Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 195
ra cung dưỡng thai..

❊ ❊ ❊

Thẩm Vũ nghe nam nhân hỏi chuyện, cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, nàng vẫn bò ở mép giường, một nha đầu đứng bên cạnh, trong tay nâng cái ống nhổ, hiển nhiên là hầu hạ Thẩm Vũ nôn nghén.

“Thần thiếp ——” nàng dừng một chút mới mở miệng, muốn trả lời Hoàng thượng, nào ngờ nàng mới vừa mở miệng lại nôn thốc nôn tháo lần nữa. Hốc mắt đỏ cả lên, tầm mắt mờ đi, đôi mắt cũng loang loáng nước, cái mũi ê ẩm, cả người đều vô cùng khó chịu.

Tề Ngọc nhìn nàng nôn thành như vậy, trong lòng thêm khẩn trương, hai tay hắn không ngừng nắm chặt nhau, mười ngón giao nhau dùng sức mà nắm chặt rồi lại buông ra, trong lòng bàn tay chảy ra vô số mồ hôi lạnh.

Cũng chính vì Thẩm Vũ nôn nhiều như vậy, nên hắn mới không muốn đến đây, mỗi lần tới đều không thể giúp gì, Thẩm Vũ còn phải kiêng dè hắn, sợ phạm phải thói sạch sẽ của Hoàng thượng, nôn cũng không được tự nhiên. Nhưng sau khi hạ triều, nếu không tới nhìn một cái thì cả ngày hắn sẽ cảm thấy trên người không thoải mái, trong đầu trước sau luẩn quẩn không làm được việc gì, ngủ cũng cảm thấy không an giấc.

Lý Hoài Ân và Minh Âm đứng chờ ngoài điện, cửa điện đóng lại, làm cho tiếng nôn mửa khó chịu của người bên trong không truyền ra. Lý Hoài Ân không khỏi thở dài một hơi, cung nhân tới tới lui lui Cẩm Nhan điện đều hơi cau mày, chủ tử không thoải mái trong người, tất nhiên bọn họ cũng sẽ không dễ chịu, sợ mắc phải sai lầm gì.

“Hoàng thượng rất vui mừng khi được làm phụ thân, cần phải bảo vệ canh phòng nghiêm ngặt, Cẩm Nhan điện được rửa sạch chưa? Đừng để lại xuất hiện chất nôn!” Lý Hoài Ân thấy cảnh tượng cung nhân vội vàng bên ngoài, không khỏi nhíu mày.

Chuyện Thẩm Vũ khám ra hỉ mạch, toàn bộ trên dưới hậu cung đều bị giấu kín mít, chỉ có một vài người biết. Hiện tại các cung nhân Cẩm Nhan điện trở thành những người đóng vai trò vô cùng quan trọng, nếu có ai để lộ một chút tiếng gió, chỉ sợ mưu kế của Hoàng thượng và Hoàng Quý phi sẽ thất bại trong gang tấc.

Minh Âm nhìn theo tầm mắt của Lý Hoài Ân, mấy cung nhân làm việc nặng đi cùng nhau, trong tay cầm cái chổi, hiển nhiên là muốn dọn dẹp mặt đất ngoài điện, rõ ràng là chỗ người quen thường xuyên lui tới, hiện giờ đến một câu chào hỏi cũng không có.

“Lý Tổng quản cứ yên tâm, đã an bài ổn thỏa rồi. Hiện giờ tâm tình Quý phi nương nương có chút bực bội, cho nên mới tìm Nguyệt Trạc sư thái vào cung giảng phật pháp. Mọi người đều không được ngầm nghị luận chuyện có liên quan đến Quý phi nương nương, nếu đến lúc đó bị bắt được, chọc nương nương không vui, áp dụng phương thức trừng phạt liên đới!” Minh Âm nhăn mày, lại lần nữa đưa ra lý do thoái thác trước đó đã nói vô số lần.

Vẻ mặt Lý Hoài Ân hòa hoãn lại, tiểu nha đầu Minh Âm này thật là càng ngày càng có phong phạm cô cô chưởng quản, ngay cả loại nói dối này cũng nói như thể đương nhiên.

Ngoại trừ cung nữ hầu hạ bên người Thẩm Vũ, những người còn lại đều lén gạt đi. Hơn nữa bị Minh Âm dùng loại lý do thoái thác có tính đe dọa này, có lẽ cũng không ai dám tạo phản.

Cộng thêm Nguyệt Trạc sư thái đã được mời vào nội điện, chỉ là đợi ở phòng bên cạnh, đến nay cũng chưa được thấy mặt Hoàng Quý phi. Nhưng mỗi ngày đều có người trình kinh Phật lên cho bà ấy nhìn, nói là Hoàng Quý phi một mình trong phòng tĩnh tâm dưỡng khí, sao chép kinh văn cho bà ấy xem qua. Hơn nữa loan tin tức bà ấy ở lại Cẩm Nhan điện cho tất cả đều biết, mỗi lần Nguyệt Trạc sư thái trên đường trở về Hoàng thượng đều phái người theo nhìn chằm chằm.

Chuyện Thẩm Vũ mang thai tuyệt đối không thể xuất hiện bất cứ sai lầm gì!

Nhoáng cái đã tới trung tuần tháng năm, mùa hạ đã sắp tới, thời tiết cũng dần dần nóng lên. Phản ứng nôn nghén của Thẩm Vũ đã sớm qua, Hoàng thượng cũng khôi phục tần suất mỗi ngày đều tới thăm.

Đến khi Thẩm Vũ vừa ăn xong đồ gì đó, hắn bắt lấy tay Thẩm Vũ, vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn nàng, thấp giọng nói: “A Vũ, chỉ cần nàng vừa nôn ra, trẫm sẽ không có biện pháp! Vì sao nữ nhân mang thai lại nôn đến mức như thế?”

Khi hắn hỏi câu này, trong tay đang cầm đôi đũa bạc, thật cẩn thận chọn món Thẩm Vũ thích ăn trên bàn, gắp vào trong chén của nàng. Lông mày đen rậm nhăn chặt lại, trên mặt cũng lộ ra vài phần nghi hoặc.

Từ sau khi Thẩm Vũ có thai, Hoàng thượng thường xuyên triệu Đỗ Viện phán đến bên người, hỏi đông hỏi tây. Nghiễm nhiên là chuyên gia về thai sản, nhưng Đỗ Viện phán lại chưa từng mang thai, nội dung giải thích đều là phương diện y học, Hoàng thượng nghe như lọt vào trong sương mù, liền cho rằng Đỗ Viện phán là lý luận suông.

Hiện tại Thẩm Vũ đang dùng đũa gắp đậu que ăn ngon lành, nghe câu hỏi hắn suýt nữa đã phun ra.

“Kỳ thật không phải mọi phụ nữ có thai đều sẽ nôn nghén lợi hại như vậy. Có thể là đứa nhỏ trong bụng cảm thấy không hài lòng với biểu hiện lúc trước của Hoàng thượng, kêu oan thay thần thiếp đó!” Thẩm Vũ đã mang thai gần ba tháng, thai cũng ổn định, cho nên sau khi có thể an ổn dùng bữa, tâm tình cũng trở nên rất tốt, còn có tinh lực trêu chọc Hoàng thượng.

Tề Ngọc nghe nàng nói như thế, trên mặt lộ ra vẻ suy nghĩ, dường như đã tin lời nàng nói. Hắn suy nghĩ một lát, lại không chút do dự gật đầu, thấp giọng nói: “Có lý, lần này là ngoài ý muốn! Nàng nôn đến lợi hại như vậy, chắc chắn là một thằng nhóc bướng bỉnh, đợi lần tới nàng lại có thai, trẫm nhất định chăm sóc nàng thật tốt!”

Sau khi nghe xong lời hắn nói, gương mặt Thẩm Vũ hiện lên ý cười. Gần đây Hoàng thượng càng ngày càng thích dùng ngữ khí trịnh trọng để nói chuyện trước mặt nàng, mỗi khi như thế đều làm nàng sinh ra ảo giác, dường như Hoàng thượng đang hứa hẹn với nàng.

Nhưng nàng cũng có chút chua xót, bởi vì sau khi thai ổn định, nàng nên rời khỏi hoàng cung.

“A Vũ nàng nói không đúng, đứa bé đã muốn kêu oan thay nàng, làm sao còn làm nàng nôn đến lợi hại như thế? Không phải hành hạ nàng sao?” Tề Ngọc nhăn mày, còn nghĩ tới vấn đề trước đó, cũng không chú ý tới vẻ mặt biến hóa của Thẩm Vũ.

Những muộn phiền trong lòng Thẩm Vũ vừa rồi bởi những lời này mà trở thành hư không. Nàng mấp máy môi đỏ, không khỏi cười khẽ ra tiếng, đôi mắt nhẹ nhàng cong lên thành hình trăng non, bên trong con ngươi chứa ánh sáng rạng rỡ.

Tề Ngọc quay đầu đối diện với nàng, hắn buông chiếc đũa gắp đồ ăn trong tay. Từ khi nào, hắn được người hầu hạ ăn một bữa cơm còn khó chịu, lấy vô số lý do trách phạt rất nhiều người, bây giờ hắn lại nguyện ý đói bụng, dỗ Thẩm Vũ ăn no trước.

Hiện tại, hắn nhìn ý cười dịu dàng trên mặt Thẩm Vũ, đáy lòng cũng ấm áp theo. Hắn vô thức cúi người về phía trước, hôn lên môi nàng, lại nhanh chóng rút lui. Nhìn biểu tình hơi giật mình ngơ ngẩn của Thẩm Vũ, hắn không khỏi vươn đầu lưỡi ra liếm liếm.

Ừm, hương vị đậu que! Trình độ của Ngự Thiện phòng ngày càng tăng, thức ăn chay cũng làm vô cùng thơm ngon như thế!

“Đã sắp ba tháng rồi, khi nào Hoàng thượng ban bố thánh chỉ, thông báo với thần thiếp một tiếng. Trước khi rời đi, thần thiếp muốn gặp Uyển tỷ tỷ một lần.” Thẩm Vũ mỉm cười, nuốt đồ ăn trong miệng xuống, nhẹ nhàng nói.

Vẻ mặt Hoàng thượng có chút trầm xuống, rõ ràng trong lúc ấm áp như thế này, hắn vô cùng không muốn nhắc đến chuyện bọn họ sắp phải biệt ly.

“A Vũ, rời xa trẫm, rời xa hậu cung, một thân một mình ra cung dưỡng thai. Sau này nàng có hối hận không?” Nam nhân trầm mặc một lát, mới thấp giọng lên tiếng hỏi.

Vẻ mặt hắn mang theo vài phần nghiêm túc, trong giọng nói cũng chứa thận trọng. Nữ nhân hậu cung quá nhiều, con mắt theo dõi cũng quá nhiều, mỗi người ngầm động chân động tay, nói không chừng đứa nhỏ trong bụng Thẩm Vũ sẽ không còn.

Huống hồ hiện giờ Thẩm Vũ thân là Hoàng Quý phi, thân phận nhạy cảm, lại được Hoàng thượng sủng ái. Không phải nàng không thể sinh ở hậu cung, mà là sợ thủ đoạn của người khác quá mức nham hiểm, nàng giữ thai đồng thời lấy mạng ra để sinh đứa bé, căn bản là không có tinh lực đi ngăn cản thủ đoạn của những người đó.

Cái thai này, nàng nhất định phải sinh ra, hơn nữa phải bảo đảm không có bất trắc gì! Nàng nhất định phải làm mẫu thân!

Thẩm Vũ nhẹ nhàng nâng đầu, đối diện với ánh mắt của Hoàng thượng, ánh mắt nàng trở nên kiên định.

“Thần thiếp sẽ không hối hận, thần thiếp nhất định sẽ bình an sinh sản, đợi khi thần thiếp trở về, hy vọng tâm ý của Hoàng thượng vẫn như lúc này!” Giọng nói của nàng vô cùng trịnh trọng, rất có khí phách.

Tề Ngọc giơ tay vỗ trán nàng, cầm lấy đũa bạc trong tầm tay, tiếp tục gắp đồ ăn vào chén nàng.

Tuy rằng trên mặt Thẩm Vũ vẫn còn ý cười, nhưng trong lòng bàn tay đã chảy mồ hôi lạnh. Nàng vô cùng hiểu rõ ý tứ bên trong lời nói của Hoàng thượng, nếu nàng rời hậu cung, sủng ái của Hoàng thượng chỉ sợ cũng không còn. Chỉ là hiện giờ ở hậu cung, người làm Hoàng thượng để mắt phỏng chừng không có. Nhưng sang năm tuyển tú, làm sao biết trước được?

Hậu cung vĩnh viễn không thiếu mỹ nhân, nàng căn bản không yêu cầu Hoàng thượng thủ thân như ngọc vì nàng! Huống chi nàng rời đi, thời gian khá lâu, tất nhiên Hoàng thượng không chờ nổi!

Hai mươi hai tháng năm, Hoàng thượng hạ thánh chỉ. Hoàng Quý phi muốn đi Lãng Nguyệt am tĩnh tâm tĩnh dưỡng mấy ngày, hai ngày sau đưa Hoàng Quý Phi ra cung!

Thánh chỉ ban xuống, toàn kinh đô huyên náo. Hoàng Quý phi vô cùng thịnh sủng, thế nhưng muốn bứt ra đi am ni cô tĩnh dưỡng? Chẳng phải là muốn từ bỏ ân sủng khó khăn mới có được, chắp tay nhường lại sao?

Hơn phân nửa phi tần hậu cung đều hoan hô nhảy nhót. Từ sau khi Thẩm Vũ tiến cung thì vẫn luôn độc chiếm Hoàng thượng, bây giờ nàng ta rời khỏi hoàng cung, thật là ông trời có mắt. Đương nhiên cũng có mấy người đa nghi, hoài nghi bên phía Thẩm Vũ nhất định xảy ra tình huống gì đó, mới phải rời khỏi hậu cung. Đáng tiếc tra tới tra lui, một chút ít manh mối cũng không có.

Cẩm Nhan điện phòng bị như thành đồng, lúc trước hậu cung lại bị Thẩm Vũ xuống tay chỉnh đốn một lần, cho nên có rất nhiều chuẩn bị nàng đều khua chiêng gõ mõ mà làm, làm những người đó không tra được ngọn nguồn gì!

Thánh chỉ của Hoàng thượng mới vừa hạ không bao lâu, Cẩm Nhan điện đã bận rộn, Minh Âm đi Kỳ Hoa điện, mời Thẩm Uyển lại đây. Thẩm Vũ dựa đầu vào giường, phía sau lưng dựa đệm mềm. Đại Hoàng tử vịn tay bà vú, lần theo mép giường tập đứng thẳng chân.

Thời tiết trở nên ấm áp, xiêm y dày cộm trên người Đại Hoàng tử cũng đã cởi ra hết, lúc này thằng bé thả tay bà vú, đôi tay bám vào mép giường đứng ổn định vững chắc, mở to hai mắt nhìn về phía Thẩm Vũ.

“Mẫu phi, người đau sao?” Giọng non nớt của trẻ con truyền đến, trong ánh mắt chứa vài phần nghi hoặc. Nó đã được một tuổi rưỡi, tuy rằng một chân không thể dùng, nhưng đã học đứng thẳng bằng một chân.

Lúc trước, khi Thẩm Vũ nôn nghén, là bà vú dỗ Đại Hoàng tử ngủ. Thật ra đứa nhỏ này cũng biết thân thể Thẩm Vũ không thoải mái, không quấn người giống thường ngày. Hiện giờ nó nhỏ giọng dò hỏi, nét mặt ngây thơ mờ mịt, nhưng lại vô cùng thật thà.

“Đau thì ăn cơm trộn cá là khỏi!” Đại Hoàng tử cũng không đợi đáp án của Thẩm Vũ, tự hỏi tự đáp. Trước mắt tuổi thằng bé còn nhỏ, tuy đã có thể ăn cơm, nhưng Thẩm Vũ lại sai người chỉ cho nó ăn đồ hấp, không cho thằng bé chạm vào dầu mỡ.

Mà trong mắt hắn, cơm trộn lẫn cá là mỹ vị chân chính.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca