Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 211

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như lấy dao gọt hoa quả cắt bánh trung thu thành mười hai cánh, một nửa đặt lên đĩa để lên bàn thờ trước mặt tổ sư gia, một nửa giữ lại cho mọi người nếm thử hương vị.

Bởi vì gần đây trong căn tin của đạo quán cũng lục tục chuẩn bị không ít bánh trung thu gửi cho đệ tử ở đây và đệ tử có tên tuổi đang bận ở chỗ khác, mọi người ở trong quán đã sớm ăn qua cho nên không có mấy người cảm thấy hứng thú với nó.

Linh Khê đối với bánh trung thu ngũ vị của Đạo Hiệp rất không ưa, nói đúng hơn là căm thù đến tận xương tuỷ, ngửi thấy mùi vị liền nắm mũi chạy ra thật xa: “Cái này khó ăn vãi cả chưởng ra, bánh trung thu gì mà một chút cũng không ngọt, bên trong còn có thịt mỡ, má ơi, buồn nôn gần chết, chê nha, chê mạnh luôn ấy.

Vưu Nhất cũng không quen ăn bánh trung thu ngũ vị nên chỉ cắt một miếng nhỏ nếm thử xem có gì đặc biệt hơn bánh trung thu bình thường không, Bách Lý Vô Thù dứt khoát nhìn cũng không thèm nhìn, anh ta không thích ăn bánh trung thu, đầu bếp căn tin chuẩn bị bao nhiêu cũng không chạm vào.

Ngược lại với bọn họ, Từ Dẫn Châu đối với cái bánh trung thu này như có tình cảm đặc biệt, không nói một tiếng giải quyết hết tất cả số bánh trong đĩa, thậm chí còn có chút chưa thỏa mãn.

Thẩm Như Như cũng cắt một miếng nhỏ thưởng thức, bánh trung thu ngũ vị của Đạo Hiệp kỳ thật không tệ, ngũ vị xốp giòn khẩu vị vừa phải, hương vị tương đối nhạt cũng sẽ không cảm thấy ngọt ngấy, điểm lôi duy nhất chính là thịt mỡ, nhưng mà khi ăn quen sẽ cảm thấy rất thơm.

Sau khi đêm xuống, cửa Kính Hoa Duyên vẫn khép hờ, có thể thấy được trong tiệm đèn đuốc sáng trưng, Thẩm Như Như và Từ Dẫn Châu ngồi bên cửa sổ chờ, cô gửi tin nhắn cho đám quỷ trong danh sách bảo bọn họ đêm nay đến nhận bánh trung thu.

Đồng hồ tích tắc tích tắc chậm rãi chạy đến mười giờ, trên con đường đá yên tĩnh rốt cục cũng vang lên tiếng gõ cửa quen thuộc, ngay sau đó là từng đợt tiếng cười nói hỗn độn liên tiếp, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Số lượng bánh trung thu là dựa theo số lượng bạn bè mà chuẩn bị, có quỷ nào mà không nhận được thông báo lại chạy tới thì chỉ có thể lưu lại một danh ngạch chờ ngày mai lại đến nhận.

Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu một người phụ trách đóng gói một người phụ trách duy trì trật tự thuận tiện đăng ký lưu lại danh ngạch, bận tối mày tối mặt.

Kéo dài đến hơn một giờ sáng, quỷ dần dần ít đi, trong cửa hàng trở nên vắng vẻ. Bánh trung thu trên bàn còn có ba phần, vậy ra còn thiếu ba vị khách hàng chưa tới.

Thẩm Như Như đang muốn lật danh sách xem là ai không tới thì đột nhiên xuất hiện hai cậu bé đứng ở ngoài cửa, là Tiểu Vũ và anh trai cậu bé đã lâu không gặp. Hai anh em đều có biến hóa rất rõ ràng, anh trai lớn lên, còn cao hơn một chút, thoạt nhìn không còn gầy yếu như trước, Tiểu Vũ vẫn mang vóc dáng nho nhỏ, mặc yếm quần cộc đỏ, để chân trần nằm ở trên lưng anh trai. “Thẩm đại sư, thật ngại quá, chúng tôi tới quá muộn. Anh trai có chút ngượng ngùng.

Thẩm Như Như: “Không sao đâu, vẫn còn những khách hàng khác chưa đến mà. Ngược lại là hai người đó, đã trễ thế này rồi còn cố ý chạy đến đây, tý nữa làm sao trở về?”

Cô vốn tưởng rằng cậu sẽ đến lúc chạng vạng, không ngờ lại kéo dài đến rạng sáng.

“Tôi chuẩn bị ở trấn trên vài ngày, trường học cho nghỉ, trong nhà chỉ có tôi và em trai nên hơi chán, tới nơi này mới có cảm giác náo nhiệt một chút.

Anh trai của Tiểu Vũ giải thích: “Thừa dịp mấy ngày này vừa lúc đem Trường Mệnh Tỏa đặt ở trước mặt tổ sư gia tế bái”

Thẩm Như Như gật đầu, đóng gói hai phần bánh trung thu đưa cho anh: “Vậy buổi tối cứ nghỉ ngơi trong quán đi, đêm nay vừa lúc vẫn có phòng trống”

Từ Dẫn Châu dẫn hai anh em đến phòng trống để Thẩm Như Như tiếp tục ở trong tiệm trông coi, một lát sau liền thấy một bóng dáng màu trắng đi vào cửa.

Cô đứng lên chào hỏi: “Tôi tưởng hôm nay anh không đến Người kia đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, khuôn mặt tuấn mỹ cùng chiếc mũ cao màu trắng dưới ánh đèn lộ ra không bỏ sót một chi tiết dư thừa nào: “Hôm nay quả thật không tới được, vừa vặn có một nhiệm vụ đi qua nơi này nên tới xem.

Thẩm Như Như đem bánh trung thu cất kỹ đưa cho người đàn ông, vừa nói vừa yên lặng nhìn làn da cùng ngũ quan người kia: “Hiện tại công việc như thế nào, thích không?”

“Cũng may, thú vị hơn nghiên cứu khoa học một chút. Lật Tử khẽ cười nói: “Có thể quen biết rất nhiều người khác nhau, hiểu rõ các loại hiểm ác và thiện ý trên thế giới này”

Thẩm Như Như nhìn bộ dáng vô hỉ vô bi (không vui không buồn) của Lật Tử, cuối cùng cô cũng có thể lý giải Chung Quỳ vì cái gì cho rằng người này thích hợp làm thiên sư bởi bất luận đối mặt tình huống cực đoan như thế nào, Lật Tử đều có thể bình tĩnh mà đối mặt với nó, so với bất luận kẻ nào đều bình tĩnh cùng dứt khoát hơn. Cô nghiêm túc nói: “Anh nhất định sẽ trở thành một thiên sư xuất sắc.

Ngày Trung thu, cha mẹ Thẩm cùng Thẩm Thần Thần từ thành phố S bay tới thành phố C đón tết đoàn viên, Thẩm Như Như và Từ Dẫn Châu sáng sớm đã lái xe đến sân bay đón bọn họ.

Tết âm lịch năm ngoái, Thẩm Thần ở trấn Mộ Nguyên mấy ngày lễ mừng năm mới chụp được rất nhiều ảnh, trong đó không thiếu các loại ảnh chụp đa sắc thái đa biểu cảm của Từ Dẫn Châu, bởi vậy ảnh chụp của Từ Dẫn Châu từ lúc Thẩm Như Như còn chưa xác định quan hệ với anh cũng đã bị Thẩm Thần làm thành biểu tượng cảm xúc (mấy cái biểu tượng moe moe ấy) ở trong nhóm nhà mình đăng lên vô số lần.

Cũng may nhan sắc của Từ Dẫn Châu vượt trội nên cho dù là người chụp ảnh có ác ý đến mấy thì vẫn có thể nhìn ra người thật lớn lên không tệ, chỉ là anh quá gầy nên ấn tượng ban đầu của mẹ Thẩm đối với anh cũng không tệ lắm.

Còn cha Thẩm á, dĩ nhiên là không thể vui được rồi, đang yên đang lành tự dưng có thằng đực rựa xuất hiện với tư cách là bạn trai của con gái yêu nhà mình thì có người cha nào vui cho nổi, chính vì thế mà mỗi ngày ông đều thúc giục Thẩm Như Như chia tay, chỉ tiếc con gái giờ không còn nghe lời ông nói nữa, ông là người cha già đáng thương nên vẫn không thể rút ra thời gian tự mình tới đây, dẫn đến chuyện khuyên chia tay kéo dài tới tận bây giờ cũng không có xuất hiện tiến triển.

Thật vất vả mới có thời gian tới đây thì nhất định phải làm khó dễ tên tiểu tử họ Từ này một phen, để cậu ta biết khó mà lui. Trong lòng cha Thẩm tính toán rầm rầm như đúng rồi, còn chưa xuống máy bay mà ý chí chiến đấu đã dâng trào lên level max luôn.

Bên kia, Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu chạy tới sân bay trước hai mươi phút, bọn họ thấy thời gian còn sớm liền tìm chỗ ngồi ở phòng chờ máy bay.

Ngắn ngủn hơn mười phút thời gian vậy mà ngẫu nhiên gặp được vài nhóm tín đồ Huyền Thiên Quan, nhóm tín đồ đi thắp hương khá nhiều nên đều biết hai người bọn họ, một đám thập phần nhiệt tình đi lên cùng hai người chào hỏi.

Một bác gái hỏi: “Thẩm quan chủ và Từ tiên sinh tới đón ai?”

Thẩm Như Như đáp: “Gia đình tôi đến thị trấn để đón Tết Trung thu.

Một bác gái khác bừng tỉnh đại ngộ nói: “Khó trách hôm nay Từ tiên sinh trông đặc biệt không giống ngày thường, thì ra là gặp phụ huynh Lần đầu tiên gặp phụ huynh, Từ Dẫn Châu vô cùng coi trọng nên bản thân anh liền đặc biệt để ý vấn đề ăn mặc cùng hình tượng linh tinh, hôm nay trước khi ra cửa lại cố ý ăn mặc chỉnh tề một phen, không mặc Đường trang mà đổi thành áo trắng quần đen đơn giản, cả người thoạt nhìn đặc biệt sạch sẽ tuấn tú.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »