Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6769 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 155
nuôi nấng hoàng tử..

❊ ❊ ❊

Thẩm Vũ hơi sửng sốt, nhất thời không kịp phản ứng, chỉ biết ngây ngốc mà nhìn hắn.

“Hoàng thượng, người mới vừa nói gì cơ?” Thẩm Vũ không dám khẳng định bèn hỏi lại, đũa trong tay nàng cũng đã ngừng, thần sắc tỏ ra không thể tin được.

Trên mặt Tề Ngọc lộ ra vài phần ý cười, rất ít khi hắn nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của Thẩm Vũ như vậy, hắn lại kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Ý của trẫm là muốn giao Đại Hoàng tử cho nàng nuôi nấng, đương nhiên nếu nàng không muốn, trẫm sẽ tìm người khác. Có điều sau này Thẩm Uyển chắc chắn sẽ không thể gặp Đại Hoàng tử, trẫm không tin nàng ta, một nữ nhân còn có thể hạ thủ với đứa con trong bụng mình, không xứng để Đại Hoàng tử gọi nàng ta là mẫu phi.”

Sau khi nói xong, vẻ mặt Hoàng thượng đã trở nên cực kỳ khó coi, hiển nhiên là hắn vẫn canh cánh trong lòng đối với việc Thẩm Uyển làm khi còn mang thai.

Thẩm Vũ không khỏi nhăn mày lại, đương nhiên nàng sẽ không định thay đổi cái nhìn của Hoàng thượng đối với Thẩm Uyển, chỉ là nếu Đại Hoàng tử đến tay nàng thì chẳng khác nào nắm củ khoai bỏng. Nàng họ Thẩm, Đại Hoàng tử chính là đứa con do Thẩm Uyển sinh ra, Hoàng thượng quyết định như vậy, rơi vào mắt người khác hẳn là sẽ nghĩ rằng nàng đang hướng đến ngôi Hoàng hậu, người có suy nghĩ đó chắc chắn là không ít.

Hoàng thượng thấy nàng tỏ ra do dự, không khỏi nhướng mày, dường như biểu hiện này của nàng có chút ngoài dự đoán.

“Không ít người muốn nuôi nấng Đại Hoàng tử, Hiền phi chính là người muốn nhất, có điều đối với chuyện con nối dõi này, trẫm cũng không tin nàng ta. Nếu nàng vẫn chưa nghĩ xong, trẫm sẽ cho nàng vài ngày để suy ngẫm cho kỹ, Đại Hoàng tử tạm thời gửi nuôi ở chỗ Đức phi. Nếu nàng muốn nuôi thì cứ ẵm đến Cẩm Nhan điện, còn nếu không cần thì cứ để Đại Hoàng tử lại cho Đức phi nuôi nấng.” Tề Ngọc nhẹ nhàng lên tiếng, thay Thẩm Vũ suy nghĩ biện pháp đẹp cả đôi đường.

Vốn dĩ với tư lịch và cách đối nhân xử thế của Hiền phi, nàng ta chính là đối tượng trong lòng của Hoàng thượng, là người thích hợp nhất được chọn để nuôi nấng đứa bé. Nhưng đáng tiếc vào đêm Thẩm Uyển sinh non, Hiền phi không chờ nổi, gấp gáp đến trước mặt Tề Ngọc phân tích khiếm khuyết của hai tỷ muội Thẩm gia, thậm chí còn nói tỷ muội Thẩm gia liên thủ diễn màn kịch này, sau đó mới dẫn đến kết quả là thân thể Đại Hoàng tử bị dị tật. Tuy Hoàng thượng ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng đã vô cùng thất vọng về Hiền phi, hơn nữa còn vĩnh viễn không để Hiền phi đụng vào hoàng tự.

Cho dù Tề Ngọc không để Thẩm Vũ nói ra rốt cục là ai làm hại Thẩm Uyển sinh non, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu rõ. Ở trong hậu cung này, người có khả năng đứng sau khống chế Kỳ Hoa điện, sắp xếp người vào đó cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, Hiền phi đương nhiên không thoát khỏi bị hiềm nghi.

“Không cần, có thể nuôi nấng Đại Hoàng tử chính là vinh hạnh của thần thiếp. Tạ Hoàng thượng ân điển!” Thẩm Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, tuy rằng đề nghị của Hoàng thượng vô cùng động lòng người nhưng nàng vẫn chọn để mình nuôi nấng.

Nếu như để Đức phi nuôi nấng, sự chú ý của các phi tần đương nhiên sẽ tập trung vào Đức phi. Nếu nàng ta tận lực che chở cho Đại Hoàng tử, nhất định sẽ đắc tội với không ít phi tần có ý đồ xấu, nói không chừng còn đắc tội đến thế lực bên kia của Hứa gia. Nếu nàng ta mắt nhắm mắt mở cho qua, Đại Hoàng tử xảy ra chuyện không hay gì, Hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng ta.

Nhưng Thẩm Vũ cũng không muốn giao Đại Hoàng tử ra, chỉ cần nàng che chở Đại Hoàng tử, không những có thể củng cố liên kết lúc này của nàng và Thẩm Uyển, mà nàng còn nắm trong tay long chủng duy nhất trong hậu cung này, đây mới là mấu chốt. Còn quan hệ của nàng và Đại Hoàng tử sau này có trở nên giống mối quan hệ của Thái hậu và Hoàng thượng bây giờ hay không, đó là không phải là chuyện nên tính toán trong lúc này.

Đối với lựa chọn của Thẩm Vũ, rõ ràng Tề Ngọc rất vui mừng, hắn nhẹ nhàng cười với Thẩm Vũ, cất cao giọng nói: “Sau này nàng tuyệt đối sẽ không hối hận với lựa chọn ngày hôm nay!”

Lời nói của nam nhân có chút cao thâm khó đoán, gương mặt cũng lộ ra vẻ thần bí. Đợi đến lúc Thẩm Vũ muốn nghiên cứu kỹ lưỡng, hắn đã quay đầu đi không hề ngoái lại nhìn nàng.

Thẩm Vũ nhướng nhướng mày, cũng không định truy hỏi. Hoàng thượng ăn uống no say rồi, nhất thời cảm thấy tâm tình vô cùng thông thuận, phiền muộn lúc trước tan biến hết.

“Nếu đã quyết định như thế rồi, chi bằng bây giờ chúng ta đến Thọ Khang cung đón Đại Hoàng tử thôi, Thái hậu lão nhân gia bà cũng không chống đỡ nổi nữa rồi, cũng may lúc đó nàng khen Thái hậu khiến bà hãnh diện, không ngờ kết quả lại tốt như vậy!” Tề Ngọc liếc mắt lập tức nghĩ đến việc đi đón Đại Hoàng tử, hắn vừa mới làm hoà với Thẩm Vũ xong, chưa muốn rời nàng sớm như vậy, thích thú tìm một số chuyện để bồi đắp tình cảm.

Thẩm Vũ vừa nghe hắn nhắc tới chuyện ngày hôm ấy tình huống cấp bách, nàng nhất thời khen Thái hậu, liền nở nụ cười bất đắc dĩ. Nàng cũng không muốn trái lương tâm khích lệ nhưng lúc đó nàng tình nguyện để Thái hậu nuôi nấng Đại Hoàng tử cũng không muốn để Hiền phi thực hiện được ý đồ. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Hoàng thượng khó chịu.

“Ý của thần thiếp cũng chính là như thế, lúc ấy sợ Hoàng thượng sẽ giao Đại Hoàng tử cho người khác. Dù sao thì Thái hậu cũng là thân tổ mẫu của Đại Hoàng tử, dù như thế nào cũng vẫn yên tâm hơn.” Thẩm Vũ khẽ thở dài một hơi, không khỏi gấp gáp giải thích, hiển nhiên là muốn trấn an Hoàng thượng.

Tề Ngọc không khỏi xem thường nàng, hắn không nói gì phản bác lại Thẩm Vũ mà chỉ kéo tay nàng đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, lập tức có cung nữ đem áo choàng và áo lông đến cho hai người. Tề Ngọc phất tay cho Minh Âm đang giúp Thẩm Vũ mặc áo khoác lui ra ngoài, tự mình thay nàng choàng áo lông cừu khổng tước lên rồi buộc chặt vạt áo trước ngực, sau đó còn thuận tay giúp nàng đội mũ.

Chiếc mũ khá to che khuất gần hết gương mặt của Thẩm Vũ, Tề Ngọc thấy nàng chỉ lộ ra non nửa khuôn mặt, khóe miệng giơ lên một nụ cười nhẹ.

“Quả nhiên chỉ có Thẩm Vũ mới xứng mặc loại xiêm y này, người khác khoác vào chỉ thấy dung chi tục phấn, làm hỏng đồ tốt.” Tề Ngọc nói nghiêm trang, sau khi thay Thẩm Vũ mặc xiêm y xong, trong lòng hắn lại bắt đầu cảm thấy sảng khoái vô cùng, trong miệng ngọt như ngậm đường.

Thẩm Vũ nhẹ nhàng ngẩng cổ nhìn hắn, đối diện với ánh mắt tràn ngập sự thưởng thức của hắn, đôi môi đỏ mọng của nàng liền nở một nụ cười xinh đẹp.

“Nhận được ưu ái của Hoàng thượng, thần thiếp xin ghi nhớ những lời này của Hoàng thượng, nếu sau này người nhận được thứ gì tốt thì cứ mang đến để thần thiếp cất giữ, nếu không những đồ vật đó cũng sẽ hỏng đấy!” Thẩm Vũ cười thành tiếng, nói một câu như trêu chọc.

Tề Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, thầm nghĩ nếu là người khác thì làm gì có ai dám lớn mật đòi đồ vật trước mặt hắn. Tuy vậy nghe lời nàng nói hắn lại cảm thấy vô cùng thư thái, thậm chí còn khiến hắn cười khẽ một tiếng.

Lý Hoài Ân đứng một bên, nhìn hai người bọn họ liếc mắt đưa tình không coi ai ra gì, không khỏi run lập cập. Hắn lặng lẽ giơ tay sờ sờ hai cánh tay, được rồi, da gà nổi hết lên rồi đây này. Nhìn một cái đã biết số mệnh tốt, Thục phi chỉ cần nói với Hoàng thượng muốn thứ gì đó, Hoàng thượng nếu đã cho rằng đó là đồ tốt, vậy đó chắc chắn sẽ là thứ độc nhất vô nhị, hiếm quý dị bảo. Thục phi mở miệng như vậy là muốn độc chiếm bảo bối trong thiên hạ, Hoàng thượng chẳng những không tức giận mà còn tươi cười, bộ dáng vô cùng hài lòng. Đổi lại nếu là phi tần khác thì đã bị trách mắng lâu rồi!

Hoàng đế chó má lúc đối mặt Thục phi nương nương, chỉ số thông minh liền giảm xuống hết cỡ, làm một vụ mua bán lỗ vốn, thật khiến người ta muốn bắt lại.

Sau khi Thẩm Vũ giúp Hoàng thượng mặc áo lông xong, hai người mới nắm tay rời Long Càn cung. Nô tài phía sau nhìn chằm chằm vào hai người đang nắm tay nhau phía trước, không hề chớp mắt chút nào, thầm nghĩ sau khi làm hoà xong lại quang minh chính đại diễn trò phu thê ân ái, định làm cả hậu cung tức chết đấy à?

Trước khi làm hoà, hai người này tóm hết cung nhân bên cạnh giày vò đủ kiểu, sau khi làm hoà xong còn làm tổn thương người khác hơn gấp trăm lần. Làm sao bây giờ, muốn đến Ngự Thiện phòng lấy thanh đao tới băm hai cái móng vuốt kia quá!

Long liễn và kiệu của Thẩm Vũ đều ở bên ngoài, chỉ còn chờ hai vị chủ tử đến.

“Sau này khi Thục phi đến Long Càn cung, chỉ cần là cùng trẫm đi ra ngoài thì không cần mang kiệu của nàng đến nữa, ngồi long liễn là được.” Tề Ngọc đỡ tay nàng lên kiệu, lòng bàn tay nam nhân vô cùng ấm áp, cho dù là trời đông giá rét nhưng hai người cứ nắm chặt tay nhau nên cũng dễ sinh ra chút mồ hôi.

Ngày thường Hoàng thượng chỉ cần hít thở chung bầu không khí thôi cũng cảm thấy bụi bặm, thế mà bây giờ còn cảm thấy chưa đủ, phải nắm chặt tay Thẩm Vũ hơn.

Lý Hoài Ân nghe Hoàng thượng nói mấy câu đó xong, tức khắc cảm thấy chân mềm nhũn. Không xong rồi, đầu gối hắn đau đớn như trúng mũi tên vậy! Ha ha, Hoàng thượng tự tin như thế, không sợ về sau lại náo loạn tự làm mất thể diện sao!

Chờ long liễn được nâng lên rồi đi phía trước, Minh Âm liền hít một hơi thật sâu rồi vươn tay che miệng lại, trên mặt lộ ra biểu tình bị thương nặng, thống khổ vạn phần. Minh Tâm đi bên cạnh không rõ nguyên do, liền lo lắng hỏi một câu: “Vừa nãy còn tốt cơ mà, sao bây giờ ngươi lại bày ra vẻ mặt này, đầu bị đập vào đâu à?”

Lý Hoài Ân liếc mắt nhìn qua đó rồi đi thong thả vài bước tiến đến bên cạnh hai người các nàng, không khỏi hừ lạnh một tiếng, hơi đè thấp âm thanh, nói: “Nàng ta nhìn thấy hai vị chủ tử thân mật như vậy nên cảm thấy chua chứ sao. Đập đầu ở đâu ra!”

Minh Âm chậm rãi nâng tay lên, giơ ngón cái về phía Lý Hoài Ân, đáy lòng thầm tán thưởng hắn.

“Hừ, chẳng lẽ làm hoà cũng không được? Chứ ngươi mong chờ chủ tử tâm tình không tốt sau đó tìm ngươi để tra tấn? Đúng là nuông chiều đến hư rồi!” Đối với đáp án ngoài dự liệu này, Minh Tâm chẳng cảm thấy kinh ngạc nữa rồi. Nàng không khỏi phỉ nhổ hai người bọn họ rồi đi lên trước vài bước, không để ý tới hai người đó nữa.

Thọ Khang cung vô cùng yên tĩnh, bước chân của cung nhân qua lại cũng vô cùng nhẹ nhàng. Hiện giờ Đại Hoàng tử cũng không náo loạn nữa, Thái hậu lão nhân gia bà liền thừa cơ hội này vội vàng nằm vật xuống giường ngủ bù.

Quả thật không chịu nổi, tối hôm qua chỉ ngủ được hai canh giờ đứt quãng, bữa sáng cũng mới dùng không lâu. Ai biết thằng bé xúi quẩy này lại khó chăm như vậy chứ, quả thực muốn lấy cái mạng già của bà mà.

“Khò —— Khò ——” Thái hậu trước giờ ngủ luôn im lặng thế mà hôm nay lại ngáy. Có điều niềm vui ngắn chẳng tày gang, bên ngoài cung nữ đã tiến vào thông truyền, long liễn của Hoàng thượng đã đến cửa đại điện.

Xuân Phong có chút do dự, nàng kéo vạt áo Hứa ma ma đang đứng bên cạnh, thấp giọng nói: “Ma ma, ngài xem phải làm thế nào mới ổn đây? Thái hậu mới vừa ngủ, nhưng chúng ta cũng không thể để Hoàng thượng chờ được!”

Sắc mặt Hứa ma ma cũng không được tốt, tuy vậy bà cũng chỉ nhăn nhăn mày rồi lại tự đi vào nội điện đánh thức Thái hậu.

Lúc Thái hậu mở to mắt, cả người vẫn đang trong trạng thái mê man. Nhưng ý thức đã bắt đầu chậm rãi thanh tỉnh, cũng biết Hoàng thượng tới. Cho dù cả người bà bủn rủn mệt mỏi nhưng cũng không thể tiếp tục ngủ, vội vàng đứng dậy để người giúp bà thay y phục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca