Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 231
thái tử ăn bánh..

❊ ❊ ❊

Nhị Hoàng tử dùng trí tuệ bây giờ của nó, nói ra những lời này. Vẻ mặt thằng bé hơi hoang mang, hiển nhiên nhiều đồ vật trên thảm lông như vậy, cứ mỗi một cái có thể ăn thì nó đều cảm thấy hoang mang. Từ đầu tiên mà nó học nói ra được, không phải phụ hoàng cũng không phải mẫu hậu, mà đơn giản là “bánh bánh”, đương nhiên sau đó lại học được "ăn".

Các đại thần cũng không nghe hiểu nó đang nói cái gì, có chút xấu hổ đứng tại chỗ. Dù sao cũng là lần đầu tiên Nhị Hoàng tử nói chuyện ở trước mặt mọi người, hơn nữa khẩu âm của trẻ con vẫn còn chút mơ hồ, cho nên trong khoảng thời gian ngắn không thể phân biệt rõ được.

Tề Ngọc và Nhị Hoàng tử trừng mắt nhìn nhau một lát, hắn mới nhẹ nhàng phất phất tay, tiểu cung nữ ở bên cạnh tay mắt lanh lẹ đưa mâm điểm tâm trên bàn tới. Tề Ngọc nhận lấy, bên trên mâm được đưa lên chính là món điểm tâm “Thập toàn thập mỹ”, sở trường số một của Ngự Thiện phòng. Đương nhiên bởi vì có nhiều vị nên rất được Nhị Hoàng tử yêu thích.

“Bánh bánh! Bánh bánh!” Nhị Hoàng tử nhìn thấy số điểm tâm kia, lập tức trở nên kích động lạ thường, giơ một bàn tay lên dường như muốn bắt lấy, nhưng chỗ Hoàng thượng đứng cách nó một khoảng khá xa.

Huống hồ Tề Ngọc mang vẻ mặt nghiêm túc, rõ ràng là sẽ không chủ động đưa điểm tâm tới. Nhị Hoàng tử lập tức dùng tứ chi bò về phía của Hoàng thượng, tốc độ của cục thịt lập tức được nâng cao, bò nhanh hơn so với ngày thường.

Lúc bình thường nó tập bò tới bò lui, Thẩm Vũ cũng sẽ lấy đồ ăn dụ nó, nhưng mà lại không dám cho ăn quá nhiều, mỗi lần chỉ lấy nửa khối điểm tâm. Hiện tại Tề Ngọc cầm cả một mâm đầy ắp, đủ để thấy được hiệu quả không giống nhau rồi.

Cuối cùng nó cũng bò tới bên chân Tề Ngọc, đôi tay nho nhỏ ôm lấy cẳng chân rắn chắc của nam nhân, Nhị Hoàng tử bắt đầu cố hết sức vịn vào cẳng chân Tề Ngọc để đứng lên.

Tề Ngọc cúi đầu, tầm mắt vẫn luôn không rời khỏi đứa nhỏ đang bám ở trên đùi, hắn hơi khom lưng, đưa mâm trong tay về phía Nhị Hoàng tử. Trên người thằng nhóc mặc hơi nhiều quần áo, hiện tại đang quỳ trên mặt đất, cố hết sức muốn đứng lên. Nhìn thấy cái mâm trong tay Tề Ngọc cách đỉnh đầu của mình không xa, trong mắt nó ánh lên vô số tia hưng phấn.

“A!” Đột nhiên nó đứng vụt dậy, trong miệng còn phát ra một tiếng thanh thúy. Hai tay Nhị Hoàng tử níu chặt lấy quần áo của Tề Ngọc nên mới đứng vững một chút, nó thở hổn hển hai hơi, khuôn mặt nhỏ nghẹn đến mức đỏ bừng. Thịt trên người quá nhiều, hơn nữa lại mặc đồ quá dày, để đứng lên một lần thế này rất tốn sức lực, nhưng không hề ảnh hưởng tới việc đi tìm điểm tâm.

Đang lúc thằng nhóc vừa ngẩng đầu lên, vốn dĩ cho rằng điểm tâm gần ngay trước mắt, vậy mà cái mâm lại nâng lên, vẫn cách không xa đỉnh đầu của nó. Ngay lúc nó xiêu xiêu vẹo vẹo muốn giơ một cánh tay lên với lấy, kết quả vẫn còn thấp một chút, không lấy được.

Tề Ngọc nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột này của thằng bé, khóe miệng từ từ cong lên, lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, cảm thấy thằng nhóc này thú vị. Đám đại thần và các cung nhân ở bên cạnh đều thấy được cảnh này, trên trán dần dần rịn ra một ít mồ hôi, hiếm khi có thể nhìn thấy gương mặt tươi cười thật lòng của Hoàng thượng, hiển nhiên Thái tử được Hoàng thượng sủng ái vô cùng.

Đôi tay của Nhị Hoàng tử nắm chặt xiêm y của Hoàng thượng, dường như muốn bò lên người hắn. Hiện giờ thằng nhóc không biết đi cũng chẳng biết nhảy, chỉ có thể bò. Nhưng mà sao nó có thể bò lên từ đùi của Hoàng thượng được chứ, cuối cùng bởi vì dùng sức quá mạnh, đầu nó va vào chân Tề Ngọc, khiến bản thân bị ngã.

Phí nhiều sức lực như vậy mà còn không lấy được điểm tâm, rõ ràng Nhị Hoàng tử rất không vui, nó ngẩng đầu nhìn Tề Ngọc đứng lù lù bất động, lại nhìn mâm điểm tâm kia, cuối cùng mếu miệng rồi nhỏ giọng nức nở.

“Bánh bánh, bánh bánh! Bánh bánh!” Nó lại quỳ gối bên chân Tề Ngọc, giơ cánh tay lên, toàn bộ thân thể đều đang biểu đạt khao khát muốn ăn bánh của nó.

Thanh âm nức nở của trẻ con, hỗn loạn, mềm mại lại còn có vẻ uất ức như vậy, làm người khác cảm thấy đau lòng. Tề Ngọc vô cùng thảnh thơi thưởng thức xong dáng vẻ kêu khóc của nó, khóe miệng hơi giương lên mang theo mấy phần ý cười. Nhị Hoàng tử vốn không thích khóc, từ sau khi được nửa tuổi thì đã không còn khóc gào khàn cả giọng thế này nữa rồi. Ví như hiện tại, tiếng khóc của nó không cao, nhưng dáng vẻ như vậy thật sự khiến người ta không đành lòng làm khó dễ nó.

“Tiểu Sanh, con đứng lên, phụ hoàng sẽ cho con điểm tâm.” Cuối cùng Tề Ngọc cũng ác độc thưởng thức xong, thấp giọng mở miệng, ngữ điệu vô cùng mềm mỏng.

Trong đại điện vẫn còn nhiều người đang nhìn hắn, vẻ mặt cứ như vừa nhìn thấy quỷ vậy. Loại dáng vẻ ôn nhu này của Hoàng thượng, dường như trước nay chưa từng thấy qua. Thái độ của vị cửu ngũ này đối với nhi tử ruột thịt thật sự quá tốt, tốt hơn ngàn vạn lần so với những nữ nhân trong hậu cung và chư vị triều thần, quả thật là khác biệt một trời một vực.

Dường như Nhị Hoàng tử nghe hiểu lời hắn nói, cắn răng bắt đầu dùng sức hướng lên trên, cọ tới cọ lui một lát, cuối cùng đứng lên lần nữa. Đối với biểu hiện của Nhị Hoàng tử, Tề Ngọc giơ tay vỗ vỗ đỉnh đầu nó, ý cười trên mặt càng thêm rõ ràng.

Lông mi uốn cong của Nhị Hoàng tử còn vương nước mắt trong veo, hiện giờ hai tay nó đều nắm xiêm y của Tề Ngọc, ngẩng đầu lên vẻ mặt khao khát nhìn cái mâm kia. Quá trình đạt được điểm tâm lần này hẳn là gian nan nhất, thế nhưng có một mâm điểm tâm dụ dỗ, tâm tình của thằng nhóc này hiển nhiên vô cùng tốt.

Tề Ngọc cúi đầu, cong cong khóe miệng nhìn nó, ý cười trong mắt như tắm mình trong gió xuân. Nam nhân lấy một khối điểm tâm từ trong mâm ra, đưa lên miệng mình cắn một cái. Vốn dĩ điểm tâm không lớn, sau khi bị Hoàng thượng cắn một cái, chỉ còn dư lại một nửa.

“Bánh bánh, bánh bánh!” Nhị Hoàng tử thấy Tề Ngọc ăn điểm tâm, cả người có vẻ càng thêm phấn khởi, nó đã sớm muốn ăn, vậy mà Hoàng thượng còn trêu chọc nó.

Tề Ngọc cúi đầu nhìn Nhị Hoàng tử một cái, đưa nửa khối điểm tâm còn lại đến trước mặt thằng bé. Nhị Hoàng tử hơi sửng sốt nhưng không cần điểm tâm trước mắt, vươn tay múa may về phía cái mâm mà Tề Ngọc cầm, rõ ràng là nó ghét nửa khối điểm tâm này quá ít.

Tề Ngọc nhìn thấy bộ dạng của nó có tinh thần như thế, ý cười trên mặt có mấy phần bỡn cợt. Trực tiếp đưa cái mâm trong tay cho một cung nữ bên cạnh, ngồi xổm xuống nhét nửa khối điểm tâm bị mình cắn bớt vào trong tay Nhị Hoàng tử, sau đó đột nhiên nhấc thằng nhóc lên, thả nó lại vào trên thảm lông, nhanh chóng lui về phía sau vài bước cách xa nó ra.

Nhị Hoàng tử cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn phụ hoàng đi xa mình, trong miệng rầm rì vài tiếng, thấy xung quanh cũng không có ai để ý tới mình, lập tức cắn một miếng ở trên nửa khối điểm tâm kia. Nhận được hồi báo thật sự không xứng đáng với những gì nó trả giá, nửa khối bánh Tề Ngọc cho này, nó ăn không đủ!

“Được rồi, ôm Thái tử đến chỗ Hoàng hậu đi!” Hoàng thượng không cho nó thời gian buồn bực, trực tiếp phất phất tay, phân phó cung nữ ở bên tiến lên.

Bà vú chờ ở thiên điện, lúc này nhìn thấy Nhị Hoàng tử ra, lập tức tiến lên đón lấy. Trên người của cục thịt nhỏ này bọc áo choàng thật dày, cả đầu cũngbị vành nón che kín, toàn thân trên dưới không có một khe hở nào. Nó dựa vào trong lồng ngực bà vú, tự mình liếm ngón tay, trên tay còn sót lại hương vị của điểm tâm vừa rồi.

Thẩm Vũ ngồi ở phía trên, nhìn hai hàng cung phi và nhóm mệnh phụ ngồi phía dưới, trên mặt nàng hiện mấy phần ý cười. Lúc bà vú ôm Nhị Hoàng tử tiến vào, bên trong mọi người đã nói chuyện khí thế ngất trời, nhìn thấy thằng nhóc này tới, các nữ tử kiều diễm đều dừng câu chuyện lại, nhìn Nhị Hoàng tử bị áo choàng bao bọc.

Thẩm Vũ phất tay, lập tức có cung nữ tiến lên, dọn dẹp mặt bàn trước mặt Thẩm Vũ một hồi, điểm tâm bày biện phía trên lập tức biến mất. Đến khi thu dọn sạch sẽ, bà vú mới ôm Nhị Hoàng tử tới gần.

Nhị Hoàng tử ngồi ở bên người Thẩm Vũ, đôi mắt nhìn quét khắp nơi, trên bàn trước mặt đã trở nên sạch sẽ, chỉ đặt một ly trà. Hiển nhiên những người khác cũng nhìn thấy cảnh tượng này, đều cảm thấy có chút kinh ngạc khác thường. Nhất thời phản ứng không kịp, ai nấu ngây ngốc mà nhìn.

“Ăn, ăn bánh bánh! Bánh bánh!” Tất cả ức chế của Nhị Hoàng tử. cuối cùng bộc phát ngay tại chỗ. Đôi tay nó dùng sức đập vuốt mặt bàn, cao giọng nói.

Hôm nay nó chưa ăn no, bò lâu như vậy, lại đứng lên hai lần, thế mà Hoàng thượng chỉ cho nó nửa khối điểm tâm! Không giống phụ hoàng ruột thịt chút nào!

Thẩm Vũ cau mày, hiện giờ Nhị Hoàng tử càng ngày càng thích ăn, đối với bất cứ cái gì trong tầm tay, đều bắt lấy đưa vào trong miệng. Tuy nói Phượng Tảo cung luôn luôn canh giữ chặt chẽ, nhưng cũng khó bảo đảm sẽ không có sơ sót, thói quen xấu này có thể tạo cơ hội để người khác lợi dụng.

Nhị Hoàng tử vừa nói ra, mọi người trong điện đều nín thở cẩn thận nghe, dù sao nơi này cũng có nhiều người đều đã làm mẫu thân, lập tức nghe ra ý Nhị Hoàng tử hô lên là cái gì, ý cười trên mặt càng thêm mãnh liệt. Nhìn dáng vẻ này của Thái tử Đại Tần, chính là một tiểu mập mạp thích ăn!

Đức Phi ngồi ở vị trí phía trên bên trái, vẫn thường ngẩng đầu lên nhìn Nhị Hoàng tử, lúc nghe được tiểu mập mạp kia muốn ăn, trên mặt hiện lên ý cười lạnh.

Tiệc rượu nữ quyến bên này, bởi vì Nhị Hoàng tử quậy như vậy, nên không tiến hành được nữa. Thẩm Vũ thân là chủ nhân mà trên bàn chỉ đặt một ly trà, vì vậy những người ngồi phía dưới không dám cầm đũa ăn, chỉ có thể ngồi yên tại chỗ. Hơn nữa, ai nấy đều muốn cẩn thận quan sát động tĩnh của vị tiểu Thái tử này, cho nên tiếng nói chuyện đều được ép nhẹ hết mức.

Nhị Hoàng tử đập cái bàn một lúc lâu, Thẩm Vũ ở bên cạnh không thèm để ý tới nó. Cuối cùng Nhị Hoàng tử không đập nữa, chìa hai móng vuốt thịt thà ra tự nhìn nhìn, do lúc đập bàn dùng nhiều sức nên có hơi đau.

“A a, ô ô!” Nhị Hoàng tử vươn tay tới trước mặt Thẩm Vũ, hai bàn tay non mịn đã ửng đỏ, hiển nhiên là muốn cho Thẩm Vũ nhìn xem.

“Đại Hoàng tử đã hồi cung rồi, Kính Thần cũng theo bà vú trở về đi! Chờ lát nữa để bà vú ru con ngủ!” Thẩm Vũ nắm lấy tay nó nhẹ nhàng xoa vài cái, cũng mặc kệ nó có nghe hiểu hay không. Nàng vươn tay về phía sau vẫy vẫy, lập tức có người dâng áo choàng lên.

Thẩm Vũ tự mình bọc áo choàng kỹ lưỡng cho nó, bà vú đi tới muốn ôm lên, Nhị Hoàng tử bắt đầu vặn vẹo, đối với chuyện chỉ được ăn nửa khối điểm tâm, vẫn luôn canh cánh trong lòng. Chẳng qua thái độ của Thẩm Vũ kiên quyết, bà vú cũng chỉ có cưỡng ép ôm nó rời đi.

Đêm lạnh như nước, mới vừa ra khỏi đại điện đã có một cơn gió Bắc lạnh lẽo thổi tới, lạnh đến mức khiến cho gò má cảm thấy đau nhức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca