Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 236
quỷ quái quấy phá..

❊ ❊ ❊

Mỗi khi Thẩm Vũ nghe được tiếng khóc kia xong, tâm tình của nàng có chút phức tạp. Đứa bé còn nhỏ, giảng đạo lý thì nó nghe không hiểu, vì thế nàng mới ra hạ sách này. Nhưng mấy ngày trước, Nhị Hoàng tử quả thật có chút thê thảm.

Vì khiến thằng bé tự mình sửa đổi thói quen, Thẩm Vũ để nó và Đại Hoàng tử dọn tới thiên điện phía đông, đã bày biện đầy đủ đồ dùng bên trong, cũng đã cẩn thận kiểm tra qua một lần. Trên bề mặt đồ dùng đã bôi nước gừng lên, mùi rất nồng, Thẩm Vũ còn dặn riêng Đại Hoàng tử, không chủ động ngăn Nhị Hoàng tử lấy đồ vật bỏ vào trong miệng, nhất định phải để nó tự mình thay đổi thói quen này.

Đại Hoàng tử cũng không biết có thật sự nghe hiểu hay không, tóm lại Thẩm Vũ nói câu nào, thằng bé cũng đều nhẹ nhàng gật đầu đồng ý, thoạt nhìn thì có vẻ ra dáng một vị huynh trưởng.

Vào ngày đầu tiên sửa thói quen xấu này, chắc chắn là khó khăn nhất. Bà vú ôm Nhị Hoàng tử tiến vào thiên điện phía đông, đặt nó đứng ở trên mặt đất. Bây giờ Nhị Hoàng tử đã có thể vịn đồ xung quanh tự mình bước đi rồi, cho nên vì tập đi, bên trong gian thiên điện này dựng một loạt các băng ghế thẳng hàng để nó làm tay vịn.

Trên mặt thằng nhóc còn vương nước mắt, tuy rằng ở chỗ Thẩm Vũ đã chịu thương tổn lớn, nhưng lúc này đã bị hoàn cảnh mới trước mặt làm cho quên sạch không còn chút nào, huống chi Đại Hoàng tử ở phía sau nó, điều này làm cho nó cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Tay của Nhị Hoàng tử chống lên băng ghế, đầu tiên xoay đầu nhìn nhìn bốn phía, đôi mắt mở to chớp chớp, quan sát địa hình xung quanh vô cùng cẩn thận. Đợi khi nó nhìn đến băng ghế cuối cùng, được xếp dựa vào một cái bàn, trên bàn đặt toàn bộ những món đồ chơi mà nó yêu thích nhất, lập tức cười "khanh khách" ra tiếng.

Thậm chí thằng bé còn vịn băng ghế, uốn éo thân hình mập mạp, chuyển qua nhìn về phía Đại Hoàng tử, giơ tay chỉ chỉ cái bàn kia. Trong miệng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng hừ ha, dường như muốn nói cái gì đó.

Đại Hoàng tử chống hai thanh nạng, đứng yên tại chỗ, thấy dáng vẻ này của nó thì toét miệng cười.

Thấy Đại Hoàng tử cười với mình, Nhị Hoàng tử dường như được cổ vũ vậy, cẳng chân càng thêm ra sức bước đi. Đôi tay không ngừng vịn băng ghế đi về phía trước, cuối cùng cũng tới bên bàn nhỏ, bà vú và Đại Hoàng tử cũng đều theo tới.

Đại Hoàng tử thấy nó với không tới mấy thứ kia, bà vú ở bên cạnh rõ ràng có chút do dự. Đại Hoàng tử liền ngẩng đầu lên, nói với bà vú: "Đưa mấy thứ này cho Hoàng đệ đi, nếu không nó khóc đấy."

Bà vú nhìn Đại Hoàng tử chống nạng trước mắt này, dưới đáy lòng khẽ thở dài một hơi. Thái tử điện hạ, một nhà mấy người này của ngài, dường như ai cũng đều vô cùng vui sướng muốn khiến ngài bỏ tật xấu kia đi.

Bà vú nhặt lấy những món đồ chơi đó, đặt toàn bộ lên trên mặt ghế để Thái tử có thể lấy được. Quả nhiên sau một lát, truyền ra tiếng khóc lảnh lót của Nhị Hoàng tử, hơn nữa còn vô cùng thương tâm. Rõ ràng đã thoát khỏi khống chế của Thẩm Vũ, nó vẫn khó tránh khỏi gừng cay tập kích.

Đại Hoàng tử vô cùng vui vẻ, lần nào cũng đều cầm lấy đồ chơi hình nhân nhỏ đưa cho thằng nhóc bên cạnh, thỉnh thoảng Nhị Hoàng tử chơi đến cao hứng nên quên mất, nhét đồ vật vào trong miệng. Đau khổ mãi, dần dà nó cũng phải sửa lại. Ngay cả Hoàng thượng mỗi khi mang theo đồ vật đưa cho Nhị Hoàng tử chơi, đều phải bôi lên bề mặt một ít gừng cay, lần đầu tiên thấy Nhị Hoàng tử bị chọc khóc, Tề Ngọc mừng rỡ cười ha ha.

“A Vũ, Tiểu Sanh như vậy về sau có xảy ra vấn đề gì hay không? Ví như không bao giờ chạm vào ngọc khí, nhìn thấy đồ chơi lập tức buồn nôn, nhắc tới con quay hay ngẫu nhiên nhìn thấy mấy thứ này có thể trực tiếp khóc luôn hay không?” Sau khi Tề Ngọc cười xong, dường như ý thức được có chuyện gì quan trọng vậy, nhanh chóng ngừng cười, sắc mặt hơi nghiêm trọng, nhẹ giọng hỏi.

Thẩm Vũ sửng sốt một lát, sau đó vội vàng lắc đầu xua tay, vội vàng nói: “Không đâu, dường như toàn bộ đồ vật trong Phượng Tảo cung có thể bị nó bỏ trong miệng đều đã bôi gừng cay lên. Nếu nói sau này bị sợ hãi, vậy toàn bộ Phượng Tảo cung, nó đều sợ, thậm chí là toàn bộ hoàng cung!”

Tề Ngọc nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, vì vậy lại đi trêu đùa Nhị Hoàng tử vừa mới khóc xong.

Nhưng mà có một số việc thật sự không thể nói tuyệt đối, ví như sau này khi Nhị Hoàng tử đã bỏ thói hư tật xấu này xong, thật sự có di chứng. Chỉ cần là thứ có một chút vị gừng cay đều không thể chạm vào, cho dù trong món ăn của Ngự Thiện phòng chỉ hơi bỏ một ít, nó ăn một miếng là có thể nếm ra được, nhất định sẽ quấy khóc thật to. Thậm chí còn không thể ngửi mùi gừng, giai đoạn đầu kia nó thật sự bị tra tấn thê thảm!

Gần đây Phượng Tảo cung đang triển khai hoạt động trợ giúp Nhị Hoàng tử vứt bỏ thói quen hư, hơn nữa còn vô cùng náo nhiệt. Nhưng thật ra Minh Âm và Minh Ngữ vẫn luôn xuất quỷ nhập thần, không có tâm trạng để ý đến vị tiểu chủ tử này đến tột cùng bị đãi ngộ như thế nào, lực chú ý của bọn họ đều đặt vào tẩm cung của Đức Phi.

Từ đêm truyền ra gặp quỷ đó xong, tẩm cung Đức phi vẫn luôn không được yên ổn. Thỉnh thoảng có cung nhân gặp quỷ, hơn nữa toàn là quỷ treo cổ, nữ quỷ kia lần nào cũng mặc y phục của cung nữ Tư Dược ti. Thực hiển nhiên chính là trước giờ chỉ có một nữ quỷ, thậm chí có một tiểu cung nữ chột dạ, nghĩ tới việc cung nữ Tư Dược ti kia bị hại chết, nên sợ tới mức phát điên, cả ngày ăn nói linh tinh giống như ma nhập.

Rõ ràng việc giả thần giả quỷ có hiệu quả, khuôn mặt mỗi cung nhân hầu hạ bên cạnh Đức phi đều tái nhợt, nghe nói đến quỷ lập tức hoảng sợ. Có người đưa ra ý kiến tìm đạo sĩ tới trừ yêu, làm cho quỷ hồn có oán niệm sâu nặng kia có thể an giấc ngàn thu.

Vốn dĩ ban đầu Đức phi đã cấm bọn họ bàn luận chuyện quỷ quái, thậm chí còn ban bố rõ xuống dưới, nếu nghe được ai nói hươu nói vượn thì đánh hai mươi trượng. Nếu nói chính mình tận mắt nhìn thấy quỷ treo cổ rồi, thì đánh bốn mươi trượng, nếu đã bị ma nhập, ví như người trước, vậy thì Đức phi lén lút cho người giết chết, dùng cách hạ độc dược.

Chẳng qua đến ngày thứ hai, số người gặp quỷ càng nhiều hơn, bởi vì đã có thêm một nữ quỷ, cũng là bị tóc che khuất mặt, chẳng qua lộ da thịt ra bên ngoài, cánh tay và cái cổ lộ ra đã biến thành đen, rõ ràng là bộ dáng trúng độc mà chết.

Lúc này trách phạt cũng không ngăn cản được lời đồn đãi, lại còn càng truyền càng thái quá, khiến cho lòng người hoảng sợ, không còn tâm trạng làm việc. Bên người Đức phi có mấy đại cung nữ đều đã chịu ảnh hưởng, thường xuyên phạm sai lầm, hoặc là thất thần, hoặc là dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Ở trong hoàn cảnh tinh thần hoảng loạn như vậy, đương nhiên không tốt chút nào. Huống chi là Đức phi trước giờ hưởng thụ cẩm y ngọc thực, căn bản không chấp nhận được loại không khí này, khiến cho chính nàng ta cũng có chút run sợ trong lòng. Bất kì ai trong tẩm cung cũng nhìn thấy nữ quỷ, chỉ trừ nàng ta trước giờ chưa thấy, không khỏi có chút nôn nóng lại khiếp đảm.

Mãi cho đến khi một đại cung nữ hầu hạ bên cạnh cũng bị dọa mất hồn, bắt đầu ăn nói hàm hồ, thì Đức phi mới bắt đầu đứng ngồi không yên. Mấy đại cung nữ bên người, ai cũng đều biết bí mật của nàng ta, huống chi mỗi lần làm chuyện xấu, đều phải dính dáng đến các cung nữ này, cho nên một khi có ai nói bậy thì chắc chắn sẽ tiết lộ hành vi phạm tội của nàng ta ra bên ngoài, nàng ta không thể tự loạn trận tuyến được.

Hôm nay đi Phượng Tảo cung thỉnh an, Đức phi ở lại sau, yêu cầu gặp riêng Thẩm Vũ. Thẩm Vũ mới vừa ngồi xuống ghế trong nội điện, trên tay cầm một chung trà nóng, nghe được nàng ta muốn cầu kiến, trên mặt nở nụ cười trào phúng.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.” Đức phi hành lễ đàng hoàng, giọng nói mềm nhẹ.

Thẩm Vũ nhẹ nhàng vung tay cho nàng ta đứng dậy, ánh mắt vô cùng tự nhiên đảo qua khuôn mặt nàng ta. Cho dù trên mặt có đánh phấn son dày đi nữa thì vẫn có thể nhìn ra quầng thâm trên mắt và dáng vẻ tiều tụy của nàng ta, quanh thân tản ra một loại cảm giác mệt mỏi, hiển nhiên nàng ta đã không chịu nổi nữa.

“Không dối gạt nương nương, gần đây tẩm cung thần thiếp có chút không yên ổn. Có lẽ Hoàng hậu đã nghe nói, chẳng biết có thể thỉnh sư thái ở am ni cô vào cung, niệm kinh cầu bình an hay không?” Đức phi cũng không vòng vo, nói thẳng vào việc chính, trên mặt nàng ta mang theo ý cười nhưng biểu tình thấp thỏm.

Thỉnh sư thái vào cung niệm kinh, đơn giản chính là siêu độ vong hồn. Trong hoàng cung căn bản không cho phép làm như vậy, nếu như không làm chuyện gì trái với lương tâm, ở đâu oan hồn để siêu độ chứ?

Thẩm Vũ buông chung trà trong tay, đậy nắp lại, sắc mặt có mấy phần khó xử, nàng thấp giọng nói: “Đức phi vào cung lâu hơn so với bổn cung, hẳn là biết quy củ không được nhắc tới mấy chuyện oan hồn này. Huống hồ phỏng chừng là những cung nhân đó gặp ác mộng, vậy nên mới nói hươu nói vượn như thế. Chẳng lẽ Đức phi đã tận mắt nhìn thấy được thứ kia sao?”

Thẩm Vũ nói nhẹ nhàng trước mặt nàng ta, giọng điệu vô cùng tự nhiên, sắc mặt đầy vẻ tò mò. Lúc này Đức phi có vẻ hơi xấu hổ, nàng ta cúi đầu cười gượng hai tiếng rồi mới phản bác: “Sao có thể được chứ. Thần thiếp luôn luôn an phận thủ thường, đương nhiên không thể thấy thứ kia. Chẳng qua cung nhân hầu hạ, tốp năm tốp ba đều nói đã gặp, làm việc tay chân nhưng tâm tư không đặt trên công việc, khiến thần thiếp thật sự buồn rầu mà!”

“Vậy thì dễ làm rồi, đợi lát nữa bổn cung bảo Lan Hủy đi theo ngươi, đổi hết những cung nhân không chú tâm đó đi, đưa danh sách cho ngươi chọn mấy người mình thích. Bổn cung cũng biết chuyện này không dễ làm, chẳng qua là hậu cung mời sư thái niệm kinh siêu độ cho cái thứ giả dối hư ảo kia, thật sự là không thể nào nói nổi, huống hồ hiện giờ lại đang thái bình, muốn lấy cớ cũng không được!” Giọng điệu Thẩm Vũ trước sau đều nhu hòa, lúc nói tới đây, trên mặt còn hơi khó xử.

Đức phi nghe xong trong lòng đã có chút do dự. Dù sao người trong cung nàng ta đã trải qua chọn lựa, mất nhiều năm mới được như hiện tại. Nếu không phải xảy ra chuyện nữ quỷ này, tẩm điện của nàng ta cơ bản an toàn giống như thùng sắt vậy, không cần nàng ta phải tốn nhiều tâm tư.

Nếu lại chọn người một lần nữa, cũng không biết phải mất thời gian bao lâu mới có thể khống chế tốt được như bây giờ. Nàng ta nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn quyết định trước tiên đổi những cung nhân thần kinh có hơi suy nhược kia đi, không thể giữ lại bên người, bằng không chỉ sợ sẽ nói linh tinh.

Hơn nữa bởi vì lần trước giết chết một cung nữ, ngày hôm sau lại có nhiều thêm một nữ quỷ, nên Đức phi cũng không dám tùy tiện giết người nữa, chỉ có thể tạm thời điều đi khỏi mình, đợi chuyện này qua đi mới suy nghĩ việc giữ hay giết.

Sau khi tiễn Đức phi đi, Thẩm Vũ ngồi trên ghế, ý cười đã hoàn toàn biến mất. Nàng dùng sức cầm chung trà bên cạnh, nước trà bên trong văng tung toé ra, còn dính lên cả tay, thế nhưng Thẩm Vũ vẫn ngồi không nhúc nhích ở chỗ đó, ánh mắt lạnh băng nhìn theo hướng Đức phi mới vừa đi khỏi, biểu tình có chút âm ngoan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca