Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 212

❊ ❊ ❊

Khác với vẻ tự phụ văn nhã khi mặc Đường trang, Từ Dẫn Châu như vậy không chỉ có vẻ của đạo sĩ tuấn tú mà còn tăng thêm một chút tinh thần phấn chấn đặc biệt có ở người trẻ tuổi, anh bây giờ giống như học sinh trong trường vậy, vừa nhìn đã biết đây là con nhà người ta trong mắt các phụ huynh rồi.

Từ Dẫn Châu cười gật đầu, anh bỗng nhiên đứng dậy nói: “Đến rồi”

Thẩm Như Như ngẩng đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy cha mẹ và anh trai mỗi người kéo một cái vali từ bên trong đi ra.

Hai người tiến lên nghênh đón, Thẩm Thần Thần từ xa đã nhìn thấy bọn họ, giơ tay lên vẫy vẫy. Anh ấy vẫy tay một cái, cha mẹ Thẩm đều nhìn sang bên này, ánh mắt lập tức tập trung trên người Từ Dẫn Châu. Ánh mắt mẹ Thẩm trong nháy mắt sáng lên, nói với Thẩm Thần Thần: “Tiểu tử này không tệ đâu a, mặt mày soái như người tranh vẽ, so với mấy tấm hình mà con gửi đẹp hơn rất nhiều nha, đứng một chỗ cùng với Như Như nhà mình quả thật rất xứng đôi nha…..

Thẩm Thần Thần nghe xong có chút buồn bực, mịa nó, có hơn nửa năm không gặp thôi mà sao tên tiểu tử họ Từ kia lại thay đổi nhiều như vậy. Lúc trước đã nói trong người bị bệnh nguy kịch mà, thế éo nào bây giờ trông khỏe như đúng rồi thế kia!

Cha Thẩm nhìn chằm chằm Từ Dẫn Châu vài lần nhưng không lên tiếng, cho đến khi người một nhà cùng lên xe, tâm trạng ông vẫn buồn bực nên bảo trì trầm mặc.

Mẹ Thẩm thì nhiệt tình hơn, một bên nhắc nhở Từ Dẫn Châu nghiêm túc lái xe, một bên lại nhịn không được tìm anh nói chuyện, đầu tiên là hỏi tuổi, sau đó nói bóng nói gió hỏi tình huống gia đình, xong lại bắt đầu quan tâm thân thể bạn trai của con gái mình: “Tiểu Châu à, dì nghe nói trước kia thân thể con không được tốt, hiện tại thế nào rồi?”

Từ Dẫn Châu mắt nhìn con đường phía trước nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Dì yên tâm, chỉ là bệnh nhẹ mà thôi, hiện tại đã tốt hơn rồi ạ”

Mẹ Thẩm gật đầu nói: “Vậy là tốt rồi, cái khác mặc kệ, thân thể khỏe mạnh là quan trọng nhất.

Một lát sau, bà lại hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Châu, con hiện tại làm công việc gì?”

Từ Dẫn Châu liếc kính chiếu hậu trả lời người phụ nữ: “Nghề chính của con là điêu khắc, nghề tay trái là phụ trách an bài công tác điều động nhân viên xí nghiệp của gia tộc.

Mẹ Thẩm hiểu sai nên cho rằng anh chỉ là nhân sự nho nhỏ trong công ty, nhưng bà cũng không để trong lòng, chỉ là vẻ mặt quan tâm nói: “Thân kiêm hai chức hẳn là rất may mắn đi, người trẻ tuổi không nên quá liều mạng, thân thể quan trọng hơn.

Trong tiếng ồn ào không dứt của mẹ Thẩm, cuối cùng xe cũng đến được trấn Mộ Nguyên, đoàn người kéo hành lý đi vào Huyền Thiên Quan.

Tết Trung thu hôm nay là một ngày đẹp trời, rất nhiều tín đồ tranh thủ ngày này đến chùa dâng hương bái thần khẩn cầu sáu tháng cuối năm thuận lợi, gặp nhiều may mắn, thừa dịp ngày nghỉ lễ từ nơi khác chạy tới lập bài cầu phúc, người mời pháp sư cũng không ít, bởi vậy tiền viện Huyền Thiên Quan người đến người đi vô cùng náo nhiệt.

Các tín đồ nhìn thấy Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu đều cười híp mắt đứng lại chào hỏi, mở miệng một tiếng Thẩm đại sư, Từ tiên sinh.

Mẹ Thẩm nhìn thấy hình ảnh như vậy liền vô cùng kinh ngạc: “Như Như, công tác của con ở đây nhộn nhịp như vậy sao?”

Bình thường bà rất ít khi hỏi thăm chuyện công tác của con cái, tuy rằng nghe Phan Hồng có đề cập qua Huyền Thiên Quan gặp khó khăn mấy lần nhưng vẫn thủy chung không để trong lòng, dù sao trước kia trấn Mộ Nguyên luôn là cảnh tượng âm u vắng vẻ như vậy, công việc ở đạo quan chưa chắc đã ổn, chưa kể nơi đây còn không được ông trời ưu ái về khí hậu nữa.

Cha Thẩm cũng có chút giật mình, nhịn không được mở miệng: “Trong quan hiện tại có bao nhiêu đạo sĩ?”

Thẩm Như Như suy nghĩ một chút rồi nói: “Thêm con vào nữa thì có tổng cộng một trăm hai mươi mốt đạo sĩ. Nhân tiện, ký túc xá trong chùa đã đầy. Cha mẹ với anh hôm nay có lẽ phải sống trong ngôi nhà cũ của ông ngoại. Ngày hôm qua con đã tìm người để quét dọn qua, hiện tại có thể trực tiếp đi vào rồi.”

Đoàn người lại kéo hành lý đi vào bên trong phố cổ, cha mẹ Thẩm vừa đi vừa đánh giá mọi thứ xung quanh mà tràn đầy cảm khái: “Trấn Mộ Nguyên thay đổi quá lớn, lần trước đến đây còn thấy nơi này mang dáng vẻ tiêu điều, muốn cái gì cũng không có, bây giờ với trước kia đúng là khác nhau một trời một vực”

Sắp xếp xong hành lý, người một nhà trở lại quán, lúc đi qua Kính Hoa Duyên, cha Thẩm đi vào dạo một vòng, thậm chí còn đứng ở bên cạnh bàn nhìn Mạch Mạch vẽ bùa một lát, sau khi đi ra khuôn mặt căng thẳng rốt cục cũng lộ ra vẻ tươi cười: “Như Như, tiệm này của con kinh doanh không tệ, còn nhận cả đồ đệ, xem ra một năm này con quả thật không lãng phí thời gian.

Thẩm Như Như cười nói: “Con thu nhận hơn hai mươi đồ đệ, sau này chờ bọn họ nhận thêm đồ đệ cho con, quy mô của Huyền Thiên Môn sẽ càng lúc càng được mở rộng, cửa hàng bán hoa cũng hợp tác với các xí nghiệp nổi tiếng bên nước ngoài, vào lễ tình nhân năm sau sẽ chính thức đưa ra các loại hoa liên danh, sau này sẽ càng ngày càng tốt.”

Mẹ Thẩm kinh hỉ nói: “Lợi hại như vậy nha, chờ sang năm sau khi hoa ra mắt, mẹ một hơi gói một ngàn bó cho con ha!”

“Vẫn là đừng” Thẩm Như Như vội vàng cự tuyệt: “Hoa bọn con là số lượng có hạn, người mua đều phải đặt rồi chen chúc nhau thì lấy đâu ra một ngàn bó để lại cho mẹ chứ Nụ cười trên khóe miệng mẹ Thẩm không ngừng được: “Được rồi được rồi, biết con lợi hại, không lo không bán được.

Thẩm Thần Thần bên cạnh nghe được vô cùng chua xót, bản thân ở công ty phải tăng ca hơn mười ngày, thật vất vả mới được nghỉ Trung thu, thế mà còn phải chịu loại đả kích này, đã thế, cú đả kích này còn là do em gái mình ra nữa chứ! Tạo sao số tôi khổ thế này!

Người một nhà đi vào phía sau đạo quan, thời gian bây giờ là giữa trưa, ngoại trừ đạo sĩ phụ trách tiếp đãi ở phía trước, những người khác đều trở về phòng nghỉ trưa nên trong viện rất an tĩnh.

Tiểu Vũ và anh trai ở dưới giàn hoa chơi cờ phi hành, một chùm ánh mặt trời xuyên qua khe hở giữa phiến lá rơi vào trên người Tiểu Vũ, làn da óng ánh trong suốt. Trong không khí của nơi này có linh khí đầy đủ, cậu bé có thể được tẩm bổ đầy đủ, khí sắc so với buổi tối hôm đó tốt hơn nhiều lắm, hơn nữa bây giờ thời gian mỗi ngày có thể thấy ánh sáng mặt trời nhiều hơn không ít.

Mẹ Thẩm nhìn thấy Tiểu Vũ mặc yếm đỏ thì thích vô cùng, bà lấy ra một nắm kẹo chocolate liền sáp lại gần: “Bạn nhỏ, có muốn ăn kẹo hay không?”

Tiểu Vũ liếm liếm môi, nhìn về phía anh trai mình đang ngồi phía đối diện: “Anh trai nói con không thể tham ăn.

Mẹ Thẩm nhét mấy viên chocolate cho cậu bé: “Nào, anh trai cũng cùng ăn “Cảm ơn bà ạ …” Cậu bé tuy nhận lấy chocolate nhưng vẫn cảm thấy có chút khó xử, rối rắm trong chốc lát liền lấy ra một viên nhỏ nhất đưa cho Tiểu Vũ: “Chỉ cho phép ăn một viên Tiểu Vũ lập tức nở nụ cười, mở giấy gói ra một ngụm ăn hết chocolate.

Mẹ Thẩm nhìn mà mở cờ trong bụng, quay đầu lại nhìn hai đứa con nhà mình, nói: “Hai đứa nhanh lên, kết hôn sớm một chút rồi sinh con, sinh một đứa bé cho mẹ ôm, nhìn xem thật đáng yêu nha!”

Cha Thẩm lập tức liếc mắt nhìn Từ Dẫn Châu, kéo dài mặt nói: “Tôi khát.

Từ Dẫn Châu làm động tác mời: “Chú vào nhà ngồi một lát, cháu pha trà cho chú.

Cha Thẩm nhìn mấy người còn lại mà bọn họ vẫn cứ thờ ơ, ông liền tức giận đi vào trong phòng, oán thầm nói, con gái còn chưa lấy chồng, ông làm cha tới cửa lại giống như làm khách, đây là đạo lý gì??

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »