Thực ra tiểu tử này cũng chẳng có lỗi gì cả. Chỉ là khoe khoang bạn gái một chút mà thôi. Thậm chí có khi còn chẳng phải bạn gái, chỉ là một cô bạn đồng hành xinh đẹp. Vậy mà lại gặp phải tai bay vạ gió thế này. Thật là xui xẻo!
"Nhà họ Lưu?" Tần Hằng lại làm ngơ trước ánh mắt của những người xung quanh, thản nhiên cười nói: "Đó là cái thứ gì, chưa từng nghe qua. Dì giúp việc nhà ta cũng họ Lưu, đó có phải là người thân của ngươi không?"
"Ngươi nói cái gì!?" Lưu Thông nghe vậy lập tức trợn tròn mắt, nhìn Tần Hằng đầy khó tin, cứ như thể vừa nhìn thấy quái vật vậy, sau đó cười lớn: "Ha ha ha! Thú vị, thật thú vị! Lưu Thông ta đây lần đầu tiên mới thấy một kẻ cuồng vọng như ngươi! Xem ra ngươi sống chán rồi, muốn tìm cái chết!"
Hắn ta vẻ mặt đầy kiêu ngạo, hoàn toàn không coi Tần Hằng ra gì. Nói xong câu đó, hắn bước thẳng tới, giơ tay chộp về phía Khúc Linh Lung đứng sau lưng Tần Hằng, đồng thời cười lạnh:
"Đừng theo thằng nhóc này nữa, nó sắp xong đời rồi. Chỉ cần ngươi dám cản ta một bước, ngày mai có thể ngươi sẽ mất tích một cách bí ẩn đấy. Nếu muốn tốt cho bản thân, thì hãy ngoan ngoãn nghe lời ta, bồi tiếp ta chơi đùa cho thỏa!"
Khúc Linh Lung nghe vậy sắc mặt tái nhợt. Nàng muốn lùi lại để tránh né bàn tay ma quái của Lưu Thông, nhưng lại lo lắng không biết Tần Hằng có thực sự gặp bất trắc gì không, nên không dám lùi thật. Nàng run rẩy nhắm mắt lại, nắm chặt lấy vạt áo Tần Hằng, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Nhiều người đứng xem cảnh này, trong lòng không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn. Dáng vẻ này của Khúc Linh Lung quá tội nghiệp, khiến người ta nảy sinh ý muốn bảo vệ. Đáng tiếc, thế gian này xưa nay luôn lấy kẻ mạnh làm tôn. Mỹ nhân và tiền bạc đều thuộc về kẻ mạnh!
Nhà họ Lưu không nghi ngờ gì chính là bá chủ vùng Hoàng Phố Giang này, cả quyền và tiền đều vô cùng mạnh mẽ! Danh hiệu "Hoàng Phố Long Vương" tuyệt đối không phải hư danh! Danh hiệu "Long Vương Thái tử" của Lưu Thông này lại càng là hàng thật giá thật!
Đây chính là kẻ mạnh! Kẻ mạnh mà người thường chỉ có thể ngước nhìn, chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát người thường! Đặc biệt là trên dòng Hoàng Phố này, nhà họ Lưu tuyệt đối là một tay che trời!
Nhiều người không nhịn được mà nói với Tần Hằng:
"Người trẻ tuổi, lùi một bước trời cao biển rộng, đừng tự tìm đường chết!"
"Vị này là người nhà họ Lưu, Long Vương Thái tử lừng danh, ngươi không đắc tội nổi đâu!"
"Mau quỳ xuống xin lỗi đi, đừng để họa lây sang gia đình. Sự lợi hại của nhà họ Lưu, ngươi không tưởng tượng nổi đâu!"
... Những lời khuyên can vang lên không ngớt. Sắc mặt Lưu Thông lại càng đắc ý hơn, ánh mắt nhìn Khúc Linh Lung càng thêm tham lam, thậm chí trong lòng đã bắt đầu nghĩ xem tối nay sẽ chơi đùa nàng thế nào.
Bốp!
Đột nhiên, chỉ nghe một tiếng vang giòn giã. Tần Hằng chắn trước mặt Lưu Thông, tiện tay tát một cái, đánh văng bàn tay đang chộp về phía Khúc Linh Lung của Lưu Thông sang một bên, thản nhiên nói: "Thu lại cái móng chó của ngươi, sau đó tự chặt một cánh tay, quỳ xuống xin lỗi!"
"!?? " Lưu Thông lập tức ngây người, khó tin nhìn Tần Hằng, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Xung quanh cũng lập tức chìm vào một khoảng lặng.
Những người vừa khuyên Tần Hằng xin lỗi quỳ gối lúc nãy đều sững sờ, há hốc mồm nhìn Tần Hằng như nhìn thấy quỷ.
"Mẹ kiếp! Ta nghe nhầm sao! Thằng nhóc này đang nói cái gì vậy!? Nó dám mắng Lưu công tử! Chán sống rồi!"
"Quá ngông cuồng, nó tưởng nó là ai chứ, người của bốn đại gia tộc Thiên Hải à? Kể cả người của bốn đại gia tộc cũng không dám kiêu ngạo thế này!"
"Ngông cuồng! Ta đã được mở mang tầm mắt thế nào là tự tìm đường chết, dám nói chuyện với Long Vương Thái tử như vậy, hết cứu rồi! Hoàn toàn hết cứu rồi! Nó xong đời rồi!!"
Vốn dĩ còn có người thương cảm cho Tần Hằng. Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng Tần Hằng đang tự tìm đường chết. Lưu Thông là thân phận gì chứ! Long Vương Thái tử lừng danh, bá chủ trên Hoàng Phố Giang! Muốn bóp chết một kẻ nhìn qua đã biết là sinh viên nghèo như hắn thì quá đơn giản!
Chỉ có Khúc Linh Lung, đứng sau lưng Tần Hằng, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng. Trong lòng ngọt ngào vô cùng. Không có cô gái nào không hy vọng mình được bảo vệ, nhất là khi đối mặt với loại "đại ma vương" như Lưu Thông. Hành động lúc này của Tần Hằng, trong mắt Khúc Linh Lung, chẳng khác nào một vị anh hùng.
"Lần thứ ba được chàng cứu rồi." Khúc Linh Lung thầm nghĩ trong lòng, đồng thời cũng lo lắng nhìn Tần Hằng. Thế lực của nhà họ Lưu thực sự quá lớn, liệu chàng có thực sự đối phó được không?
Mặc dù trước đó Tần Hằng đã giải quyết rắc rối của Tập đoàn Phim ảnh Phi Đằng rất dễ dàng, nhưng đó dù sao cũng là công ty ở Kinh Thành, gốc rễ không nằm ở Thiên Hải, có lẽ vì lý do đó mà họ mới sợ Tần Hằng. Còn nhà họ Lưu là địa đầu xà chính hiệu, hơn nữa còn là gia tộc đỉnh cấp đã chiếm cứ hàng trăm năm, chỉ đứng sau bốn đại gia tộc, thậm chí còn được gọi là gia tộc thứ năm của Thiên Hải! Quá mạnh mẽ!!
Lưu Thông nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, thần sắc càng thêm ngông cuồng, nheo mắt nhìn Tần Hằng, lạnh giọng nói: "Thằng nhãi! Ngươi quá ngu ngốc, quá nực cười! Ngươi căn bản không biết thân phận của ta, bối cảnh của ta, hai chữ 'Lưu Thông' này đại diện cho cái gì! Tất cả những gì ngươi vừa làm, đã định sẵn kiếp này của ngươi sẽ vô cùng thê thảm!"
Mọi người xung quanh cũng lắc đầu, trong mắt họ, Tần Hằng thuần túy là loại não tàn không biết trời cao đất dày là gì. Hoàn toàn không biết mình đã đắc tội với sự tồn tại như thế nào, còn không ngừng châm chọc người nhà họ Lưu, thật quá ngu ngốc, cuối cùng có khi chết thế nào cũng không biết!
"Tần Hằng..." Khúc Linh Lung cũng bắt đầu hoảng sợ, nàng kéo vạt áo Tần Hằng, lo lắng nói: "Tần Hằng, chúng ta phải làm sao đây, hay là, hay là để em xin lỗi đi?"
"Xin lỗi?" Tần Hằng nhẹ nhàng lắc đầu, cười lạnh: "Trên đời này chưa bao giờ có ai có thể bắt ta xin lỗi, cho dù Tổng thống Mỹ có ở đây, ta bảo ông ta quỳ xuống thì ông ta cũng phải quỳ, huống chi là một tên Lưu Thông nhỏ bé!"
"Ha ha ha!" Lưu Thông cười lớn, chỉ vào Tần Hằng nói: "Ngươi mẹ nó tưởng ngươi là ai, còn Tổng thống Mỹ, não ngươi bị bệnh à! Nói nghe xem, ngươi tên là gì, để ta xem thử thân phận của ngươi!"
"Câm miệng!" Đúng lúc này, trong đám đông đột nhiên bước ra một người đàn ông trung niên, quát lớn với Lưu Thông, sau đó đi đến trước mặt Tần Hằng, cung kính cúi người hành lễ, nói: "Tần công tử, xin lỗi, khuyển tử vô lễ, xin đừng trách tội!"
"Bố!? Sao bố lại tới đây?" Lưu Thông ngẩn người, khó tin nhìn người đàn ông trung niên này.
Cái gì!? Đây vậy mà là bố của Lưu Thông! Mọi người xung quanh đều kinh ngạc, trợn mắt nhìn qua. Chẳng lẽ đây chính là bá chủ thực sự của Hoàng Phố Giang, đương gia chủ của nhà họ Lưu, được mệnh danh là Hoàng Phố Long Vương, Lưu Hồng!? Trời ạ! Đây mới là nhân vật lớn thực sự!!
Đồng thời, mọi người cũng nghi hoặc nhìn về phía Tần Hằng. Nếu đây thực sự là Lưu Hồng, sao lại gọi thằng nhóc này là Tần công tử, còn cung kính hành lễ như vậy!? Chẳng lẽ thằng nhóc này thực sự có bối cảnh thâm sâu khó lường?
Điều khó tin nhất chính là Lưu Thông, hắn ngẩn người nói với Lưu Hồng: "Bố, thằng nhóc này quá ngông cuồng, dám nhục mạ nhà họ Lưu chúng ta, vừa rồi nó còn..."
Bốp!
Chỉ nghe một tiếng vang giòn giã, Lưu Hồng tát một cái vào mặt Lưu Thông, ngắt lời hắn, sau đó cười nói với Tần Hằng: "Tần công tử, ngài xem đứa con này của tôi đã biết lỗi rồi, Tần công tử ngài đừng trách nó nữa."
Mọi người xung quanh lập tức ngơ ngác, mẹ kiếp, thế này mà gọi là nhận lỗi sao!? Lừa quỷ à!
"Nó nhận lỗi rồi?" Tần Hằng liếc nhìn Lưu Thông, thản nhiên nói: "Sao ta lại không thấy nhỉ?"
"Đúng vậy, nó nhận lỗi rồi." Lưu Hồng cười híp mắt nói: "Tần công tử, tôi đã nói nó nhận lỗi rồi, thì tức là nó đã nhận lỗi, chuyện tối nay cứ xóa bỏ đi."
Đây đâu giống như xin lỗi, rõ ràng là đang ra lệnh cho Tần Hằng, không được truy cứu chuyện này!
"Lưu Hồng, ngươi biết ta là ai, biết thân phận của ta!" Ánh mắt Tần Hằng ngưng tụ, trầm giọng nói: "Ngươi thật to gan!"
"Tần công tử, dự án nhà ngài ở bên Kinh Thành, hình như đang có chút căng thẳng nhỉ." Lưu Hồng đột nhiên cười nói: "Cho nên, tôi khuyên ngài tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, nếu không..."
Đùng!
Đột nhiên một tiếng động trầm đục vang lên, Lưu Hồng còn chưa nói hết câu, cả người đã bị Tần Hằng một cước đá văng ngang ra ngoài, va đổ bảy tám người, bay xa hơn mười mét.
Ầm!
Cuối cùng va vào một bức tường cách đó hơn mười mét, rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu, vẻ mặt méo mó, đau đớn tột cùng.
Tần Hằng che chở Khúc Linh Lung sau lưng, trong ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, chậm rãi bước tới, đứng trước mặt Lưu Hồng, hai tay chắp sau lưng, thần tình lạnh nhạt, nhìn xuống hắn.
"Thứ như loài kiến hôi mà cũng dám ngông cuồng trước mặt ta, ta thấy nhà họ Lưu các ngươi sống chán rồi!!"