Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 244
lộ chuyện túi thơm (3)..

❊ ❊ ❊

Giai Tần ngồi trên ghế trong tẩm cung, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, khoé miệng nàng vẫn còn dính lại chút thức ăn thừa, trên mặt đất cũng có một bãi nôn nhưng không có cung nhân nào đi vào dọn dẹp. Trong điện toả ra mùi khó ngửi, rõ ràng là do nàng ta nôn ra, cảnh tượng lộn xộn khó nhìn như vậy đúng là khiến người ta né xa ba thước.

Hôm nay nàng ta mới dùng ngọ thiện chưa được bao lâu, dạ dày đã có cảm giác cuồn cuộn khó chịu, mãi đến khi nàng ta ói ra mới sai người đi mời thái y. Đáng tiếc cung nhân bên cạnh có thể sai bảo cũng chỉ có một người, đoán rằng phi tần trong hậu cung bây giờ chỉ mong nàng ta chết cho rồi.

“Chủ tử, thái y tới rồi ạ.” Một tiểu cung nữ vén màn đi vào, phía sau có một thái y tuổi khá trẻ đi theo.

Giai Tần phục hồi lại tinh thần, theo bản năng nàng ta ngẩng đầu lên nhìn sang, thái y kia là lần đầu nhìn thấy, có lẽ là mới được đề bạt vào Thái Y viện. Nàng ta vẫn ngồi ở chỗ cũ, không hề nhúc nhích.

“Thái y, trước tiên mời ngài ngồi, đợi nô tỳ quét dọn sạch sẽ đã ạ!” Tiểu cung nữ kia xoay người, nhẹ giọng nói với thái y một câu.

Đối với dáng vẻ âm u đầy tử khí của Lưu Di, rõ là tiểu cung nữ này đã tập mãi thành quen. Các chủ tử khác trong hậu cung thế mà đoàn kết lại một lần, chỉ vì để Giai Tần có thể thống khổ mà rơi đài. Tuy nàng tiến cung chưa lâu nhưng có thể mơ hồ nhận thấy được thái độ của mọi người đối xử với Giai Tần vô cùng lãnh đạm.

“Đây là tình trạng uống phải thuốc gây buồn nôn, hôm nay Giai Tần có ăn phải đồ vật kỳ lạ gì không?” Thái y trẻ tuổi kia cũng không để bụng, trực tiếp ngồi xuống vị trí bên cạnh Giai Tần, đặt tay lên cổ tay của nàng ta, cẩn thận chẩn trị sau đó nghiêm túc hỏi.

Tiểu cung nữ kia đã dọn dẹp sạch sẽ bãi nôn xong, bây giờ nghe thấy thái y nói thế, gương mặt không khỏi lộ ra mấy phần kinh ngạc.

“Mấy ngày nay tâm trạng của chủ tử chúng ta không được tốt, ăn không ngon miệng, chỉ có bữa trưa uống non nửa bát canh. Vẫn còn một nửa canh trong bát, để nô tỳ mang cho đến cho ngài xem qua một chút!” Nàng vội vàng nói rồi lập tức bước nhanh ra ngoài.

Một lúc lâu sau nàng bưng bát canh quay lại, đưa đến trước mặt thái y. Thái y tiếp nhận, dùng chiếc đũa khuấy hai cái rồi đưa lên mũi ngửi qua một chút.

“Tuy rằng dùng liều lượng tương đối nhỏ nhưng vi thần vẫn nhận ra, bên trong canh này có hỗn hợp lê lô [1] và trúc đào [2]. Lát nữa vi thần sẽ kê một đơn thuốc, chỉ cần người uống một ngày ba lần là sẽ khỏi!” Tuy vị thái y trẻ tuổi kia mới đến nhưng cũng không nhiều lời hỏi thăm, hắn chỉ đi đến án thư bên cạnh, vội vàng viết một đơn thuốc, giao cho tiểu cung nữ rồi lui xuống.

Giai Tần uống thuốc theo đơn thuốc kia suốt ba ngày, tình trạng nôn mửa không những không bớt mà ngược lại còn nghiêm trọng hơn. Cuối cùng nàng ta không uống nữa, trực tiếp từ bỏ. Sau khi ngưng thuốc, nàng ta lại có thêm một bệnh mới đó là tiêu chảy, mỗi ngày đi nhà xí đến mức như sắp mất nước.

- --

Đến cuối tháng bảy, Giai Tần đã trở nên vô cùng tiều tụy, cả người gầy đến mức không ra hình người. Rốt cuộc Hứa Khâm cũng quyết định ra tay với nàng ta. Mấy người thường xuyên xúm lại thảo luận xem sẽ hành hạ Giai Tần thế nào vừa nghe được tin tức này mắt liền sáng lên. Rõ ràng các nàng đã chờ ngày này rất lâu rồi.

Đối với những chuyện trong hậu cung, Hoàng thượng vẫn luôn tỏ thái độ chẳng thèm quan tâm, cho nên đến bây giờ hắn vẫn không biết hậu cung đã sớm loạn lật trời. Trong lòng Thẩm Vũ hiểu rõ, đọc thư của Lan Huỷ cũng chỉ để tiêu khiển. Ngày ngày nàng ở bên cạnh Hoàng thượng, trước hoa dưới trăng, chỉ cần là nơi nào có phong cảnh tú lệ thì nơi đó sẽ có bóng dáng hai người bọn họ.

Nhóm triều thần nhìn thấy cũng không dám nói gì mà mỗi ngày đều cẩn thận nghe ngóng xem hai vị chủ tử kia lại bá chiếm cảnh đẹp chốn nào. Nơi đó tuyệt đối trở thành vùng cấm, họ sẽ tận lực không đến quấy rầy, nếu không hôm nào đó Hoàng thượng nổi hứng lại làm khó dễ bọn họ.

Hôm nay thời tiết hơi nóng, bên ngoài mặt trời đã lên đến đỉnh, Hoàng thượng và Thẩm Vũ rõ ràng đều không muốn đi ra ngoài, vì thế đành ở lại hành cung.

Bà vú và hai nhóc con ở phòng bên cạnh, Hoàng thượng nằm vắt chân trên giường, đầu gối lên tay, ngẩn người nhìn lên đỉnh màn, tựa như đang ngẩn người. Thẩm Vũ ngồi trên ghế, trên tay cầm một cuốn “Nhân vật chí” đọc đến say sưa.

Đúng lúc đọc đến đoạn đặc sắc thì quyển sách trên tay bị cướp mất, Thẩm Vũ nhìn hai tay trống không, hơi giật mình ngây ra một lúc rồi lập tức ngẩng đầu tìm kiếm. Nhưng trước tiên lại đối diện với cặp mắt thâm trầm của nam nhân, trong ánh mắt của hắn lập loè ánh nhìn mờ ám. Khi đối mắt ấy không chớp mà nhìn chằm chằm Thẩm Vũ trông chẳng khác nào ánh mắt của một con sói đói đang nhìn con mồi của mình, nó tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhả ra.

“Hoàng thượng, hiện tại bên ngoài thật sự rất nóng, người vẫn nên cùng thần thiếp đọc sách thì hơn.” Thẩm Vũ nuốt nước miếng, kiếp trước nàng ở bên cạnh Hoàng thượng mười năm, bất kỳ một hành động nào của nam nhân này nàng đều hiểu hàm nghĩa bên trong rõ ràng rành mạch.

Giống như bây giờ tầm mắt của hắn đang dừng lại trên khuôn mặt của Thẩm Vũ, một khắc cũng không hề rời đi. Hành động này có nghĩa là hắn đang muốn hoan hảo.

“A Vũ, nàng không cảm thấy thời tiết nóng lên thì con người sẽ dễ dàng bốc hỏa sao?” Tề Ngọc không thèm để ý đến lời nói của nàng, ngược lại còn nhỏ giọng mở miệng nói.

Giọng nói của hắn hơi khàn khàn mang theo mùi vị dục vọng. Lúc nằm trên giường vừa rồi, Tề Ngọc vẫn nhìn chằm chằm người đang ngồi trên ghế. Người ta thường nói lúc nam nhân nghiêm túc là lúc đẹp nhất, tương tự nữ nhân lúc đang chuyên chú cũng vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt Thẩm Vũ còn có một khuôn mặt hại nước hại dân, lúc nàng chăm chú đọc sách chỉ nhìn thấy mỗi cái trán sáng bóng, đôi mắt và mặt mày tinh xảo.

Chiếc mũi cao và đôi môi đỏ hồng mềm mại đã bị sách che mất nhưng chính kiểu tỳ bà che nửa mặt này lại vô cùng hiệu quả, khiến máu Hoàng thượng bắt đầu hỗn loạn. Dưới thời tiết khô nóng thế này, sau khi máu chảy lên tim xong, lập tức dồn xuống thân dưới, khiến thứ dưới đũng quần hắn bắt đầu chậm rãi ngẩng đầu, hơn nữa càng lúc càng nóng,cần có người dập lửa ngay lập tức cho hắn. Mà người duy nhất hắn có thể nghĩ đến đương nhiên chính là kẻ đầu sỏ quyến rũ kia.

“Hoàng ——” Thẩm Vũ vừa mới mở miệng, chuẩn bị nhẹ giọng khuyên nhủ vài câu, dù sao bây giờ vẫn đang là ban ngày ban mặt đấy nhé! Chỉ là nàng mới vừa thốt ra một chữ thì vạt áo đã bị bàn tay nam nhân kia kéo ra, nhẹ nhàng dùng lực, cổ của nàng theo bản năng mà nâng lên.

Tề Ngọc khom người xuống, dùng môi ngăn chặn lời nói kế tiếp của nàng. Thẩm Vũ hơi không cam lòng, rõ ràng nàng không muốn ban ngày tuyên dâm nên trợn to mắt với khuôn mặt gần trong gang tấc kia, cắn chặt răng, vẫn cứ không cho.

Nam nhân có vẻ hơi nôn nóng, một tay vẫn giữ vạt áo nàng như cũ, tay kia vòng qua sau đỡ gáy nàng, tăng thêm sức mút vào, thấy Thẩm Vũ vẫn không thoả hiệp, hắn liền mở miệng, dùng hàm răng từ nhẹ đến nặng nghiền nát hai cánh môi mềm mại của nàng.

Thẩm Vũ không nhịn được đau lập tức thỏa hiệp, môi nàng vừa thả lòng một chút, đầu lưỡi của nam nhân kia đã tiến vào, quấn quýt lấy đầu lưỡi nàng, tư thế tiến quân thần tốc. Đầu lưỡi hắn đặt trên lưỡi nàng liếm từng chút một, dáng vẻ vô cùng kiên nhẫn.

Thân thể Thẩm Vũ vốn đang căng chặt, theo động tác dẫn dắt của nam nhân mà từ từ thả lòng. Nhận ra sự thay đổi của nàng, Tề Ngọc buông vạt áo của nàng ra, trực tiếp đưa tay vào trong áo, cách một lớp yếm xoa nắn thịt non trên ngực nàng.

Lần này Tề Ngọc tới có chút đột ngột khiến Thẩm Vũ cong lưng như muốn né tránh bàn tay đang xâm nhập của hắn. Có điều tất cả đều chỉ uổng công.

Môi lưỡi đang dây dưa cuối cùng cũng tách ra, một sợi chỉ bạc bị kéo ra rồi nhanh chóng bị cắt đứt. Từ khoé miệng cho đến cằm đều vương lại nước miếng chưa kịp nuốt, mang theo hương vị xa hoa lãng phí.

Hai tay của Tề Ngọc đồng thời duỗi đến trước mặt của Thẩm Vũ, cởi đai lưng của nàng một cách thuần thục, áo khoác đã bị hắn cởi xuống. Thẩm Vũ cả kinh, vội vàng thấp giọng lên tiếng: “Hoàng thượng, bây giờ vẫn đang là ban ngày, hơn nữa hai đứa nhóc còn đang ở phòng bên cạnh, chúng sẽ nghe thấy đấy!”

Thẩm Vũ vừa nói xong, Hoàng thượng đã bắt lấy cổ tay nàng, kéo nàng đứng lên, đẩy thẳng nàng đến ven tường, lưng tựa vào mặt tường, váy sam đã cởi một nửa. Đôi môi của Thẩm Vũ vẫn sưng đỏ, rõ ràng là dấu vết để lại do bị Hoàng thượng cắn ban nãy.

Nàng như thế lại càng dụ hoặc người khác. Chỉ tiếc lúc hai người đến sát tường, lập tức nghe thấy tiếng tiếng trẻ con truyền từ bên ngoài vào.

“Bà vú, ta cũng muốn có gậy chống, hoàng huynh có rồi kìa!!” Giọng đầy phẫn nộ của Nhị Hoàng tử truyền đến, rõ ràng là sau khi có thể chạy nhảy, đối với chuyện Đại Hoàng tử có nạng mà nó lại không có, thằng bé cảm thấy rất tức giận và buồn bực.

Cả người Thẩm Vũ cứng lại một lúc, nàng vô thức nâng tay lên nắm lấy cánh tay của Hoàng thượng, vẻ mặt cũng hơi nhăn lại.

“Hoàng Thượng, sẽ bị nghe thấy thật đấy!” Nàng ép giọng xuống thật thấp, sắc mặt càng thêm nôn nóng.

Chỉ là Tề Ngọc vẫn không thỏa hiệp, mà lại nâng đôi mắt u tối thâm trầm lên nhìn nàng một cái, khoé miệng hắn nhếch lên, lộ ra nụ cười giảo hoạt.

“Vậy A Vũ đừng kêu thành tiếng nha! Dù sao mỗi lần trẫm đều không phát ra âm thanh nào!” Mỗi chữ Tề Ngọc nói ra, tay hắn lại làm ra một hành động.

Yếm trên người Thẩm Vũ đã bị hắn kéo xuống, lộ ra hai bầu ngực mềm mại tròn trịa, vô cùng mê người. Tề Ngọc vô thức nuốt nước miếng một cái, hắn cảm thấy cổ họng mình càng lúc càng khô, cứ như người mấy ngày rồi chưa được uống nước vậy.

Tấm lưng trần của Thẩm Vũ dán lên mặt tường, tuy bây giờ đang là mùa hạ khô nóng nhưng cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn đột ngột truyền đến khiến nàng không nhịn được rụt người lại, đầu nàng hơi cúi thấp như muốn trốn vào trong lòng Tề Ngọc.

Tề Ngọc lại không cho nàng cơ hội, hắn vươn một bàn tay vuốt ve một bên hồng anh, cái tay kia cũng không hề rảnh rỗi, bắt đầu cởi quần của nàng.

Ngón trỏ và ngón giữa của nam nhân kẹp lấy hồng anh, thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm rồi véo một chút. Hai ngón tay thon dài kia như mang theo ma lực khiến Thẩm Vũ cảm thấy tê dại như có một luồng điện nhỏ chạy qua người.

Thỉnh thoảng bên tai còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con truyền sang từ phòng bên, Thẩm Vũ vội vàng cắn chặt khớp hàm, mím môi lại, ngăn không cho bản thân truyền ra bất kỳ âm thanh nào. Hai chân trắng nõn của Thẩm Vũ cũng lộ ra ngoài, vừa tiếp xúc với bên ngoài liền run lên hai cái, giống như thẹn thùng.

“Hoàng thượng, chúng ta lên giường được không?” Bây giờ Thẩm Vũ mới phát hiện Hoàng thượng đè nàng lên tường rồi lột sạch quần áo, điều này khiến nàng cảm thấy có chút quái dị, nên nàng lại lần nữa mở miệng, muốn bảo hắn lên giường giải quyết.

Tên đã lên dây không thể không bắn, nàng cũng không có khả năng lại ngăn cản Hoàng thượng, chỉ đành nghĩ cách khác có lợi hơn.

[1] Lê lô

[2] Trúc đào

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca