Bạch Kim bao sương số 001, Tần Hằng chỉ trong vài chiêu đã hạ gục hơn mười tên bảo vệ.
Những kẻ vừa rồi còn hung thần ác sát, răm rắp nghe lệnh Lý Gia Nghị muốn đánh chết Tần Hằng, giờ đây đều đang nằm dưới đất, co quắp đau đớn. Tứ chi từng kẻ đều vặn vẹo, biến dạng không tự nhiên, rõ ràng đã bị Tần Hằng bẻ gãy.
Hiện tại Tần Hằng đang ở cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong, mỗi cử động đều mang sức mạnh hàng vạn cân, chỉ cần tùy ý vung tay cũng đủ khiến một chiếc xe hơi bay xa. Sức mạnh như vậy, đối với người thường mà nói chẳng khác nào quái vật. Dù hắn đã cố gắng nương tay, nhưng đám bảo vệ này chỉ cần bị hắn chạm nhẹ vào là lập tức trọng thương. Không thể tránh khỏi, Tần Hằng quá mạnh mẽ, thậm chí chỉ cần hắn thở mạnh cũng có thể thổi bay người thường.
"Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai!" Lý Gia Nghị kinh nghi bất định nhìn Tần Hằng. Giờ đây hắn cũng cảm thấy có điều bất ổn, võ lực mà Tần Hằng thể hiện ra quá mức kinh người. Một chọi mười mấy người, mà đó đều là những tên bảo vệ thân hình tráng kiện, khỏe mạnh!
Thực tế đâu phải phim ảnh! Một cao thủ võ thuật bình thường, đánh thắng ba bốn người đã là rất mạnh rồi, tên nhóc này lại chỉ mất vài giây để hạ gục hơn chục tên!
"Chuyện gì vậy, sao ở đây ồn ào thế, Tôn Hạ đâu?" Đúng lúc này, một thanh niên tuấn lãng tầm hai mươi tuổi bước vào, nhìn thấy tình cảnh trước mắt, đôi mày hắn nhíu chặt lại. Theo sau hắn là một gã trọc đầu mặc âu phục chỉnh tề, dáng người không cao, chỉ tầm mét sáu nhưng vô cùng tinh hãn, đôi mắt sắc bén như chim ưng, huyệt thái dương nhô lên, khớp xương bàn tay rõ rệt, vừa nhìn đã biết là người có luyện võ.
"Lưu Khắc Vân!" Lý Gia Nghị thấy người tới liền gầm lên: "Cái chỗ này của ngươi quản lý thế nào đấy, đám bảo vệ này là lũ phế vật gì mà lại bị một tên nhãi nhép hạ gục!!"
Lưu Khắc Vân!? Một trong mười thanh niên kiệt xuất nhất Thiên Hải năm ngoái! Tổng giám đốc của Đế Hào KTV. Mới hai mươi ba tuổi đã sở hữu tài sản hàng triệu, đúng là bậc thanh niên tuấn kiệt! Ánh mắt Mạnh Tuệ Tuệ và vài nữ sinh khác lóe lên khi nhìn về phía Lưu Khắc Vân. Đối với họ, những gia tộc quyền thế như Lý Gia Nghị rất khó để với tới, còn Lưu Khắc Vân trẻ tuổi đầy hứa hẹn, gia thế lại không quá đỉnh cao, ngược lại là lựa chọn tốt hơn. Hai nam sinh đi cùng thì nhìn Lưu Khắc Vân đầy đố kỵ. Cùng tầm tuổi, tại sao Lưu Khắc Vân lại có trong tay hàng triệu, trở thành đối tượng theo đuổi của bao mỹ nữ, còn họ chỉ có thể đi theo làm chó cho người khác!
"Lý thiếu, ngài bớt giận, ngài bớt giận." Lưu Khắc Vân mỉm cười đi đến bên cạnh Lý Gia Nghị: "Chẳng qua là tôi sơ suất nhất thời, vừa rồi để Tôn Hạ dẫn hơn chục người tới đây, không ngờ lại bị hạ gục."
"Lưu tổng..." Tôn Hạ muốn giải thích.
"Câm miệng!" Lưu Khắc Vân quát lớn, trừng mắt nhìn Tôn Hạ: "Lát nữa ta sẽ xử lý ngươi!" Sau đó, hắn quay sang nói với Lý Gia Nghị: "Lý thiếu, ngài không cần lo, giờ tôi đã mang Hắc Tăng tới đây, chắc chắn sẽ khiến tên nhóc này sống không bằng chết!"
Lý Gia Nghị nghe đến hai chữ "Hắc Tăng" liền sáng mắt lên, nhìn gã trọc đầu mặc âu phục kia rồi gật đầu, cười với Lưu Khắc Vân: "Được, ngươi rất có tâm. Nhớ kỹ, đừng để Hắc Tăng đánh chết hắn, chỉ cần đánh tàn phế là được, ta muốn tự tay thu dọn hắn."
"Các người sao có thể làm vậy!" Tống Ngưng Nhiên đứng ra, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì giận: "Các người đây là cậy thế hiếp người, chẳng lẽ không sợ tôi báo cảnh sát sao?" Cô dù sao cũng chỉ là một nữ sinh đại học bình thường, gặp phải tình huống này, cách duy nhất cô nghĩ tới chỉ là báo cảnh sát.
"Báo cảnh sát?" Lưu Khắc Vân nghe vậy thì ngẩn ra, sau đó cười lớn: "Ha ha ha, đúng là cô nàng ngây thơ khờ khạo, loại hoa trắng thuần khiết như cô, sợ là chỉ vài ba câu đã bị người ta lừa lên giường rồi." Sau khi nhìn rõ dung mạo và vóc dáng của Tống Ngưng Nhiên, ánh mắt Lưu Khắc Vân lóe lên tia sáng, bắt đầu có ý đồ, tính toán xem làm sao để chia chác chút lợi lộc từ chỗ Lý Gia Nghị. Mỹ nữ cực phẩm thế này, không chơi thử thì thật quá đáng tiếc. Nhưng trước đó, vẫn phải xử lý kẻ chướng mắt này trước đã.
"Hắc Tăng!" Lưu Khắc Vân khẽ quát, chỉ vào Tần Hằng: "Lời của Lý thiếu vừa rồi ngươi nghe cả rồi chứ? Chỉ đánh tàn phế, không đánh chết, những thứ khác tùy ngươi."
"Rõ!" Hắc Tăng gật đầu, bước chân di chuyển đã xuất hiện trước mặt Tần Hằng, đánh giá một lượt rồi nói: "Nhóc con, ngươi có thể hạ gục hơn mười tên bảo vệ, xem ra cũng là người có võ công, hèn gì dám ngang ngược ở Đế Hào."
"Võ công?" Tần Hằng khẽ lắc đầu, vẻ mặt bình thản đáp: "Đó là cái thứ gì? Bản tọa từ trước tới nay chưa từng luyện qua thứ rẻ rách thấp kém đó." Kiếp trước, Tần Hằng bảy tuổi luyện khí, một tháng trúc cơ, ba tháng kim đan, tám tuổi đã thành Nguyên Anh. Với tu vi Nguyên Anh, dù không cần dùng đến nửa điểm thần thông đạo pháp, chỉ cần cử động cũng có sức mạnh dời non lấp biển, tùy tiện một quyền cũng đủ đập nát lục địa Mỹ Châu, căn bản không cần đến cái gọi là võ công.
"Ngươi dám nhục mạ võ đạo, muốn chết!" Hắc Tăng nghe vậy giận dữ, thân hình nhảy vọt lao về phía Tần Hằng, hai tay hung hãn mở ra, năm ngón tay như hắc long dò trảo, chụp thẳng vào vai Tần Hằng! Hắn dù hiện tại làm nô bộc, nhưng trong lòng coi võ đạo là mục tiêu theo đuổi cả đời, nay nghe thấy võ đạo bị hạ thấp, sát tâm lập tức bùng phát, hận không thể xé xác Tần Hằng ngay lập tức.
Ầm! Không khí bỗng phát ra tiếng nổ lớn, năm ngón tay Hắc Tăng xé toạc không trung, tạo ra những luồng khí trắng xóa, dấy lên cơn cuồng phong, cứ như có máy bay phản lực bay thấp ngang qua, khiến cả căn phòng rung chuyển, làm mọi người choáng váng đầu óc. Đây là sức mạnh con người có thể đạt được sao!? Thật không thể tin nổi! Đây quả thực là quái vật hình người! Ngoài Lưu Khắc Vân ra, đám người bên phía Lý Gia Nghị đều kinh hãi nhìn Hắc Tăng. Không thể tin được! Quá mạnh mẽ! Hoàn toàn là siêu nhân!
Tống Ngưng Nhiên cũng ngẩn người, sức mạnh Hắc Tăng thể hiện ra quá mức kinh khủng, vượt xa tưởng tượng của người thường! Dưới đòn tấn công này, e rằng dù là thép tấm cũng bị năm ngón tay của Hắc Tăng xuyên thủng! Huống chi là da thịt người!
"Nhóc con! Giờ Phật gia sẽ cho ngươi biết thế nào là võ đạo!" Hắc Tăng gầm lên giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu, sát khí nồng nặc: "Ta đã luyện thành Minh Kình, đòn này có thể đánh nổ không khí, mang sức mạnh ngàn cân, loại rác rưởi như ngươi căn bản không chịu nổi một đòn! Chết đi!!"
Ầm ầm ầm!! Sức mạnh của Hắc Tăng lại tăng thêm, gạch lát sàn dưới chân bị hắn giẫm nát, như bị xe lu cán qua, tất cả biến thành từng mảnh vụn, thật kinh hoàng. Tất cả mọi người đều bị dọa sợ! Quá mạnh! Tên nhóc Tần Hằng này trước mặt Hắc Tăng chẳng khác nào con kiến! Chắc chắn sẽ bị xé nát dễ dàng! Cả Lưu Khắc Vân và Lý Gia Nghị đều nghĩ như vậy. Đám người Mạnh Tuệ Tuệ thì đã nhắm nghiền mắt lại, dường như không dám nhìn cảnh máu me sắp xảy ra. Tống Ngưng Nhiên thì hoàn toàn tuyệt vọng, cô chẳng biết làm sao, cô chỉ là một nữ sinh đại học bình thường, sức lực quá đỗi nhỏ bé.
Đúng lúc này, Tần Hằng lại thong dong giơ bàn tay lên, chụp về phía Hắc Tăng, cười lạnh: "Ngay cả Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni của các ngươi, trước mặt bản tọa cũng phải quỳ xuống hành lễ đệ tử! Ngươi là thứ gì mà dám xưng Phật gia trước mặt bản tọa! Không biết tự lượng sức mình, không biết sống chết!"