Đạo nhân Ích Sinh tuy đã mất đi tứ chi, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc ông ta quỳ lạy Tần Hằng.
Trong không gian hư vô bên trong Tiên Thiên Thần Cơ Lâu, sức mạnh của đạo nhân Ích Sinh không thể can thiệp vào thế giới bên ngoài, nhưng cũng chẳng cản trở được việc ông ta dùng thần hồn để hiển hóa ảo ảnh.
Vì vậy, khi quỳ lạy hành lễ với Tần Hằng, đạo nhân Ích Sinh thực chất đang dùng ảo ảnh tứ chi do thần hồn cụ hiện ra để hoàn thành đại lễ bái kiến.
Tuy nhiên, tại không gian hư vô này, vật chất hạ tầng chịu sự áp chế cực lớn. Dù thần hồn vốn nằm giữa vật chất và tinh thần, nhưng việc đạo nhân Ích Sinh muốn vận dụng sức mạnh thần hồn cũng vô cùng khó khăn.
Chỉ riêng việc dùng thần hồn hiển hóa ra tứ chi hư ảo không có chút thực chất nào, đã khiến ông ta cảm thấy thần hồn như bị kim châm lửa đốt, đau đớn vô cùng.
Thế nhưng dù vậy, đạo nhân Ích Sinh vẫn cung kính hành lễ với Tần Hằng, trên mặt thậm chí không lộ ra chút dị trạng nào. Điều này đủ để thấy sự kính sợ của ông ta đối với Tần Hằng đã đạt đến tầng bậc nào.
Trong lòng đạo nhân Ích Sinh lúc này, Tần Hằng không nghi ngờ gì chính là một tồn tại chí cao vô thượng, là một vị tiên nhân có bản chất vượt xa không gian vật chất của nhân gian!
Có thể được tồn tại vô thượng như vậy chú ý, lại còn được khẳng định và làm việc cho ngài, đó tuyệt đối là vinh hạnh cực lớn, đồng thời cũng là một cơ duyên vô cùng to lớn!
Chỉ cần vị tồn tại vô thượng này rơi ra một chút lợi ích nhỏ nhoi từ kẽ móng tay, trong mắt đạo nhân Ích Sinh cũng đã đủ để ông ta hưởng dụng vô cùng!
Thậm chí, cơ duyên để đời này ông ta chứng đạo bất hủ, trở thành Thánh Hoàng, không còn bị thọ nguyên trói buộc, cũng có thể nằm ở đây!
Có thể nói, trong mắt đạo nhân Ích Sinh, sự xuất hiện của Tần Hằng chính là ánh sáng dẫn lối cho con đường phía trước của ông ta. Bất kể thái độ vừa rồi ra sao, hiện tại ông ta đã vô cùng trung thành với Tần Hằng!
Tần Hằng nhìn xuống đạo nhân Ích Sinh, ông biết rõ mồn một lão ma đầu sống hơn mười vạn năm này đang nghĩ gì. Dưới sự bao phủ của thần thức vô cùng mạnh mẽ, từng cử động, thậm chí từng luồng suy nghĩ của đạo nhân Ích Sinh đều không thoát khỏi sự cảm nhận của Tần Hằng.
Tuy nhiên, Tần Hằng không hề bận tâm đến những suy nghĩ này, bởi từ giờ phút này, sâu trong chân linh thần hồn của đạo nhân Ích Sinh đã được gieo xuống phù triện lạc ấn do chính ông thi triển.
Ngay khi Tần Hằng xóa bỏ tứ chi của đạo nhân Ích Sinh để cảnh cáo, ông cũng đã để lại phù triện lạc ấn có thể khống chế ông ta bên trong cơ thể đối phương.
Chỉ là, thủ đoạn của Tần Hằng quá cao minh. Dù chỉ là tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng phù triện lạc ấn được chế tạo vẫn vô cùng tinh diệu, không hề thua kém phù triện do tiên nhân thực thụ tạo ra.
Đạo nhân Ích Sinh chỉ là một Thần Thánh, căn bản không thể nào phát hiện ra.
Phù triện lạc ấn này tương đương với một lõi điều khiển, chỉ cần Tần Hằng muốn, trong một ý niệm là có thể nắm bắt mọi cảm nhận của đạo nhân Ích Sinh, thậm chí thay thế ông ta khống chế cơ thể này!
"Chuyện ở Tiên Thiên Thần Cơ Lâu ngày hôm nay, chỉ có một mình ngươi biết, đúng không?" Ánh mắt Tần Hằng nhìn đạo nhân Ích Sinh, cao cao tại thượng như thần linh quan sát thế gian.
"Phải, đúng vậy!" Đạo nhân Ích Sinh liên tục gật đầu, nhưng ông ta đã không dám nhìn thẳng vào Tần Hằng vì sợ mạo phạm đến vị tiên nhân thiên giới nguy hiểm này. Ông ta chỉ cúi đầu, cung kính nói: "Ý chí của ngài, chính là chuẩn mực hành sự của con!"
"Rất tốt." Tần Hằng gật đầu, mỉm cười: "Ngươi có thể ra ngoài rồi. Còn về thiên cơ nhân quả mà ngươi muốn che giấu, ta sẽ tự tay xóa bỏ, sạch sẽ hơn thủ đoạn thô thiển của ngươi nhiều."
Đồng thời, ông khẽ động niệm, tứ chi của đạo nhân Ích Sinh liền khôi phục bình thường, giống hệt trạng thái ban đầu, không hề có chút tổn hại nào.
"Đa tạ tiên nhân, đa tạ tiên nhân!" Đạo nhân Ích Sinh lập tức vui mừng khôn xiết. Việc xóa bỏ thiên cơ nhân quả quá khứ nếu có thể được tiên nhân thiên giới đích thân ra tay, chắc chắn sẽ hoàn mỹ hơn nhiều!
"Đúng rồi, thời gian một vạn năm quá lâu, bản tọa không đợi được lâu như vậy." Tần Hằng lại nói thêm một câu, rồi khép hờ hai mắt, không nói gì thêm.
Câu nói này có ý gì, với tư cách là một lão ma đầu sống hơn mười vạn năm, đạo nhân Ích Sinh không thể nào không hiểu. Thân hình ông ta khẽ run rẩy, nhưng vẫn không chút do dự gật đầu: "Con hiểu, đa tạ tiên tôn chỉ điểm."
Cách xưng hô của ông ta với Tần Hằng ngày càng cung kính, từ "Ngài" chuyển sang "Tiên nhân", rồi bây giờ là "Tiên tôn". Đồng thời, sự trung thành cũng tăng lên, bởi ông ta từng bước cảm nhận được sự mạnh mẽ và uy nghiêm của Tần Hằng.
Đạo nhân Ích Sinh rời khỏi Tiên Thiên Thần Cơ Lâu. Tần Hằng thông qua phù triện lạc ấn trong cơ thể ông ta để nắm bắt tình hình, biết được sau khi rời khỏi đây, ông ta đã trò chuyện vài câu với đạo nhân Huyền Thịnh rồi cùng nhau rời đi.
Lúc này, trong không gian hư vô tại Tiên Thiên Thần Cơ Lâu chỉ còn lại Tần Hằng và Trường Sinh Thiên. Hai người lơ lửng giữa không trung, Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn tỏa ánh sáng vàng nhạt, chiếu sáng xung quanh.
"Tiên nhân, tiên tôn, ngài thật sự là tiên nhân trên trời sao?" Trường Sinh Thiên nhìn Tần Hằng, ánh mắt kinh nghi.
Nàng theo Tần Hằng từ thảo nguyên đến đây, dù không nói nhiều câu nhưng hiểu rõ thiếu niên trước mắt này có thực lực và thủ đoạn kinh khủng đến mức nào, nhưng chưa bao giờ nghĩ ông lại là tiên nhân trên trời.
Tiên trên trời!
Thái Minh Huyền Hạo Thiên đã bao nhiêu năm rồi không có chân tiên giáng thế? Hơn nữa, những biểu hiện vừa rồi của Tần Hằng e rằng cũng không phải tiên nhân bình thường. Thân hình Trường Sinh Thiên hơi run rẩy, có chút luống cuống.
Đây không phải là sợ hãi, mà là sự run rẩy tự nhiên của sinh vật cấp thấp khi đối mặt với sinh vật cấp cao.
"Là hay không, không quan trọng." Tần Hằng lắc đầu, thần thức khuếch tán, xoa dịu tâm trí Trường Sinh Thiên, thản nhiên nói: "Ngươi là thần dưới trướng ta, không cần sợ hãi."
"Vâng, tạ ơn tiên tôn." Tâm trí Trường Sinh Thiên bình ổn lại, nàng hành lễ với Tần Hằng, thái độ trở nên vô cùng cung kính: "Nguyện vì tiên tôn hiệu lực."
Giờ đây, đạo nhân Ích Sinh đã được Tần Hằng sử dụng, điều này khiến Trường Sinh Thiên nảy sinh cảm giác khủng hoảng khó hiểu. Nàng lo lắng, nếu mình không còn giá trị đối với Tần Hằng, thì kết cục sẽ ra sao?
Dẫu sao, hiện tại sự tồn tại của nàng chính là do Tần Hằng sắc phong. Nếu Tần Hằng từ bỏ nàng, thì tình cảnh sẽ thế nào?
Trường Sinh Thiên không dám nghĩ tới.
Phải chứng minh giá trị của bản thân, phải thể hiện giá trị xứng đáng trước mặt vị tiên nhân thiên giới này!
Nhất định phải vượt qua đạo nhân Ích Sinh!
Tuyệt đối không được để đạo nhân Ích Sinh cướp mất sự chú ý của vị tiên nhân này!
Dẫu sao, đạo nhân Ích Sinh còn có mối thù sâu nặng với nàng. Một vạn năm trước, kiếp trước của đạo nhân Ích Sinh đã hủy hoại nhục thân của nàng, còn trấn áp phong ấn thần hồn của nàng.
Mối thù này, nhất định phải báo!
Nhưng giờ đây đạo nhân Ích Sinh đã được tiên nhân sử dụng, thậm chí đối với tiên nhân, công dụng của đạo nhân Ích Sinh còn lớn hơn nàng!
Trường Sinh Thiên không thể chấp nhận được, dù thế nào nàng cũng không muốn thua đạo nhân Ích Sinh.
"Ngươi nóng lòng đến thế sao?" Tần Hằng nhìn xuống Trường Sinh Thiên đang quỳ lạy, mỉm cười: "Ngươi không cam tâm thua tên ma đầu kia, hay là đang lo lắng cho đạo nhân Huyền Thịnh ở bên ngoài?"
Trước đó, Tần Hằng nói một vạn năm là quá lâu, bảo đạo nhân Ích Sinh sớm ngày nắm quyền Thiên Nhất Tông. Nhưng theo quy tắc của Thiên Nhất Tông, sau khi xác định người kế thừa tông chủ, phải đợi một vạn năm thì tông chủ tiền nhiệm mới thoái vị, người kế thừa mới chính thức lên ngôi.
Trừ khi tông chủ tiền nhiệm gặp bất trắc, ví dụ như tử vong giữa chừng!
Ý của Tần Hằng đã rất rõ ràng, chính là muốn đạo nhân Ích Sinh sớm loại bỏ tông chủ Thiên Nhất Tông hiện tại là Huyền Thịnh, rồi nắm quyền tông môn.
Đạo nhân Ích Sinh là lão ma đầu lâu năm, tự nhiên hiểu được, Trường Sinh Thiên đương nhiên cũng không thể không hiểu.
"Không, tiên tôn, con tuyệt đối không có suy nghĩ đó. Tên Huyền Thịnh kia... con chỉ hận không thể cho hắn chết ngay." Trường Sinh Thiên vội vàng giải thích, thân hình nhỏ nhắn run rẩy, rõ ràng rất căng thẳng vì sợ Tần Hằng hiểu lầm.
"Ta biết." Tần Hằng xua tay, không để Trường Sinh Thiên giải thích thêm.
Thực ra rất đơn giản, nếu không vì chuyện một vạn năm trước, tông chủ Thiên Nhất Tông bây giờ phải là Lý Trường Sinh nàng mới đúng, chứ không phải đạo nhân Huyền Thịnh ở ngoài kia.
Hơn nữa, Thiên Nhất Tông suốt một vạn năm qua không hề đi tìm nàng. Chỉ cần Trường Sinh Thiên không ngốc, chắc chắn đã sớm đoán ra là do Huyền Thịnh sửa đổi thiên cơ nhân quả.
Ngoài ra, sau khi Trường Sinh Thiên mất tích một vạn năm trước, Huyền Thịnh mới thay thế nàng trở thành người kế thừa tông chủ. Theo lẽ thường, bây giờ hắn mới nên tiếp nhận vị trí tông chủ, nhưng thực tế hắn đã làm tông chủ được chín ngàn năm rồi.
Chín ngàn năm trước, tông chủ tiền nhiệm, cũng chính là sư phụ của Trường Sinh Thiên, gặp bất trắc khi du ngoạn vũ trụ tinh không. Một vị Thánh Hoàng chứng đạo bất hủ, đến cả chút dấu vết cũng không để lại, hình thần hoàn toàn diệt vong.
Nhờ đó Huyền Thịnh mới có thể kế thừa vị trí chủ nhân tông môn sớm hơn.
"Huyền Thịnh kia đắc vị bất chính, chỉ sợ sẽ càng cẩn thận đề phòng người kế thừa mới." Trường Sinh Thiên ngẩng đầu nói với Tần Hằng.
"Điều này là chắc chắn." Tần Hằng khẽ gật đầu: "Vì vậy cần sức mạnh của ngươi. Ba ngày sau, ngươi sẽ trở về Thiên Nhất Tông."
"A?" Trường Sinh Thiên ngạc nhiên: "Ngài không cần con hầu hạ bên cạnh sao?"
"Công dụng lớn nhất của ngươi không phải là hầu hạ bên cạnh ta." Tần Hằng lắc đầu, thản nhiên nói: "Ba ngày sau, ngươi trở về Thiên Nhất Tông, dù là đạo nhân Huyền Thịnh hay đạo nhân Ích Sinh, chắc chắn sẽ rối loạn tâm trí."
"Ngươi không cần tranh đấu với họ, chỉ cần làm một vị trưởng lão có địa vị siêu nhiên. Đợi đến khi đạo nhân Huyền Thịnh chết đi, đạo nhân Ích Sinh bại lộ, ngươi tự nhiên có thể chân chính nắm quyền Thiên Nhất Tông."
"Con sao?" Trường Sinh Thiên càng thêm nghi hoặc: "Không phải trước đó ngài nói muốn để tên ma đầu kia xử lý Huyền Thịnh, sớm ngày ngồi vào vị trí tông chủ sao?"
"Những thế hệ Thánh Hoàng tông chủ đã thoái vị trước đây của Thiên Nhất Tông vẫn chưa chết đâu, chuyện chín ngàn năm trước tuyệt đối sẽ không tái diễn." Tần Hằng cười nhạt: "Ta không nghi ngờ đạo nhân Ích Sinh có cách xử lý Huyền Thịnh, nhưng ông ta tuyệt đối không làm được tông chủ mới. Ông ta chỉ là quân cờ, ngươi mới là người thực sự có thể nắm quyền Thiên Nhất Tông."
"Trường Sinh hiểu rồi!" Trường Sinh Thiên lập tức hiểu rõ mọi chuyện, cung kính khấu tạ Tần Hằng: "Nguyện vì tiên tôn gan não đồ địa, Trường Sinh nhất định sẽ hoàn thành mệnh lệnh của tiên tôn!"
"Tuy nhiên, nếu ngươi chỉ trở về một mình thì chưa đủ." Tần Hằng búng tay vào chiếc quái bàn bằng đồng trong tay, phát ra tiếng kêu leng keng trong trẻo: "Ba ngày sau khi ngươi trở về Thiên Nhất Tông, Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn sẽ nhận ngươi làm chủ. Như vậy, những Thánh Hoàng tông chủ đã thoái vị kia chắc chắn sẽ coi trọng ngươi hơn gấp bội."
"..." Trường Sinh Thiên nghe vậy thì chấn động tột độ, nhìn Tần Hằng đầy khó tin, rồi lại nhìn chiếc Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn trong tay ông, đôi mắt mở to. Biểu cảm này giống như nhìn thấy thần thoại trở thành hiện thực vậy.
Tần Hằng vậy mà có thể ép tiên khí nhận chủ, điều này đối với Trường Sinh Thiên mà nói thực sự quá mức khó tin!
Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn là chí bảo do Thiên Nhất tiên nhân thời thượng cổ để lại, chủ nhân thực sự của nó từ trước đến nay chỉ có một mình Thiên Nhất tiên nhân.
Từ xưa đến nay, người của Thiên Nhất Tông có thể vận dụng sức mạnh của Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn không phải vì Thiên Nhất Tông sở hữu tiên khí thượng cổ này, mà là vì Thiên Nhất Tông kế thừa đạo thống của Thiên Nhất tiên nhân, nhận được sự công nhận nhất định của tiên khí, mới có thể thúc đẩy một phần uy năng của nó.
Đây là khái niệm hoàn toàn khác với việc tiên khí trực tiếp nhận chủ. Một khi nàng trở thành chủ nhân của Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn, đối với Thiên Nhất Tông mà nói, gần như tương đương với việc Thiên Nhất tiên nhân còn sống!
Địa vị sẽ cực kỳ siêu nhiên, dù đạo nhân Huyền Thịnh và đạo nhân Ích Sinh có tâm tư gì cũng tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hơn nữa, nàng còn là người kế thừa tông chủ chân chính từ một vạn năm trước. Một khi đạo nhân Huyền Thịnh và đạo nhân Ích Sinh gặp chuyện, việc nàng kế thừa vị trí tông chủ Thiên Nhất Tông sẽ trở nên thuận lý thành chương!
Việc này gần như làm giảm độ khó hành động của nàng xuống gấp vô số lần!
Tất nhiên, điều khiến nàng chấn động nhất vẫn là việc Tần Hằng lại thản nhiên nói ra chuyện để Tiên Thiên Tam Thập Lục Quái Bàn nhận nàng làm chủ.
Đây là uy lực gì, thần thông gì đây!? Thật không thể tin nổi!
Trước đó nàng còn tưởng Tần Hằng có lẽ là tiên nhân cùng tầng bậc với Thiên Nhất tổ sư, nhưng giờ xem ra, thành tựu của vị tiên nhân thiên giới này e rằng vượt xa Thiên Nhất tổ sư nhiều!
Trường Sinh Thiên kinh hãi trong lòng, đắm chìm trong thế giới tinh thần của riêng mình, suy đoán xem Tần Hằng rốt cuộc mạnh mẽ và vĩ đại đến mức nào.
Mà Tần Hằng lúc này, hai mắt khép hờ, tâm trí đã tĩnh lặng. Việc nắm quyền Thiên Nhất Tông sẽ là bước đầu tiên để ông khám phá Thái Minh Huyền Hạo Thiên.
Đây sẽ là một việc khá dài hơi, không cần vội vàng nhất thời.
Đối với Tần Hằng, những bí ẩn ẩn giấu của Thái Minh Huyền Hạo Thiên, cũng như pháp lý chí cao mà bản nguyên đại đạo có thể chạm tới, đều là những kho báu vô cùng to lớn, ông không thể bỏ qua.
Đây là một thế giới cấp chư thiên, trong vũ trụ song song quỷ dị này chắc chắn có địa vị phi thường.
Rất đáng để từ từ khám phá.
Thái Minh Huyền Hạo Thiên giống như một bàn tiệc thịnh soạn, cần từ từ thưởng thức mới có thể thực sự cảm nhận được hương vị mỹ hảo, mới có thể tiêu hóa từng chút một chất dinh dưỡng trong đó.
Theo ước tính của Tần Hằng, nếu có thể hoàn toàn thấu hiểu bí ẩn của thế giới này, thông qua bản nguyên đại đạo nơi đây chạm tới pháp lý chí cao, cảnh giới đạo hạnh của ông sẽ có thể đạt được sự thăng tiến vượt bậc!
Khi sự cảm ngộ của Tần Hằng đối với pháp lý chí cao đạt đến một tầng bậc nhất định, sự hạn chế đối với cảnh giới tu vi của chính ông đương nhiên cũng sẽ giảm xuống!
Chỉ cần bàn tiệc Thái Minh Huyền Hạo Thiên này được ông nuốt trọn hoàn toàn, đến lúc đó dù có thăng cấp lên Nguyên Anh kỳ, thậm chí Hóa Thần kỳ, cũng chưa chắc đã ảnh hưởng đến sự cảm ngộ pháp lý chí cao!