Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 105
bắt đầu dự mưu..

❊ ❊ ❊

Nếu Thôi Cẩn không hỏi thì còn tốt, vừa hỏi như thế thì lại khiến lửa giận của Thái hậu khó khăn lắm mới đè nén được lại bốc lên. Thái hậu đã vịn tay của Xuân Phong, rõ ràng là chuẩn bị đứng dậy rời đi rồi nhưng lại bỏ tay xuống, bà cười lạnh nhìn Thôi Cẩn.

“Ai gia chưa từng thấy kẻ nào ngu xuẩn như thế, cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, ít nhiều gì thì cũng xuất thân từ thế gia, nói ra thì ai tin nổi! Ngay cả một bát cháo cũng bưng không xong, làm đổ thẳng lên người ai gia. Váy áo vừa mặc xong lại phải thay cái khác, bây giờ nàng ta còn đang quỳ trong nội thất suy nghĩ lại kia kìa!” Thái hậu mở miệng châm chọc, có thể thấy được là đã hết sức thất vọng với Thôi Tú.

Phi tần bị Thái hậu ghét bỏ như thế, Thôi Tú vẫn là người đầu tiên. Thẩm Vũ ngồi trên ghế, trong tay bưng một chung trà khẽ nhấp một ngụm, rõ ràng đại hồng bào uống vào sẽ càng thơm, nhưng giờ đây ở trong miệng lại mang theo chút đắng chát. Kiếp trước Thái hậu thích nhất chính là dùng chiêu này, trước đây Thẩm Vũ không dám làm trái mà chỉ biết chịu đựng. Có điều lần trước Thái hậu bị nàng dùng nước tuyết lê thoa lên mặt thì đương nhiên không dám dùng lại chiêu này để đối phó với Thẩm Vũ nữa rồi.

Nhưng vĩnh viễn cũng không thể thiếu người bị đối xử bất công như thế, hiện tại Thôi Tú chính là một trong số đó. Quả nhiên người hiền sẽ bị ức hiếp, Thái hậu chuyên chọn kiểu người tính cách yếu mềm để giày vò.

Thôi Cẩn hơi sửng sốt một chút, rõ ràng nàng không nghĩ rằng Thôi Tú sẽ thảm như vậy, ngày đầu tiên đã đắc tội Thái hậu, lại còn với lý do này, phạm vào sai lầm như thế.

“Tần thiếp khẩn cầu Thái hậu bỏ qua cho Tú tỷ tỷ lần này, tỷ ấy vẫn luôn một lòng kính ngưỡng người, thường hay nói với tần thiếp rằng người rộng lượng, hiền hoà cho nên mới có chút không đúng mực như thế, nhất thời vô ý mà làm đổ chén cháo.” Thôi Cẩn lập tức quỳ rạp xuống đất, lại giúp Thôi Tú cầu tình.

Thái hậu hơi sửng sốt khi nghe lý do Thôi Cẩn tìm ra. Thôi Tú lại bởi vì quá mức sùng bái Thái hậu cho nên trong lòng khẩn trương mà lỡ tay làm rơi chén cháo. Thái hậu mím môi, thật sự không biết nên trực tiếp miễn tội cho Thôi Tú, thể hiện bản thân mình hiền lương rộng lượng hay là muốn sảng khoái trong lòng mà tiếp tục trừng phạt nàng ta.

Thái hậu hơi suy tư một lát, liền quyết định chọn vế trước, dù sao cái mũ rộng lượng hiền hoà cũng đã chụp xuống, Thái hậu cũng không nên tính toán chi li nữa. Bà đành phất phất tay, thấp giọng nói: “Thôi thôi, nếu ngươi đã giúp nàng ta cầu tình thì ai gia tạm tha cho nàng ta. Mục cô cô, đợi lát nữa ngươi bảo Tú Tần đứng lên đi! Cứ nói vì Tuệ tần cầu tình, ai gia niệm tình tỷ muội không dễ có được của các nàng nên đồng ý.”

Thái hậu bỏ lại câu này rồi dẫn người rời đi, Mục cô cô ở lại để tiễn bọn họ ra khỏi điện rồi mới chầm chậm quay người vào trong.

Thôi Cẩn vẫn đứng đợi ngoài cửa điện, giống như nếu không đợi được Thôi Tú đi ra thì nàng ta sẽ không chịu nghỉ vậy. Thẩm Vũ quay người nhìn bóng dáng nàng ta, khẽ thở dài một hơi, Thái hậu quả thực nói đúng một câu, tỷ muội chung sống với nhau quả thực không dễ.

Một lúc sau, Thôi Tú đi từ trong điện ra, bước chân có chút lảo đảo, vẻ mặt cũng uể oải, rõ ràng là đã chịu đả kích rất lớn. Nàng vừa nhấc mắt đã nhìn thấy Thôi Cẩn chờ ở ngoài điện, hốc mắt lập tức đỏ lên.

Vừa đi ra đã nhìn thấy Thôi Cẩn đợi nàng ở bên ngoài, những tủi nhục trong lòng Thôi Tú như nhân thêm gấp bội, chỉ mong tìm người để nói hết cho thống khoái. Nàng cứ như thế đi tới trước mặt Thôi Cẩn, đôi mắt đã đỏ như mắt thỏ con.

“Tỷ tỷ”. Gương mặt Thôi Cẩn tái nhợt, khi Thôi Tú đến gần thì mới lộ ra nụ cười.

Thôi Tú đột nhiên mở rộng hai tay ôm Thôi Cẩn một cái, từ từ chặt hơn, môi đặt bên tai nàng, thấp giọng nói: “Cảm ơn!”

Sau khi nói xong, Thôi Tú liền buông nàng ra, nhấc làn váy bước ra ngoài. Thôi Cẩn kinh ngạc một lát, lại nghĩ có lẽ là Thôi Tú thẹn thùng, nàng nhìn theo bóng lưng bỏ chạy của Thôi Tú nhưng cũng không đuổi theo, ý cười trên mặt càng sâu.

- --

Bởi vì hôm qua đi dạo cả ngày với Thẩm Vũ ở Ngự Hoa viên nên tấu chương trên long án của Hoàng thượng đã chất đống thành núi. Tề Ngọc thầm cắn chặt răng, trong lòng thầm nhắc tự làm bậy không thể sống. Đành chịu thương chịu khó cầm bút lông sói mà phê duyệt từng tấu chương một.

Sau khi Thẩm Vũ thỉnh an xong cũng không lập tức hồi cung mà là vòng đi Kỳ Hoa điện. Thẩm Uyển đang ngồi trên giường, trong tay cầm kim chỉ, rõ ràng là đang khâu vá y phục trẻ con. Thấy nàng tới Thẩm Uyển cẩn thận xê dịch vào bên trong giường, duỗi tay vỗ vỗ chỗ không người bên cạnh.

Thẩm Vũ cũng không khách sáo, trực tiếp cởi giày rồi leo lên giường, từ từ dịch đến bên cạnh Thẩm Uyển, nhìn thấy y phục trẻ con tinh xảo trong tay nàng ấy, trên mặt lộ ra ý cười.

“Chà chà, nữ hồng của tỷ tỷ vẫn tốt như vậy, mỗi lần nhìn đều cảm thấy tay chân mình vụng về, thật không giống như cùng một phụ thân sinh ra!” Thẩm Vũ lấy y phục trẻ con trong tay Thẩm Uyển, lật tới lật lui xem mấy lần, càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu, dáng vẻ yêu thích không buông tay.

Thẩm Uyển thấy nàng chế nhạo mình như thế thì không khỏi “xì” cười ra tiếng, giơ tay lên chọc lên trán nàng, có chút bất đắc dĩ nói: “Đã bao lớn rồi, còn nói chuyện cà rỡn như vậy! Cẩn thận những lời này truyền ra ngoài khiến toàn bộ hậu cung chê cười!”

Thẩm Vũ nghiêng đầu, sắc mặt của Thẩm Uyển đã tốt lên không ít, tuy vẫn còn trắng bệch nhưng trên môi đã hồi phục lại huyết sắc, tinh thần cũng tốt hơn, rõ ràng là điều dưỡng rất tốt. Nàng nghĩ tới tình hình của đôi tỷ muội song sinh Thôi gia, lại so sánh với bốn tỷ muội Thẩm gia cùng nhập cung. Thẩm Vận nhỏ tuổi nhất đã đi biên cương xa xôi hòa thân rồi, Thẩm Kiều từ nhỏ không gần gũi với nàng, cũng chỉ có tỷ tỷ Thẩm Uyển ở bên cạnh này còn có thể nói vài câu thật tình.

Thẩm Uyển phát hiện cảm xúc của Thẩm Vũ có chút không thích hợp, nghĩ rằng chắc đã xảy ra chuyện gì mới khiến Thẩm Vũ thất thố như vậy. Nàng cũng không tiện mở miệng dò hỏi, đành nhỏ giọng trêu đùa: “Đây cũng không phải thứ hiếm lạ gì, đợi sau này muội có con thì ta sẽ lo liệu hết!”

Thẩm Uyển vốn chỉ muốn chọc nàng vui nên thuận miệng nói, nhưng vừa dứt lời thì cảm thấy có chút không ổn. Nàng cũng không biết suy nghĩ trong lòng Thẩm Vũ, có lẽ hiện tại mang thai cũng không phải chuyện tốt gì, liền cười sửa lời: “Cũng không cần đợi lâu vậy đâu, cứ nói hiện tại đi, dù sao bây giờ ta có nhiều thời gian nhàn rỗi, muội muốn cái gì cứ việc nói với ta, tỷ tỷ làm giúp muội!”

Thẩm Vũ khẽ lắc đầu, nghĩ ngợi chốc lát rồi mới nhẹ nhàng nói: “Kỳ thực mấy ngày trước đôi tỷ muội song sinh Thôi gia gây sự, Thôi Tú cũng đã dọn ra khỏi Thính Phong các rồi!”

Thẩm Vũ chầm chậm kể lại những chuyện liên quan tới tỷ muội Thôi gia mấy ngày trước, đem toàn bộ mọi chuyện nói một lần. Thẩm Uyển cứ yên tĩnh nghe như vậy, đợi nàng nói xong, Thẩm Uyển mới thở dài một hơi.

“Trước đây mọi người từng tụ tập một chỗ chơi với nhau, cặp tỷ muội đó là mãnh bất li tiêu [1] mà, đặc biệt là Thôi Cẩn luôn có bản lãnh bảo vệ tỷ tỷ, lấy một địch hai. Lúc ấy tỷ tính tình kiêu căng, còn từng thử ức hiếp Thôi Tú, kết quả bị Thôi Cẩn hung hăng đánh một trận, sau đó đi đâu cũng bị đuổi đánh.” Thẩm Uyển khẽ nheo mắt lại, dường như lâm vào dòng hồi ức, chỉ là giọng nói trầm thấp khiến người khác nghe ra nàng đang than tiếc.

[1] Mãnh bất li tiêu: trích từ “Dương gia tướng”, Mãnh và Tiêu là hai thủ hạ dưới trướng Dương Diên Chiêu, thường theo sát nhau, dùng để hình dung như hình với bóng.

Có lẽ nghĩ tới trước đây Thẩm Kiều hiếm khi chịu thiệt, Thẩm Vũ lại khẽ cười thành tiếng. Hai tỷ muội lại nói vài chuyện thân mật, Thẩm Vũ cho người đem nhân sâm, tổ yến… các loại thuốc bổ để lại.

“Tỷ tỷ, đợi lát nữa tìm thái y tới xem xem cái nào ăn tốt thì hầm để bồi bổ, tỷ gầy quá rồi!” Thẩm Vũ nhẹ nhàng nâng tay nhéo nhéo gương mặt Thẩm Uyển, không có bao nhiêu thịt, vừa sờ vào toàn là xương, nhưng nhìn lại thêm phần điềm đạm đáng yêu.

Thẩm Uyển nhỏ giọng đồng ý rồi bảo người tiễn nàng ra ngoài. Có lẽ tâm tình ở chỗ Thẩm Uyển đã được điều chỉnh lại nên cảm khái trước đó của Thẩm Vũ đã biến mất vài phần, nàng sai người nâng kiệu đi về Cẩm Nhan điện.

- --

Mặt trời ngã về tây, trong Trúc Ý hiên một mảnh yên tĩnh, Thôi Tú đang ngây ngốc ngồi trên ghế, ly trà trên bàn đã sớm nguội lạnh. Tay nàng chống cằm, ánh mắt vô định nhìn về phía ngoài cửa sổ, dường như đang đợi ai tới.

“Tú muội muội!” Một giọng nói dịu dàng vang lên, vang vọng lại trong cung điện to lớn này.

Thôi Tú có chút kinh ngạc quay đầu lại, sau khi nhìn thấy người tới thì không khỏi khẽ chau mày, theo bản năng mà quay đầu nhìn ra ngoài điện. Cũng không có cung nữ tới thông truyền có người tới bái phỏng.

“Muội muội không cần tìm, những cung nhân kia đều là nâng cao đạp thấp. Với tình cảnh hiện giờ của muội muội, những người đó đã sớm bỏ bê công việc rồi. Cho nên ta mới đi vào được như thế!” Người tới chẳng chút khách khí, đặt mông ngồi lên ghế, chẳng qua hành động có chút cứng ngắc, giống như trên người có chỗ bị thương vậy.

Thôi Tú nhìn động tác có vẻ thất thố này thì hơi thất thần, so với ngày thường thì nàng ta như hai người khác nhau.

Người tới dường như đã nhận ra ánh mắt của Thôi Tú, trên mặt mang theo ý cười, nhẹ nhàng nói: “Kỳ thực người trong lòng Tuệ muội muội quan tâm nhất chính là muội, hôm nay chỉ có một mình muội ấy nguyện ý mạo hiểm chọc giận Thái hậu cũng muốn giúp muội cầu tình.”

Thôi Tú nghe nàng ta nhắc tới Thôi Cẩn thì vẻ mặt đen đi, cúi đầu mang theo vài phần hậm hực. Thực ra theo như lời Mục cô cô nói hôm nay thì trong lòng nàng có chút hối hận, chỉ là đối mặt với Thôi Cẩn nàng không biết xin lỗi thế nào. Từ nhỏ đến lớn dường như đều là Thôi Cẩn tới dỗ nàng.

Người tới nhìn vẻ mặt này của nàng liền biết trong lòng nàng đã có ý muốn làm hòa, trong mắt hiện lên vẻ âm ngoan nhưng trên mặt lại mang theo ý cười vô cùng thân thiết.

“Như vậy đi, bổn cung sẽ giúp các muội thu xếp, hai người cũng nên làm hòa đi! Giữa hai tỷ muội song sinh thì làm sao thù lâu được chứ, muội viết một tờ giấy hẹn muội ấy buổi tối ra ngoài, đến chỗ yên tĩnh thì vứt bỏ hết mặt mũi để xin lỗi, sẽ không có ai nhìn thấy, vừa lúc yên tĩnh, hai tỷ muội có thể trò chuyện!” Người tới khôi phục vẻ hiền lành, giống như là một vị đại tỷ thấu hiểu vậy, trong giọng nói mang theo vài phần cổ vũ.

Khuôn mặt Thôi Tú vẫn còn nét u buồn, rõ ràng là đang do dự, nhưng cũng chứng tỏ nàng đã động tâm, chỉ còn thiếu chút lửa nữa thôi.

“Ta nghe nói ngày mà muội dọn tới đây, Tuệ muội muội không ra gặp muội là bởi vì muội ấy ở thiên điện mời thái y tới bắt mạch cho mình. Hôm nay ta nhìn thấy sắc mặt muội ấy khó coi, e rằng là bởi vì thương tâm quá độ mà khiến thân thể không khỏe. Muội làm tỷ tỷ mà, cũng không thể tự cao tự đại được!” Người tới vừa nói vừa tự mình đi đến bàn bên kia lấy giấy bút nghiên mực qua, trải giấy lên bàn nhỏ, nhét bút lông vào tay Thôi Tú, trông rất chân thật, đáng tin.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca