Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 202

❊ ❊ ❊

Cảnh sát Kiều nhận lấy bùa chú, bỏ vào trong túi: “Cảm ơn hai vị đại sư đặc biệt tới hỗ trợ, chúng tôi sẽ nói chuyện với Tỉnh Bác, trả thù lao nhất định cho hai người.

Song phương nói vài câu khách sáo rồi tự tản đi, Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu ngồi lên xe rời đi, Ngô lão Lục cũng về nhà nghỉ ngơi, cảnh sát Kiều đưa mắt nhìn bọn họ đi rồi trở lại cục. Ông ấy đi vào phòng thẩm vấn nhìn một chút, tên buôn kia miệng rất cứng, cái gì cũng không chịu nói vẫn đánh Thái Cực, ông ấy nghĩ đến trong túi có bùa chú, do dự một hồi đi rót chén nước nóng, đem bùa chú đốt lên để vào trong nước. Một lát sau, ly nước trong suốt thấy đáy, một chút tro tàn của bùa chú cũng không có.

Cảnh sát Kiều sửng sốt một chút, đặt nước nóng trước mặt phạm nhân, không lâu sau phạm nhân bưng lên uống một ngụm.

Nhân viên thẩm vấn lại hỏi hắn ta: “Ông chủ đứng sau băng nhóm các anh rốt cuộc là ai?”

Tên buôn vẻ mặt bình tĩnh, mở miệng nói: “Ông chủ đứng phía sau là tổng giám đốc của Thịnh Đường Văn Hóa, bình thường cùng Trân Bảo Các, nhà đồ cổ còn có một ít hoạt động đấu giá từ thiện đều có qua lại làm ăn, nhất là hoạt động đấu giá, rửa tiền rất thuận tiện”

Nói xong chính hắn ta cũng sửng sốt một chút, nhân viên thẩm vấn cũng sửng sốt theo: “Thật sao?”

Tên buôn nhanh chóng lắc đầu nói: “Thật”

Tên buôn: “…”

Cảnh sát Kiều trừng mắt kinh ngạc vạn phần, cái quỷ bùa chú gì chứ, nó thật sự hữu dụng sao?”

Trải qua hơn một giờ đứng ở ngoài quan sát thẩm vấn, cảnh sát Kiều hoàn toàn phục với bùa chú của Thẩm Như Như, đáy lòng yên lặng sinh ra một tia kính sợ đối với lực lượng thần bí.

Có thêm sự kết hợp của bùa chú, cuộc tiến trình điều tra đột nhiên tăng mạnh, chẳng những tra ra các đại hội đấu giá đen sau lưng, còn một lần đã chặt đứt được chuỗi thị trường giao dịch đồ cổ phi pháp đen của các sản nghiệp, không đến một tháng đã thành công kết án.

Trong lúc đó cảnh sát Kiều nhiều lần tới Thẩm Như Như mua bùa chú, hơn nữa đối với bùa chú của cô khen không dứt miệng, còn đại diện cục cảnh sát đưa ra thỉnh cầu hợp tác lâu dài với cô, nghiễm nhiên đã hóa thân thành tín đồ trung thành. Cảnh sát là đơn vị công chức, ngoài mặt không nên tuyên dương tin tức mê tín, nhưng bí mật hợp tác với đạo quán cũng không phải không thể, dù sao bùa chú có lợi cho việc nâng cao hiệu suất làm việc của bọn họ, mặt trên coi trọng chính là hiệu suất phá án và giảm thấp tỷ lệ phạm tội trong khu vực quản lý, đối với thủ pháp phá án của nhân viên phía dưới cũng không quá mức chú ý, bởi vậy đối với chuyện bọn họ lợi dụng bùa chú cũng mắt nhắm mắt mở. Vì thế nhiệm vụ xúc tiến quan hệ hợp tác với Huyền Thiên Quan liền ngầm giao cho cảnh sát Kiều, để ông ấy phụ trách.

Mà thái độ của những cảnh sát khác trong cục đã tận mắt chứng kiến hiệu quả bùa chú của Huyền Thiên Quan cũng cảm thấy vi diệu hơn rất nhiều, bọn họ bởi vì quan hệ công việc đã tiếp xúc qua không ít thi thể, trước kia không cảm thấy thế nào, hiện tại suy nghĩ ngược lại cực kỳ sợ hãi, hơn nữa liên tưởng đến chuyện Đinh Vĩ tiếp xúc với đồ bồi táng cổ mộ sau đó nổi điên chém người, trong lòng đều cân nhắc muốn đến Huyền Thiên Quan nén hương.

Thẩm Như Như nghiêm túc suy nghĩ vài ngày, sau khi thương nghị với đám người Tuệ Trí, Chiêm Hạc quyết định đáp ứng đề nghị hợp tác của cảnh sát Kiều. Huyền Thiên Quan tọa lạc ở chỗ này, về sau cũng không có ý định dời chỗ, có thể cùng cảnh sát tỉnh thành có quan hệ tốt, đối với bọn họ có lợi vô hại, huống chi cũng không phải lỗ vốn làm ăn, cớ sao mà không làm.

Vì thế song phương hợp tác cứ như vậy lén lút đạt thành, cảnh sát từ Huyền Thiên Quan mua bùa chú với số lượng lớn có thể giảm giá 80%. Chuyện này người biết không nhiều lắm, chỉ có nhân viên nội bộ cảnh sát mới rõ.

Cảnh sát Kiều cùng các đồng nghiệp của ông ấy tràn ngập tò mò với Huyền Thiên Quan, sau khi biết được trong quan còn có các loại bùa chú với các công hiệu khác nhau, thường thường lợi dụng ưu đãi giảm giá 80% nhân tiện mua những bùa chú khác, không bao lâu từng người đều trở thành tín đồ đáng tin cậy của Huyền Thiên Quan, lén lút còn ra sức đề cử với bằng hữu.

❊ ❊ ❊

Mười giờ rưỡi tối, trên phố cổ hoàn toàn yên tĩnh, dưới đèn đường không nhìn thấy một bóng người.

Mà lúc này trong Kính Hoa Duyên một khoảng đèn đuốc sáng trưng, không khí vô cùng nhộn nhịp.

Thẩm Như Như nhìn quà mừng chất thành núi trên bàn, cảm động có chút dở khóc dở cười: “Các ngươi thành quỷ rồi sao còn làm như vậy?”

Thái Thái để kiểu tóc thịnh hành mười mấy năm trước, trên mí mắt bôi màu mắt tím sáng chói khoa trương, cô ấy vào quầy xua tay nói: “Đừng nói quỷ, thần tiên đều làm việc này. Bà chủ Thẩm, một năm qua cô đã chiếu cố chúng tôi, tất cả mọi người đều để điều ấy ở trong lòng, hôm nay Huyền Thiên Quan trở thành đại quan chính thức được chứng thực, chúng tôi đều rất vui. Vốn nên sớm đưa quà tới, nhưng thời gian trước trong quán vẫn bày tiệc lưu động nên chúng tôi không tiện tới đây, cho nên mới kéo dài tới bây giờ”

Lão Vương sờ cái đầu trọc đang tỏa sáng dưới ánh đèn, cười ngây ngô gật đầu: “Đúng vậy, bà chủ Thẩm đừng rời khỏi trấn Mộ Nguyên, nếu Kính Hoa Duyên đóng cửa, sau này chúng ta đi đâu mua đồ bây giờ”

Thẩm Như Như nói: “Các ngươi yên tâm, Kính Hoa Duyên sẽ không đóng, tôi có nhiều đồ đệ như vậy, về sau còn có thể có càng nhiều đồ tôn, Huyền Thiên Quan cùng Kính Hoa Duyên đều sẽ đời đời truyền lại. Mọi người ủng hộ Kính Hoa Duyên như vậy, thì tôi cũng phải thể hiện ra chút tâm ý hồi báo các ngươi chứ. Như vậy đi, một tháng sau các ngươi tới mua đồ cũng sẽ không thu phí mua hộ cùng phí thủ công, chỉ cần trả giá là được.

Lão Vương kinh hô: “Oa, hoạt động tuyệt vời như vậy. Tôi nói này, nếu đêm nay tất cả mọi người đều đến đây, không bằng gọi bàn thức ăn rồi tụ tập ăn một bữa thế nào? Vừa vặn là cái giá của hoạt động, chỉ cần nguyên liệu nấu ăn cùng phí đồ ăn!”

Thái Thái đồng ý: “Được, đã lâu không ăn cá nồi đá bà chủ Thẩm làm, có chút nhớ”

Dì Tương cũng gật đầu: “Quả thật đã lâu không liên hoan. Bà chủ Thẩm, cô biết làm vịt xào không? Gần đây tôi đặc biệt muốn ăn món này”

Sao lại bắt đầu gọi món rồi, Thẩm Như Như bỗng nhiên cảm giác chính cô tự đào hố cho mình, cô lau mồ hôi: “… Tôi không, lần sau sẽ giúp các ngươi gọi mỗi món một phần. Các ngươi còn muốn ăn món gì khác không?”

Một đám quỷ mồm năm miệng mười thương lượng một lát, lại báo mấy món ăn, Thẩm Như Như loại bỏ hai món ăn không đủ nguyên liệu nấu ăn, xoay người đến phòng bếp bận rộn, thuận tiện còn trở về phòng nằm kéo Từ Dẫn Châu tới giúp đỡ. Hai người phân công rõ ràng, động tác ăn ý, không đến nửa giờ đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn.

Thẩm Như Như lấy ra [bùa dẫn đường] đem cả bàn thức ăn đưa đến cửa hàng, mọi người vây quanh bàn ngồi xuống ăn ngấu nghiến.

Chân cô nương đối với đồ ăn hứng thú không lớn, cô ấy vẫn tựa ở bên quầy, như có điều suy nghĩ đánh giá Từ Dẫn Châu, trừng mắt với Thẩm Như Như: “Bà chủ Thẩm, vị tiên sinh này chính là nam nhân của cô sao?” Thẩm Như Như: “Ừ”

Chân cô nương tấm tắc khen ngợi nói: “Không ngờ đạo sĩ cũng có thể tìm được nam nhân có ngoại hình tốt như vậy, sao tôi vẫn không gặp được lang quân như ý chứ?”

Thái Thái ngẩng đầu nhìn qua: “Là cô chưa từng thấy bộ dáng trước kia của Từ tiên sinh, sát khí quấn thân chính là một đoàn sương đen, rất dọa người” Chân cô nương có chút bất ngờ, nhìn Từ Dẫn Châu vài lần, Từ Dẫn Châu thần sắc nhàn nhạt, nói với Thẩm Như Như: “Anh đi về trước”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »