Khi Tần Hằng về đến nhà, Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên đều đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Dưới ánh đèn sáng rực.
Tống Ngưng Nhiên mặc chiếc áo ngắn tay màu hồng, để lộ cánh tay ngọc ngà trắng mịn.
Phía dưới cô mặc một chiếc quần siêu ngắn ôm sát màu trắng, đôi chân thon dài trắng muốt gác chụm vào nhau, cong lên đặt trên mép ghế sofa, cả người như lọt thỏm vào trong lớp đệm.
Cô chăm chú nhìn điện thoại, ngón tay không ngừng lướt trên màn hình, rõ ràng là đang chơi game.
Tần Vận cũng ngồi một bên, mặc chiếc váy nhỏ màu trắng và đôi tất dài màu trắng có in hình đầu mèo, đôi chân trắng ngần cũng giống như Tống Ngưng Nhiên, gác chụm lại, cả người thu mình trên ghế sofa, thần sắc cũng tập trung không kém.
Hai mỹ nhân lớn nhỏ này, dù chỉ ngồi cạnh nhau chơi game thôi cũng là một khung cảnh vô cùng bắt mắt.
Bình bình bình!
Trong điện thoại của hai người truyền ra những âm thanh tấn công dồn dập.
Khi Tần Hằng vừa bước vào cửa, Tần Vận bỗng nhiên hét lên, cùng lúc đó từ trong điện thoại truyền ra một tiếng kêu thảm thiết. Cô bĩu đôi môi nhỏ, ném điện thoại sang một bên, chán nản nói: "Lại chết rồi, con Hậu Nghệ bên kia phiền quá, cứ nhắm vào mình mà đánh!"
"Lúc nãy khi cậu còn ít máu thì nên rút lui mới phải." Tống Ngưng Nhiên khẽ nói: "A Kha tuy sát thương cao nhưng quá mỏng, lại đòi hỏi kỹ năng thao tác, ván sau cậu đổi con khác đi."
"Lại đang chơi cái trò 'Nông Dược' lỗi thời này à?" Tần Hằng mỉm cười ngồi xuống ghế sofa, đúng ngay giữa Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên.
Hai bên trái phải đều là hương thơm ngào ngạt, mùi hương thanh khiết thoang thoảng khiến người ta thư thái.
Tần Vận thì không sao, cô và Tần Hằng là anh em, đã quen với sự tự nhiên này rồi, dù Tần Hằng có bất ngờ ngồi xuống thì cô vẫn vững như núi.
Tống Ngưng Nhiên lại khác, vì Tần Hằng ngồi xuống khiến ghế sofa lún xuống, làm cô bất ngờ mất thăng bằng, đổ người vào vai Tần Hằng, tay cũng run lên một cái.
"Ái chà, trẹo eo rồi, rút lui trước đây..."
Trong điện thoại bỗng vang lên một tiếng kêu thảm đầy bất lực, Tống Ngưng Nhiên vì một phút sơ sẩy đã bị tướng đối phương tiêu diệt.
"A! Tần Hằng! Anh thật là phá game quá đi!!"
Tống Ngưng Nhiên kêu lên kinh ngạc, nhất thời không còn tâm trí đâu mà ngượng ngùng, sự tập trung hoàn toàn bị phân tán, cứ thế dựa hẳn vào vai Tần Hằng.
"Oa! Chị Nhiên Nhiên, con Mã Khả trong đội đang chửi chị kìa!" Tần Vận chỉ vào màn hình điện thoại, nói: "Thật đáng ghét! Không có chút văn hóa nào cả, chơi game thì chơi game, chửi bới người khác là sao chứ!"
Tần Hằng cũng nhìn thấy những dòng chữ trên màn hình điện thoại của Tống Ngưng Nhiên.
"Đồ ngu! Lão Phu Tử óc bã đậu, có biết chơi không thế, chắc là học sinh tiểu học đúng không!!"
"Còn con A Kha kia nữa, cũng óc bã đậu! Nhìn mày với Lão Phu Tử đi đôi với nhau, toàn là hố cả lũ!"
"Đúng là xui xẻo mà! Gặp phải hai đứa óc bã đậu!!"
Con Mã Khả này không chỉ chửi Tống Ngưng Nhiên đang chơi Lão Phu Tử, mà ngay cả Tần Vận chơi A Kha cũng bị chửi lây.
Tần Vận tức đến mức phồng cả má, gõ phím liên hồi, muốn chửi lại nhưng vì không biết cách tắt bộ lọc từ ngữ nên chỉ gõ ra toàn những dấu sao "***", tức muốn chết!
Bình thường cô là một cô bé ngoan, căn bản không biết làm thế nào để chửi bới trong game.
Ngay sau đó, kênh chat toàn đội cũng bắt đầu ồn ào.
Người bên đối phương đang chế giễu phe của Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên.
"Ha ha ha! Con A Kha và Lão Phu Tử bên kia đúng là óc bã đậu!"
"Đội chuyên đi hiến mạng à, cảm giác như quà tặng vậy, còn dễ hơn đánh với máy."
"Đừng đẩy trụ vội! Giết thêm vài mạng nữa, hoàn thành nhiệm vụ cái đã!"
"Đè bẹp đối thủ đúng là sướng thật! Bên kia gà quá, ha ha ha!"
Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên tức đến run người, nghiến chặt răng, trừng mắt nhìn đồng hồ đếm ngược hồi sinh, muốn đợi sống lại để báo thù.
"Để anh." Tần Hằng mỉm cười nói.
Đồng thời, anh dang rộng cánh tay, vòng qua cổ hai người, hai tay đặt lên hai chiếc điện thoại, vậy mà lại định một mình thao tác trên hai chiếc điện thoại cùng lúc!
Đây quả thực là thao tác nghịch thiên!!
Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên đều sững sờ, cùng quay đầu nhìn Tần Hằng với vẻ không tin nổi, mắt mở to, gương mặt tràn đầy biểu cảm kinh ngạc.
"Anh, anh làm được không đấy!" Tần Vận đầy vẻ nghi ngờ, nói: "Em nhớ trước đây anh từng chơi Nông Dược, cao nhất cũng chỉ đến Vàng 4, giờ là bậc Kim Cương rồi đấy."
"Cô bé này lại dám không tin anh trai mình à!" Tần Hằng cười nói: "Trước đây là do trình độ anh quá cao, không muốn bắt nạt người mới thôi!"
"Không phải chứ!" Tần Vận mở to mắt, nhìn Tần Hằng đầy hoài nghi, nói: "Sao em nhớ trước đây anh từng bị người ta đánh cho một trận chết hơn năm mươi lần, tâm lý sụp đổ rồi xóa luôn game cơ mà?"
"..." Tần Hằng trong lòng không nói nên lời, sau đó thần sắc như thường nói: "Đó là anh nhường họ thôi, lát nữa xem anh trai em đây một tay một điện thoại, điều khiển cùng lúc hai vị tướng, đưa hai đứa lên siêu thần, bay cao bay xa!"
Khi ở bên Tần Vận, anh không hề tỏ ra vẻ cao sang, cũng không phải là Tiên Đế gì cả, chỉ là một người anh trai biết quan tâm em gái mình mà thôi.
Suy cho cùng, tuổi thật của Tần Hằng cũng chỉ mới mười chín, vẫn còn là một thiếu niên.
Anh vẫn khá tận hưởng những khoảng thời gian nhàn nhã như thế này.
"Anh... điều khiển cùng lúc hai chiếc điện thoại!?" Tần Vận nhìn Tần Hằng với vẻ ngơ ngác, nói: "Anh, anh không bị sốt chứ! Anh thật sự tưởng mình biến dị thành người khổng lồ rồi trở thành siêu nhân thật đấy à."
"Cần điều hướng và nút kỹ năng đâu có nằm cùng một chỗ đâu!" Tống Ngưng Nhiên cũng hơi ngẩn người, tạm thời quên cả thẹn thùng, thần sắc ngỡ ngàng nhìn đôi tay Tần Hằng đặt trên hai chiếc điện thoại.
Một người điều khiển hai điện thoại, hai vị tướng, quả thực là chuyện chưa từng nghe thấy!
"Anh, em đang livestream đấy, anh làm thế này là tự đưa mình lên đoạn đầu đài công khai đấy nhé!" Tần Vận mỉm cười chỉ vào màn hình điện thoại của mình.
Tần Hằng nghe vậy thì sững sờ, quay đầu nhìn sang.
Lúc này mới chú ý tới, hóa ra trên giao diện game của Tần Vận, còn có một khung livestream với hình đại diện là chiếc tivi nhỏ.
Có vẻ là livestream trên Bilibili, số lượng người xem lên đến hơn tám nghìn.
Trong thời đại mà trò Nông Dược này gần như đã thoái trào, số lượng người xem như vậy cũng coi là rất khá.
Hơn nữa Tần Vận dường như không hề bật camera.
Lúc này, trong khung livestream có những dòng bình luận đang chạy liên tục.
"666, một người điều khiển hai điện thoại, Vận Vận, anh trai cậu định siêu thần à!"
"Oa! Ha ha! Chắc chắn không phải là chém gió đấy chứ? Làm sao một người có thể điều khiển hai vị tướng cùng lúc được!"
"Ngồi đợi anh trai chủ kênh bị bóc mẽ, chắc chắn Vận Vận sẽ khinh bỉ anh ấy thôi, một người tuyệt đối không thể điều khiển hai vị tướng!"
"Giọng anh trai Vận Vận nghe cuốn quá, cảm giác tai mình sắp mang thai rồi!"
"Cái người nói tai mang thai kia, cậu có phải là đại lão giả gái không đấy?"
Cơ bản đều là những người không tin lời Tần Hằng nói.
Tần Hằng lại vô cùng bình thản, lấy điện thoại của mình ra, đưa cho Tần Vận, bảo cô đăng nhập tài khoản livestream, bật camera, ống kính hướng thẳng vào đôi tay của Tần Hằng.
Hiện tại, Tần Hằng đã đặt hai chiếc điện thoại lên chiếc bàn trước ghế sofa, Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên ngồi cạnh anh, chăm chú quan sát.
Để đảm bảo góc quay bao quát, họ đặt điện thoại ở vị trí khá cao, camera vừa bật lên, ngoài việc quay đôi tay của Tần Hằng, còn thấy được cả bóng lưng của Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên.
Cả hai đều đang tựa sát vào bên cạnh Tần Hằng!
Hơn tám nghìn người trong phòng livestream lập tức bùng nổ!!