Tần Hằng kiếp trước là Vô Thượng Tiên Đế, kẻ mạnh nhất từ xưa đến nay!
Khi còn ở Tiên giới, dù là Nguyên Thủy Thiên Tôn cùng các bậc thánh nhân muốn gặp hắn, đều phải tự mình đến bái kiến, thậm chí còn chưa chắc đã được diện kiến.
Lý Hòa Tài chỉ là một tên hiệu trưởng cỏn con, làm gì có đạo lý nào bắt Tần Hằng phải đi gặp hắn.
Đúng là si tâm vọng tưởng!
Trần Phong nào biết những điều này, hắn nghe Tần Hằng dám nói như vậy, lập tức nổi trận lôi đình, gầm lên: "Tần Hằng! Ngươi to gan thật! Ngươi tưởng mình là ai mà dám bảo Lý hiệu trưởng phải đích thân tới gặp ngươi!?"
Các bạn học xung quanh cũng sững sờ, nhìn Tần Hằng với vẻ khó tin, không thể hiểu nổi suy nghĩ của hắn.
Trên đời này, chỉ có chuyện hiệu trưởng gọi học sinh tới gặp!
Chưa từng nghe qua có học sinh nào dám bảo hiệu trưởng tới, hơn nữa còn gọi thẳng tên, không chút tôn trọng nào!
Tần Hằng, chẳng lẽ không sợ bị đuổi học sao?
Thật sự là quá to gan rồi!
"Tần Hằng, cậu đừng làm vậy nữa." Sở Vân tiến đến bên cạnh Tần Hằng, ghé sát vào tai hắn thì thầm: "Hiệu trưởng tìm cậu chắc là có việc, hay là cậu cứ qua xem sao?"
Cô hơi lo Tần Hằng sẽ bị hiệu trưởng nhắm vào vì chuyện này, rồi bị đuổi học thì thật chẳng đáng.
Tần Hằng hơi ngẩn ra, vì Sở Vân hiện tại đứng quá gần, khuôn miệng gần như chạm vào tai hắn, tiếng thở rõ mồn một, còn có thể cảm nhận được hương thơm thiếu nữ đầy mê hoặc.
Đám nam sinh xung quanh lập tức đỏ mắt vì ghen tị.
Hướng ánh mắt đầy đố kỵ về phía Tần Hằng!
Chết tiệt!
Đây chính là hoa khôi của lớp, Sở Vân đấy!
Vậy mà lại thân mật với Tần Hằng như thế!!
Diễm phúc ngập trời mà!
Trần Phong tức đến run người, hắn vốn luôn có cảm tình với Sở Vân, mâu thuẫn lần trước với Tần Hằng cũng là vì cô!
Giờ đây, nhìn Sở Vân ghé sát tai Tần Hằng nói chuyện, hắn cảm giác cơn giận như ngọn lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực, gầm lên: "Tần Hằng! Ngươi đây là muốn khiêu khích kỷ luật nhà trường, khiêu khích hiệu trưởng sao!?"
"Tần Hằng không có ý đó!" Sở Vân quay đầu nói với Trần Phong: "Ngươi đừng có tùy tiện xuyên tạc ý của Tần Hằng."
"Ngươi vậy mà lại bênh vực tên phế vật này! Sở Vân, tên phế vật này rốt cuộc có gì tốt chứ!!" Trần Phong tức đến mức muốn hộc máu, hắn nhìn Sở Vân, nói: "Tên phế vật này hở tí là biến mất, cúp học, lấy tiền của cha mẹ đi chơi bời, bản thân hắn hoàn toàn là một tên phế vật, hắn có điểm nào sánh được với ta cơ chứ!!"
Tần Hằng ở trường luôn rất khiêm tốn, đi học toàn chạy bộ đến, các bạn học cùng lắm chỉ nghĩ gia cảnh hắn khá giả, căn bản không ai biết, thực tế hắn đang ở trong một trang viên biệt thự rộng hai ngàn mét vuông, gia sản lên tới hàng vạn tỷ!
"Không cho phép ngươi nói anh ấy như vậy!" Sở Vân chắn trước mặt Trần Phong, đôi mắt đẹp trừng hắn.
"Được rồi." Tần Hằng đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sở Vân, thản nhiên nói: "Sở Vân, em cứ đứng sang một bên, con chó điên này cứ để ta xử lý là được."
"Nhưng mà..." Sở Vân vẫn muốn giúp Tần Hằng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của hắn, cô không khỏi đỏ mặt, cúi đầu, ngoan ngoãn đứng ra sau lưng Tần Hằng.
"Ồ hô, đứng lên rồi à, Tần Hằng." Trần Phong nhìn Tần Hằng đầy mỉa mai, cười lạnh: "Cuối cùng cũng không trốn sau lưng đàn bà mà run rẩy nữa, coi như ngươi cũng có chút bản lĩnh."
"Với lá gan của Lý Hòa Tài, chắc không dám bắt ta đi gặp hắn đâu." Tần Hằng thần sắc bình thản, nhàn nhạt nói: "Đây là do ngươi tự ý quyết định đúng không, muốn đưa ta đến chỗ Lý Hòa Tài để mách lẻo, đổ thêm dầu vào lửa?"
"Ngươi, ngươi nói bậy!!" Trần Phong bị vạch trần tâm tư, ánh mắt khẽ lóe lên, trong lòng tàn nhẫn, nghiến răng nói: "Tần Hằng, ngươi đừng có vu khống người khác!"
Trần Phong vốn đã ngứa mắt Tần Hằng từ lâu, định nhân cơ hội này đưa Tần Hằng đến phòng hiệu trưởng, rồi trước mặt hiệu trưởng liệt kê hết tội trạng của hắn, tiện thể thêm mắm dặm muối!
Biết đâu có thể mượn cơ hội này mà đuổi học Tần Hằng, như vậy hắn có thể độc chiếm Sở Vân rồi!
Không ngờ, lại bị nhìn thấu!
Trần Phong hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại, thấy Tần Hằng vẫn giữ vẻ mặt chẳng chút bận tâm, trầm giọng nói: "Dù thế nào đi nữa, ngươi vừa rồi đã sỉ nhục Lý hiệu trưởng! Bây giờ đi theo ta đến phòng hiệu trưởng ngay!"
"Haizz..." Tần Hằng thở dài bất đắc dĩ, giơ tay ấn thẳng lên mặt Trần Phong, nhẹ nhàng lắc đầu: "Ngươi căn bản không biết, ta là hạng người nào đâu!"
Vù!
Chỉ nghe không khí nổ lên một tiếng, Tần Hằng hơi dùng lực, đã vỗ cho cả người Trần Phong bay ngược ra sau, bay xa bốn năm mét, đập thẳng vào cửa phòng, rồi "bộp" một tiếng va mạnh vào bức tường ở hành lang.
Trần Phong chỉ cảm thấy hai tai ù đi, trước mắt đầy những ngôi sao, đầu óc choáng váng, toàn thân đau đớn dữ dội, xương cốt như muốn rời ra, đứng dậy cũng không nổi.
Trong lớp học bỗng chốc im phăng phắc, mọi người đều trố mắt nhìn Tần Hằng.
Không ai ngờ hắn lại đột nhiên ra tay!
Hơn nữa sức mạnh lại đáng sợ đến thế!
Chỉ một cái vỗ nhẹ!
Đã đánh bay người đi xa bốn năm mét!
Cái này mẹ nó còn là người sao?
"Tần Hằng... dù sao Trần Phong cũng là Bộ trưởng Bộ kỷ luật của hội học sinh, quyền lực rất lớn." Sở Vân mở to mắt, kéo góc áo Tần Hằng, thì thầm: "Cậu đánh anh ta như vậy, không có vấn đề gì sao?"
"Dù là Tổng thống Mỹ bị ta đánh, thì ông ta cũng phải chịu thôi!" Tần Hằng cười nhạt, chắp tay sau lưng, bước ra khỏi lớp, tiện tay túm lấy cổ áo Trần Phong, lôi hắn rời khỏi tòa nhà dạy học.
Chỉ để lại đám bạn học đang ngẩn ngơ như hóa đá, đứng chôn chân tại chỗ.
Tất cả đều bị chấn động!
Dù là sức mạnh của Tần Hằng, hay lời nói và hành động của hắn!
Đều khiến họ bị chấn động sâu sắc!
---❊ ❖ ❊---
"Tần Hằng! Ngươi đây là đang tự tìm cái chết!!"
Trần Phong gầm lên, hắn bị Tần Hằng túm cổ áo, kéo lê trên mặt đất.
Trong quá trình đi ra khỏi tòa nhà dạy học, không biết bị bao nhiêu người chỉ trỏ!
Chẳng khác nào đang bị bêu xấu giữa phố, khiến hắn không còn mặt mũi nào để nhìn ai!
Trần Phong đã thề, chỉ cần mình gặp được hiệu trưởng!
Sẽ lập tức vạch trần hành vi ác độc của Tần Hằng, khiến Tần Hằng hoàn toàn cút khỏi trường trung học Thiên Hải!
Bộp!
Tần Hằng vứt Trần Phong xuống đất, thản nhiên nói: "Ngươi đi tìm Lý Hòa Tài đi, ta ở đây đợi hắn."
"Cái gì?" Trần Phong ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, lập tức cười lớn: "Ha ha ha! Tần Hằng, ngươi bị ngốc à? Đây là phòng khách quý, là nơi Lý hiệu trưởng dùng để tiếp đón các bậc quyền quý, người có thể vào đây đều là nhân vật lớn, người bình thường căn bản không thể nào..."
Cạch!
Tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, cả người Trần Phong cứng đờ, mở to mắt, miệng há hốc, cổ họng như bị mắc lông gà, không thể tin nổi nhìn Tần Hằng.
"Ngươi! Ngươi!! Tại sao ngươi lại..." Trần Phong thậm chí nghi ngờ liệu mình có đang bị ảo giác hay không.
Chỉ thấy Tần Hằng thuần thục dùng chìa khóa mở cửa phòng khách quý của trường, bước vào trong, trước khi đóng cửa, hắn thản nhiên liếc nhìn Trần Phong một cái.
"Ta đã nói rồi, ngươi căn bản không biết ta là ai! Cút đi, tìm Lý Hòa Tài, bảo hắn tới gặp ta!"