Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 111
thỏ con bằng đường..

❊ ❊ ❊

Minh Ngữ và Minh Tâm vừa nghe nói có thể đi theo ra ngoài, động tác sắp xếp đồ đạc lập tức nhanh hơn. Cuối cùng chủ tớ ba người thay một thân xiêm y nhẹ nhàng, phái hai tiểu nha đầu ở lại, rồi vội vàng ra ngoài.

Tề Ngọc mặc một thân trường sam màu nâu thẫm, đai ngọc cột hờ, đang đứng đợi trong sân của dịch quán. Ngoài cửa xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong, chỉ đợi Thẩm Vũ các nàng tới thôi.

“Ích Châu cũng là nơi xem như khá giàu có của Đại Tần, buổi tối nghe nói hết sức náo nhiệt. Quan viên ở đây nói rằng thức ăn đặc trưng khá nhiều, vừa lúc đi xem thử!” Hai người ngồi vào xe ngựa, Tề Ngọc khẽ xốc một góc màn che lên, nheo mắt lại nhìn cảnh tượng bên ngoài.

Xe ngựa một đường vụt qua, phố xá cũng khá phồn hoa, người đến người đi. Thức ăn bán trên đường quả thực rất nhiều, các loại mùi hương thoang thoảng khắp nơi

Tề Ngọc cho người dừng xe ngựa ở ven đường, hắn chỉ đơn giản vén màn xe, lẳng lặng nhìn cảnh náo nhiệt trên phố. Thẩm Vũ có chút kinh ngạc, không khỏi quay đầu nhìn thoáng qua Tề Ngọc, nàng quả thực không đoán được Hoàng thượng dừng xe ở đây để làm gì.

Mấy người Lý Hoài Ân đều hóa trang thành hạ nhân, đứng ở trước sau xe ngựa. Lúc này cũng đang học theo Hoàng thượng, ngẩng đầu cẩn thận nhìn dòng người ngược xuôi.

Lý Hoài Ân khép hờ mắt, không nhịn được mà chép chép miệng. Nhìn dáng đầu gấu của nam nhân kia, vậy mà vẫn làm lan hoa chỉ, còn không giống phụ nữ chúng ta sao! Đương nhiên hắn tự động bỏ qua, chính mình cũng từng giống như phụ nữ!

“Hoàng thượng đang nhìn gì vậy?” Rốt cuộc Thẩm Vũ không nhịn được mà lên tiếng hỏi, trong lòng nàng có chút tò mò, vừa nãy đã ngắm nhìn đường phố một lần rồi mà. Cho dù thật sự là phồn hoa thịnh thế, Tề Ngọc nhìn lâu như vậy, lòng hư vinh cũng nên thỏa mãn rồi chứ, vì sao mắt cũng không nháy một cái?

Vừa rồi Thẩm Vũ cẩn thận quan sát, những nữ tử đi tới đi lui trên phố này nàng cũng đều nhìn qua. Đừng nói là so với nàng, ngay cả Nghiên Tần thanh tú thôi cũng không sánh kịp, không một ai đáng để Tề Ngọc dừng mắt lâu được.

Tề Ngọc quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vũ. Trong mâu quang của hắn tràn ngập hưng phấn, giống như nhìn thấy vật vô cùng mới mẻ gì vậy. Hắn chầm chậm đến gần Thẩm Vũ, ánh mắt từ đầu tới cuối không chớp một cái mà nhìn chằm chằm mắt của Thẩm Vũ, bỗng nhiên quay lại, thở dài một hơi.

“Thế giới này vô biên, đáng để trẫm lưu tâm đâu chỉ chừng ấy! Đáng tiếc vừa rồi trẫm nhìn vào trong mắt nàng, chỉ nhìn thấy hư vô và hẹp hòi!” Hoàng thượng dường như chịu kích thích quá lớn mà lại giống như nhà thơ, mang theo ưu thương mà nói.

Vừa nói còn vừa lộ ra thần sắc ai thán, làm như cuộc đời của Thẩm Vũ đã vô vọng vậy.

Thẩm Vũ âm thầm cắn chặt răng, vẻ mặt ủ dột nhìn hắn. Bởi vì bên ngoài có thị vệ bảo vệ, cho nên cung nhân đều đứng rất gần xe ngựa. Lúc này nghe Hoàng thượng không khách khí mà trào phúng Xu Tu nghi như vậy, tất cả đều chậm rãi cúi đầu, giống như đang nhịn cười vậy.

“Tần thiếp không dám, đó là bởi vì trong mắt tần thiếp chỉ có một mình Hoàng thương mà thôi! Cho nên mới có thể hư vô và hẹp hòi như thế!” Thẩm Vũ không chút khách khí đánh trả, ngữ điệu mang theo ý mỉa mai.

Tề Ngọc lại tức giận trừng mắt nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi, tiếp tục nhìn ngựa xe như nước trên đường.

Lý Hoài Ân đứng gần nhất, chẳng qua hắn rất hiếm khi thấy cảnh tượng Hoàng thượng bị thua thiệt nên nhất thời không nhịn được mà bật cười ra tiếng.

Âm thanh “phốc” đó giống như tiếng cười nhạo, khiến bầu không khí trong ngoài xe ngựa đều lâm vào cảnh ngượng ngùng. Trong đáy lòng mọi người đều đốt cho Lý tổng quản một cây nến. Lý tổng quản, sự phẫn nộ của đế vương đang đợi ngươi!

“Lý Hoài Ân, vừa rồi là tiếng gì!” Tề Ngọc không có ý bỏ qua, lạnh giọng hỏi.

Chân Lý Hoài Ân mềm nhũn rồi quỳ xuống, lại bị một tiếng hét to của Tề Ngọc dọa sợ tới mức lại đứng lên.

“Không được quỳ, đang ở bên ngoài, về đến dịch quán là lúc ngươi phải quỳ đó!” Tề Ngọc lạnh lùng quát lớn, sự không kiên nhẫn và thẹn quá thành giận hiện rõ trên nét mặt.

Nữ nhân miệng lưỡi sắc bén này, sớm hay muộn gì thì hắn cũng sẽ cho nàng biết lợi hại! Đợi sau khi tìm lại sự ngây thơ chất phác bị vặn vẹo của nàng thì hắn nhất định sẽ khiến Thẩm Vũ phải cầu xin!

Thẩm Vũ đương nhiên không biết trong lòng Hoàng thượng rốt cuộc đang nghĩ cái gì, tuy rằng nàng cảm thấy gần đây Hoàng thượng thực không bình thường. Bắt đầu từ lúc thả diều, tâm tư của Hoàng thượng đã theo thiên mã mà du hành rồi, nàng căn bản không đoán được nữa. Chẳng qua nàng cũng không để tâm lắm, dù sao thì suy nghĩ của Hoàng thượng cũng không được bình thường, nếu đoán đúng rồi thì nàng cũng bất thường mất!

“Đi mua vài cái kẹo hình người về đi!” Vừa rồi Hoàng thượng nhìn thấy trên đường bán kẹo hình người, lập tức nghĩ tới trọng trách của mình, liền lạnh giọng phân phó Lý Hoài Ân đi mua.

Lý Hoài Ân hơi sửng sốt một chút, nghi hoặc trong lòng: Xảy ra chuyện gì rồi, rõ ràng thứ đồ chơi làm bằng đường này thì chắc Hoàng thượng 20 tuổi rồi sẽ không chơi đâu! Thế nào lại muốn mua chứ, già hơn năm tuổi, chẳng lẽ muốn lùi lại sao?

Nhưng hắn vẫn nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ cũng nghĩ thông suốt. Thứ Hoàng thượng thích rất nhiều, nhưng trí nhớ lại không tốt, trước đó không phải còn chơi tượng đất với mặt nạ nữa hay sao. Nói không chừng Hoàng thượng đã quên cảm giác chơi đồ chơi bằng đường như thế nào rồi.

Lý Hoài Ân không hề chần chờ, chạy thẳng một mạch qua đó. Móc một thỏi bạc vụn trong ống tay áo cho người bán hàng rong, rút ra năm món đồ chơi làm bằng đường, vừa lúc có cái hình rồng, hắn lấy thêm anh hùng cầm đại đao rồi vội vàng chạy trở về.

Tề Ngọc vừa nhấc mắt, xa xa nhìn thấy đồ chơi trong tay Lý Hoài Ân, sắc mặt âm trầm thêm vài phần.

Đợi Lý Hoài Ân thở hồng hộc chạy về, Tề Ngọc trực tiếp hô: “Ngươi mua cái hình hán tử thô bạo đó làm gì? Xu Tu nghi có thể chơi được sao? Nàng chơi xong rồi thì làm sao ăn nổi hả! Đổi đi!”

Lý Hoài Ân thở dài với đồ chơi trong tay mình, lập tức quay người đi đổi. Thì ra mua để dỗ nữ nhân, ai bảo người không nói sớm chứ!

Thẩm Vũ chưa kịp phản ứng lại thì trong tay đã bị nhét vào một con thỏ, bướm bướm làm bằng đường. Nàng quay đầu lại định nói thì đã nghe Tề Ngọc bảo xa phu quay về dịch quán.

“Đồ chơi bằng đường này sinh động như thật, ái tần có cảm thấy thoải mái trong lòng hay không, cảm giác giống như ôm con thỏ trong tay ấy?” Trên mặt Tề Ngọc lộ ra ý cười hiếm có, chứa mấy phần nghiêm túc mà nhìn Thẩm Vũ, giống như hết sức khẳng định rằng nàng sẽ trả lời giống như hắn nói vậy.

Thẩm Vũ thật sự không biết hắn lại phát điên gì nữa, nhưng nhìn đồ chơi bằng đường trước mắt, nàng lại không thể gật bừa được. Dưới ánh mắt cháy bỏng của Tề Ngọc, nàng lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Sức tưởng tượng của tần thiếp yếu kém, thật sự chỉ cảm nhận được một chút cảm giác của thỏ con. Hơn nữa con thỏ của Hoàng thượng, cũng không có lông mềm mềm, mà là dính dính, còn tỏa ra mùi thơm nữa.”

Tế Ngọc nghe câu nói của nàng thì trên mặt cứng nhắc, sau cùng cũng cố nhịn sự mất kiên nhẫn trong lòng. Hắn dần kề sát vào nàng, vươn ngón tay chỉ vào một que kẹo hình con thỏ, nhỏ giọng nói: “Ái tần, nàng xem kỹ đi. Con thỏ này rõ ràng bị kinh sợ, sợ tới mức muốn chạy, sau đó…”

Tiếng nói của hắn đột nhiên im bặt, xe ngựa đang chạy êm ái bỗng dưng bị xóc nảy. Sau đó thân thể hắn không theo khống chế mà lắc lư qua lại, ngón tay kia liền chọc tới đầu con thỏ, đầu của con thỏ lập tức gãy mất, chỉ còn lại nửa thân mình. Kẹo đường rất giòn, chỗ bị gãy có hình răng cưa không đồng đều, thoạt nhìn rất dọa người.

“A, Hoàng thượng, ngón tay của người thành hung khí, chọc hư đầu con thỏ rồi! Đồ chơi bằng đường sinh động như thật, Hoàng thượng có cảm thấy khó chịu khi con thỏ bị người giết chết hay không.” Đôi mắt mở to nhìn hắn chằm chằm, trong mắt mang theo vài phần vô tội.

Tề Ngọc âm thầm cắn răng, dường như Thẩm Vũ đem mấy lời hắn vừa nói trả lại nguyên trạng. Hắn tức giận lạnh lùng liếc mắt nhìn Thẩm Vũ một cái, tay chống cằm quay đầu nhìn ra bên ngoài, không thèm phản ứng.

Thẩm Vũ nhìn bộ dáng khó ở của hắn, trong lòng lại cảm thấy không ổn. Tuy Hoàng thượng có chút thần kinh nhưng dù sao cũng là hắn đặc biệt mua đồ chơi bằng đường này cho mình, đã không cổ vũ thì thôi, còn không cẩn thận tổn thương trái tim mỏng manh của Hoàng thượng, thật sự không thể nào nói nổi.

Kỳ thực lúc này trong lòng Hoàng thượng nổi lên suy nghĩ, hừ hừ, rất muốn biến Thẩm Thị A Vũ thành con thỏ vừa nãy! Rất muốn đó, xe ngựa lắc lư lần nữa, trẫm sẽ dùng bàn tay nhéo chết nàng.

Thẩm Vũ lật tới lật lui nhìn đồ chơi bằng đường trong tay mình, còn không phải người ta dùng miệng thổi mới ra được thành hình dạng như thế này sao. Nàng đang nghĩ rằng Hoàng thượng đã phải gian nan lựa chọn giữa bệnh thích sạch sẽ của mình và nó. Cuối cùng nàng nuốt nước miếng, đánh bạo há mồm cắn một miếng.

Đang lúc Tề Ngọc buồn bực muốn giết Thẩm Vũ thì bên cạnh liền truyền đến tiếng “ken két”, giống như con chuột gặm đồ vật vậy. Hắn chậm rãi quay đầu, liền nhìn thấy Thẩm Vũ đang cúi đầu gặm kẹo. Chỉ thấy nàng khẽ cắn từng miếng, rồi tinh tế nhấm nuốt.

Hắn ho nhẹ một tiếng, nét tối tăm trên mặt lập tức hoà hoãn. Sau đó mới rút con thỏ bị hắn bóp nát trong tay nàng ra, nhìn trái nhìn phải, dường như chuẩn bị cắn xuống. Nhưng chứng bệnh ở sạch lại tái phát, cả người thật khó chịu, trong cổ họng cứ trào ra, rất muốn nhổ đi!

“Được rồi, không muốn ăn thì đừng ăn nữa, thật ra cũng không ngọt gì cả. Còn không bằng ăn kẹo hoa quế!” Thẩm Vũ nhìn thấy hắn hơi dừng lại thì lập tức dừng động tác đang ăn lại, nhẹ giọng khuyên nhủ hai câu.

Tuy Tề Ngọc thực sự muốn làm nam nhân chân chính một lần, nhắm mắt chuẩn bị nhét kẹo đường vào miệng, nhưng cánh tay đang đưa lên miệng kia không ngừng run rẩy.

Thẩm Vũ thở dài một hơi, nhìn dáng vẻ như sắp bị cưỡng hiếp của hắn, thật lòng Thẩm Vũ không muốn nhìn thấy nữa, nàng vội đoạt lại rồi ném ra ngoài xe.

Tề Ngọc dường như không phản ứng kịp, đợi khi hắn mở mắt ra, trong mắt vẫn là một mảnh mê mang. Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Vũ, sau đó nghiêng người, vươn tay ôm eo thon của Thẩm Vũ, thấp giọng nói: “A Vũ, nàng thật tốt! Không uổng công trẫm thương nàng!”

Thẩm Vũ cười gượng hai tiếng, trong lòng phun ra một chữ: “Xì.”

Hoàng thượng, tình yêu của người giá rẻ vậy sao, một cây kẹo đường đã bức người tới tình cảnh này.

Cuối cùng Lý Hoài Ân khập đã khiễng đi về dịch quán, hắn sắp kêu ra tiếng, hai đùi đã run đến tê rần. Minh Âm và Minh Tâm đều cố ý đứng cách xa hắn, lỡ như lát nữa hắn ngất đi lại liên luỵ hai người bọn họ.

Lý Hoài Ân dường như đỏ cả mắt, nghĩ mà xem hắn đường đường là nam nhi bảy thước không có trứng, mà lại bị cường ngạnh ép không ra hình người. Trong lòng hắn thầm mắng: Tề Ngọc, Thẩm Vũ, hai người thật khốn nạn mà, đồ chơi bằng đường cũng phải bắt hắn tự mình đi mua. Nguyền rủa sau này con trai của các ngươi sẽ không có trứng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca