
Ầm!!
Một cú va chạm vô cùng khủng khiếp xảy ra, từng đợt sóng xung kích lan tỏa trên mặt Đông Hải, làm chấn động hư không, xé nát mây mù trong bán kính hàng triệu dặm. Sức mạnh đáng sợ bùng nổ, trực tiếp tạo ra một đám mây hình nấm khổng lồ trên mặt Đông Hải!!
Sức mạnh đáng sợ như vậy đã vượt xa giới hạn tưởng tượng của người bình thường, thậm chí họ không thể mở mắt nhìn kết quả cuộc chiến, tất cả đều theo bản năng nhắm mắt lại để tránh ánh sáng chói lòa từ cú va chạm khủng khiếp kia.
Ầm!!
Lại một tiếng nổ lớn vang lên, như thể có thứ gì đó bị đánh lui.
Chẳng lẽ là Tần Huyền Thiên?
Mọi người lo lắng mở mắt ra nhìn về phía trước, lại vừa vặn nhìn thấy con cự long dài vạn dặm kia đang rơi từ trên không trung xuống!!
Hơn nữa, giữa trời đất bắt đầu lan tỏa mùi máu tanh nồng nặc!!
Có mưa máu từ trên trời rơi xuống!!
Nhuộm đỏ cả Đông Hải!