Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 253
lại tới thêm một người..

❊ ❊ ❊

Đối với những lời nói này của Thẩm Vũ, Thôi Cẩn hơi sửng sốt. Nàng mở to hai mắt nhìn Thẩm Vũ, mặt đầy khó tin. Trong ấn tượng của nàng, trước nay Thẩm Vũ đều chiến đấu một mình, chẳng thèm nhập bọn với người khác. Không ngờ đối với những người có sở trường sử dụng thủ đoạn liên thủ này, Thẩm Vũ có hiểu biết như vậy, lại còn sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, hình như sợ Thôi Cẩn không hiểu.

Một lúc lâu sau, Thôi Cẩn mới trông như đã hồi phục lại tinh thần. Nàng thở dài, thấp giọng nói: “Ta cố gắng, hy vọng tỷ cũng đừng nuốt lời, nếu không thì có thể ta sẽ không có cách nào đặt chân trong hậu cung.”

Cuối cùng Thôi Cẩn vẫn đồng ý. Đối với cuộc sống trong hậu cung, nàng thật sự chẳng còn gì lưu luyến. So với việc đau lòng chờ đợi ở đây, chi bằng vứt bỏ hoàn toàn, đổi sang một hoàn cảnh mới.

Sau khi tiễn Thôi Cẩn đi, Thẩm Vũ ngồi trên ghế, rất lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Nàng nắm chung trà trong tay, không ngừng run rẩy, nước trà đã lạnh từ lâu ở bên trong bắn tung tóe ra ngoài, nhưng nàng lại không nhận ra. Mãi đến lúc giày bị ướt, nàng mới hồi phục lại tinh thần.

Những nữ nhân hậu cung này trước giờ vẫn không yên lòng. Vì Thẩm Vũ đã bá chiếm ngôi vị Hoàng hậu, lại đoạt hết toàn bộ sủng ái của Hoàng thượng, cả danh và lợi đều có đủ. Cho nên bọn họ mới có thể liên thủ với nhau hết lần này đến lần khác, e rằng sẽ không có ngày bình an.

Tay Thẩm Vũ run run, rõ ràng là đã tức giận lên tới não. Vì những phi tần vĩnh viễn không biết ngừng lại kia mà tức giận run gan (lá gan trong người).

“Nương nương, Thái tử điện hạ tới!” Giọng Minh Tâm vừa vang lên, Nhị Hoàng tử đã vọt vào, nhào thẳng vào lòng Thẩm Vũ.

Thẩm Vũ vội thu lại tâm trạng, vươn tay ôm lưng nó. Bé mập lại lớn hơn không ít. Lúc này uốn éo trong lòng Thẩm Vũ, đã khá nặng.

“Mẫu hậu, con cũng muốn tiên sinh dạy học. Sau khi hoàng huynh có tiên sinh, huynh ấy không thèm để ý đến con nữa!” Nhị Hoàng tử vừa nói vừa dang hai cánh tay định bò lên người Thẩm Vũ, rõ ràng là muốn được nàng ôm.

Sâu trong lòng Thẩm Vũ khẽ hít một hơi, nét mặt đã điều chỉnh, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười khẽ.

“Kính Thần còn nhỏ quá, đợi hai năm nữa, con có thể có tiên sinh!” Thẩm Vũ nhẹ nhàng dụ dỗ nó, nâng tay vỗ về sau lưng.

Lúc này đã bắt đầu vào đông, Nhị Hoàng tử vận xiêm y dày, trông hệt như quả bóng. Ngay cả chạy cũng không dễ dàng, thế mà nó vẫn không sợ lạnh, tinh thần vui chơi cũng lớn, cả ngày nô đùa phá hỏng Ngự Hoa viên.

Sang năm Đại Hoàng tử đã đầy bốn tuổi, nên Tề Ngọc cho nó học vỡ lòng. Hai huynh đệ cũng chỉ xa nhau nửa canh giờ mà thôi, thế mà bé mập này cũng đã hơi khó chịu.

“Mẫu hậu, con muốn dùng “viuuu”… bắn chim!” Nhị Hoàng tử ngoan ngoãn ngồi trong ngực nàng. Có lẽ vì cái ôm quen thuộc của mẹ ruột, lúc này chú nhóc bình thường luôn nghịch ngợm cũng trở nên ngoan ngoãn, nhưng lại thắc mắc nhiều hơn.

Hình như nó sợ nàng không hiểu, nó nhấc tay vẽ tới vẽ lui một vòng cung, vẻ mặt cực kì nghiêm túc. Thẩm Vũ hơi sửng sốt, không phản ứng kịp, nàng ngẩng đầu nhìn Minh Tâm vẫn luôn chăm sóc nó.

Từ khi Minh Tâm được Thẩm Vũ điều tới cạnh hai vị Hoàng tử, nàng ấy vẫn luôn cẩn thận. Tính tình Đại Hoàng tử trầm tĩnh, không cần nàng phí lòng. Chỉ có vị Nhị Hoàng tử này lại rất nghịch ngợm, cũng không biết đã học ai.

“Vừa rồi Thái tử điện hạ chạy tới Long Càn cung, Hoàng thượng chơi với ngài ấy một lúc lâu thì nói đến chuyện tỷ thí này. Còn nói với Thái tử, Ngự Hoa viên có rất nhiều chim, bảo Thái tử luyện bắn chim nhiều hơn. Từ lúc ấy Hoàng thượng nói là từ “viuuu”. Vẻ mặt Minh Tâm hơi bất đắc dĩ, mỗi ngày Hoàng thượng lại ra một vài chủ ý nhảm nhí.

Bây giờ thời tiết bên ngoài lạnh như vậy, sao có thể để Thái tử điện hạ ra ngoài. Nhưng Tề Ngọc suy nghĩ rất đơn giản, hắn chỉ muốn cho Nhị Hoàng tử rèn luyện từ bé, không thể nuôi thành bông hoa đặt trong nhà ấm.

“Để Minh Tâm dẫn con đi tìm “viu”!” Tâm trạng vốn đang hậm hực của Thẩm Vũ vì mấy câu nói của Nhị Hoàng tử mà sáng lạn hẳn lên.

“Lấy một cái ná cho nó, nhưng đừng tới Ngự Hoa viên. Đến Ngự Thiện phòng bắt gà về, cho nó đuổi theo!” Thẩm Vũ kéo nó từ trong lòng ra, sửa vạt áo cho nó, rồi bảo Minh Tâm dẫn đi.

“Ná, ná, ta muốn bắn gà gà[1]!” Nghe Thẩm Vũ nói, bé mập lập tức vui vẻ chạy trước, trong miệng còn vang vang thứ gì đó.

[1] Gà gà (kê kê): còn có nghĩa là của quý của đàn ông, mình cũng không hiểu tác giả có chơi chữ hay không, nhưng mình vẫn chú thích để các bạn hiểu thêm, hihi.Các bạn nghĩ thế nào cũng được nhé:vvv

Đợi sau khi lỗ tai được yên tĩnh, Thẩm Vũ hồi phục lại tâm trạng, âm thầm suy nghĩ đối sách. Nhưng nàng còn chưa nghĩ đến tương lai thế nào, thì lại có người cầu kiến. Người tới là Nhiên Mỹ nhân. Thẩm Vũ khá sửng sốt, lập tức sai người cho nàng ta vào.

“Tham kiến Hoàng hậu nương nương!” Nhiên Mỹ nhân mặc một bộ y phục màu hồng đào. Nét mặt tươi như hoa, hệt như tính cách của nàng ta, thẳng tính và nhiệt tình.

Nhìn bộ trang phục này của nàng ta, Thẩm Vũ không khỏi nhướng mày. Thảo nào lúc ấy có người nói Hứa Vi Nhiên có cá tính riêng, na ná như Thẩm Vũ, lời này không phải không có lý. Ít nhất là vào lúc này, Thẩm Vũ cảm nhận được một phong thái tuyệt đối không kém ai từ trên người nàng ta. Nhưng dù sao thì Hứa Vi Nhiên vẫn còn kém hơn một chút. Nàng ta không có vẻ kiều diễm của Thẩm Vũ, cũng không có phong thái ung dung.

Hứa Vi Nhiên xuất thân từ nhánh chếch của Hứa gia, thậm chí còn là chỗ nhánh chếch Hứa lão Hầu gia không chú ý tới. Cô nương được nuôi lớn từ chỗ nhỏ bé này, rất ít người có khí phách hung hăng như nàng ta.

“Chắc Hoàng hậu nương nương đã cảm nhận được, gần đây trong hậu cung không được an ổn. Tuy một đám phi tần bên ngoài thì lo sợ thấp thỏm, nhưng thật ra bên trong lại ngo ngoe rục rịch, hình như đang âm mưu việc gì đó!” Lời nói của Hứa Vi Nhiên càng rõ ràng hơn. Lúc nàng ta nói lời này, trên mặt vẫn treo một nụ cười xinh đẹp, giống như nàng ta là người thắng trong cuộc đua này.

Kiểu thái độ cao ngạo này làm Thẩm Vũ nhíu mày. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, trông Hứa Vi Nhiên đúng là đang bắt chước tính cách của nàng. Nghĩ đến đây, nàng không khỏi lạc giọng nở một nụ cười. Một Giai Tần bắt chước kiếp trước của nàng đã chết, Hứa Vi Nhiên bắt chước kiếp này của nàng. Những người này quả nhiên là đã chuẩn bị đầy đủ rồi mới đến, hơn nữa còn đến với khí thế hùng hổ.

Hứa Vi Nhiên giả vờ ra vẻ cao ngạo, đã sụp đổ trong nụ cười nhẹ nhàng của Thẩm Vũ. Thẩm Vũ dời ánh mắt bình thản, hệt như đang nhìn một món đồ, không có tình cảm nào đáng nói.

“Nhiên Mỹ nhân, muốn đến Lãnh cung dạo à? Sao ngươi lại nói được những lời không đầu không đuôi này, hơn nữa còn khiến tâm trạng của bổn cung vô cùng khó chịu! Dù là ai muốn ngo ngoe rục rịch, chỉ cần bổn cung đưa ngươi vào Lãnh cung, thì người kia nhất định không phải là ngươi!” Thẩm Vũ vẫn giữ một bộ dạng thảnh thơi không lo âu, dường như đối với nàng mà nói, vốn không có hứng thú gì.

Chuyện này khiến Hứa Vi Nhiên trở tay không kịp. Nàng ta cực kì chú ý đến động tĩnh của Thẩm Vũ. Đối với chuyện tâm tình nhiều ngày qua của Hoàng hậu nương nương không tốt, thậm chí còn cáu kỉnh khó hiểu, trong đầu nàng ta sớm đã có tính toán. Thẩm Vũ nhận ra có người muốn đối phó nàng, đây là một thứ trực giác nhạy bén, những vẫn không tra ra được. Vì thế hôm nay Hứa Vi Nhiên mới mạo hiểm, đến đây để nói việc này cho Thẩm Vũ, muốn lấy được sự tín nhiệm của nàng. Không ngờ nàng lại có thái độ này, trái lại đã biến khéo thành vụng.

“Hoàng hậu nương nương thứ lỗi, tì thiếp hơi vênh váo. Chẳng qua là bởi vì có một chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với người, cho nên mới mất hết lí trí!” Hứa Vi Nhiên vội vàng tạ lỗi, cũng may thái độ nàng ta cũng đủ khiêm tốn, khiến hỏa khí trong lòng Thẩm Vũ chìm xuống.

“Vậy ngươi nói thử xem, nói cho bổn cung nghe thử, đến cuối cùng là chuyện quan trọng gì!” Thẩm Vũ rất bình tĩnh nhìn nàng ta, quả tim đập cực nhanh.

Nghe theo lời nói vừa rồi của Hứa Vi Nhiên, hình như nàng ta muốn mật báo.

“Mấy ngày trước Hứa lão Hầu phu nhân trình thẻ bài vào cung, nói chuyện với Hứa Khâm rất lâu, có vài phi tần Hứa gia cũng sang đó. Nô tì đương nhiên không được Hứa gia tín nhiệm, nên cũng không được gọi sang. Nhưng nô tì nghe được đầu đuôi câu chuyện. Thẩm gia chuẩn bị liên hợp với các nhà thế gia khác can gián Hoàng thượng, muốn tiến hành thẩm tra người. Bản thân Hứa Khâm không bằng lòng, nhưng các phi tần họ Hứa khác lại cực kì chịu khó, nàng giả vờ nằm trên giường bệnh, đóng cửa không ra ngoài!” Hứa Vi Nhiên nói sơ qua câu chuyện, tất nhiên là biết nhiều hơn Thôi Cẩn.

Lúc đầu Thẩm Vũ cho rằng Hứa Khâm muốn làm vậy, bây giờ xem ra là Hứa gia muốn gây bất lợi cho nàng.

“Đương nhiên là Hứa Khâm không dám dính vào trong chuyện đó, cũng vì Hoàng hậu nương nương đã xây dựng ảnh hưởng quá sâu. Nhưng nàng ta là đích nữ Hứa gia, e rằng cuối cùng cũng không thoát khỏi liên quan!” Hứa Vi Nhiên thấy nàng không nói lời nào, lại nhẹ nhàng nói thêm vài câu, cái này gọi là ngàn thủng vạn thủng, nịnh bợ không thủng [2].

[2] Ngàn thủng vạn thủng, nịnh bợ không thủng: Chuyện gì cũng có thể thủng (lộ tẩy), duy chỉ có nịnh bợ, tâng bốc là không, bởi vốn dĩ người được nịnh biết đó chỉ là vờ khen, nói quá nhưng vẫn vui vẻ tiếp nhận, sẽ không ghét bỏ.

Tay Thẩm Vũ chống cằm, nàng cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn nàng ta. Ánh mắt chuyên chú kia làm đáy lòng Hứa Vi Nhiên ớn lạnh từng cơn. Nàng ta nuốt một ngụm nước bọt, rồi mới miễn cưỡng trấn định lại.

“Ngươi có bằng chứng gì? Bổn cung cũng không thể tin lời nói một phía của ngươi. Nếu tính toán sai lầm… Bổn cung thật sự sẽ bị các thế gia liên thủ tra tấn!” Thẩm Vũ vẫn không mặn không nhạt nhìn nàng ta, nhưng những lời này cũng đã chứng minh, nàng có chút tin tưởng lời Hứa Vi Nhiên nói.

Vẻ mặt Hứa Vi Nhiên khó xử, nàng ta theo bản năng nâng tay trái vuốt cổ tay phải. Đây là thói quen khi nàng ta khẩn trương.

“Tì thiếp thật sự không có chứng cứ, tin hay không tùy ở chỗ người. Về phần vì sao tì thiếp lại báo cho nương nương, đơn giản là muốn người tín nhiệm tì thiếp hơn. Tì thiếp tuyệt đối sẽ không làm chuyện khác người này. Nếu nương nương đồng ý, tì thiếp sẽ trốn trong tẩm cung, không đong đưa trước mặt người nữa, chỉ xin người chỉ một con đường sáng để tì thiếp có thể sống!” Rõ ràng là Hứa Vi Nhiên hơi kích động. Nàng ta đột nhiên đứng dậy, bộ dạng tay chân luống cuống, hệt như một đứa trẻ.

Nhưng thật ra ngữ khí của nàng ấy vô cùng tha thiết, sự ương ngạnh và hống hách lúc trước cũng mất sạch, giống như một nô tài nhún nhường, cầu xin Thẩm Vũ cho nàng ta một con đường sống.

Thẩm Vũ hơi nhíu mày, nàng không ngờ điều kiện Hứa Vi Nhiên đưa ra là như thế! Lại nói thêm, các phi tần hậu cung đều giống nhau, cho rằng Thẩm Vũ hại chết Phỉ An Như. Lúc này nàng ta mang tin tức này để làm tiền đặt cược, đổi lấy một cuộc sống tạm thời ở hậu cung.

“Ngươi dám lặp lại lời ngươi nói từ đầu đến cuối một lần nữa không.” Thẩm Vũ suy nghĩ một hồi, mày chầm chậm dãn ra, giống như đang nghĩ tới một biện pháp tốt nào đó.

Hứa Vi Nhiên thấy nàng mở miệng, trên mặt lộ mấy phần vui mừng. Nàng ta vội vàng gật đầu đồng ý, gấp gáp nói: “Đương nhiên là được, tì thiếp lập tức nói ngay bây giờ!”

Hứa Vi Nhiên mở đôi môi đỏ, tâm tình hơi kích động định lặp lại một lần nữa. Thẩm Vũ nhấc tay lên, cắt đứt thời khắc nịnh bợ này của nàng ta. Thẩm Vũ ngẩng đầu, nhìn Hứa Vi Nhiên hơi khom lưng đứng ở bên kia, sâu xa nói: “Không vội, đến Long Càn cung nói cho Hoàng thượng nghe!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca