Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 201

❊ ❊ ❊

Đại Lưu nói: “Cái này ông không hiểu rồi, cái đáng giá không phải bản thân bình gốm, mà là giá trị văn hóa nó để lại. Haizzz, nói ông cũng không hiểu.

Hơn nửa giờ kế tiếp, ông Đinh Đầu gần như sống một ngày bằng một năm, ông ấy khẩn cấp muốn về phòng chia sẻ tin tức này với vợ. Một cái bình gốm có thể đổi hai vạn nhân dân tệ, sáu cái chính là mười hai vạn! Bệnh của vợ được cứu rồi!

Chờ đám đàn ông uống rượu giải tán, ông Đinh Đầu dọn dẹp qua loa đống bát đũa, gấp bàn lại tựa vào tường, chờ hàng xóm đều trở về phòng đóng cửa, ông mới cẩn thận cầm bình gốm trở lại phòng, sau đó khóa cửa chạy đến bên giường, nhìn đứa con trai đang ngủ say nằm dưới đất, ông lay vợ dậy, thấp giọng nói: “Ngọc Hoa, chúng ta có tiền rồi!”

Lý Ngọc Hoa trong mắt mờ mịt: “Ông nói cái gì vậy?”

Ông Đinh Đầu đem chuyện Tỉnh Bác thu hồi bình gốm nói cho bà biết: “Có một lần tôi đi qua trường trung học Yến Hoa, vừa vặn bảo vệ không có ở đấy, tôi liền đi vào lắc lư một vòng muốn nhặt chút bình, kết quả thấy mấy cái bình gốm, thuận tay mang về. Ngày mai tôi phải đi lấy tiền, sau đó dẫn bà đi trị bệnh.

Lý Ngọc Hoa cũng không có nhiều hứng, trên người bà ấy già nua trầm lặng giống bà lão tám mươi tuổi, bà trầm mặc một hồi lâu: “Bệnh này của tôi không chữa được, ông đem tiền cho Tiểu Vĩ giữ lại làm vốn đi… Ông Đinh Đầu không muốn, kiên định tỏ vẻ nhất định phải dẫn bà đi chữa bệnh, hai người thấp giọng tranh chấp.

Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân, ông Đinh Đầu thấy vẻ mặt trở nên hoảng sợ của vợ, đột nhiên quay đầu lại, con trai không biết lúc nào tỉnh, trong tay giơ một cái búa đứng ở phía sau ông, ông ấy đến cái gì cũng không kịp nói, cái búa đã bị đập xuống trước mặt.

❊ ❊ ❊

Lúc Ngô Lão Lục gọi điện thoại tới, Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu đang ôm nhau ngủ ngon lành, hai người bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức. Thẩm Như Như mơ mơ màng màng nhận điện thoại, nghe được Ngô Lão Lục nói bình gốm gây ra tai nạn chết người, lập tức rời giường mặc quần áo.

Từ Dẫn Châu từ trên giường ngồi dậy, chăn rơi xuống lộ ra cơ ngực trắng nõn, anh mặc thêm quần áo hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Như Như: “Bình gốm tìm được rồi, nhưng đã làm chết vài người. Hiện tại phạm nhân đang bị giam giữ ở cục cảnh sát, Ngô Lão Lục quen biết người của cục cảnh sát, hỏi thăm được trạng thái phạm nhân rất không ổn, mời chúng ta đi xem thử Hai người vội vàng rời khỏi Huyền Thiên Quan, lái xe suốt đêm tới tỉnh thành, đến nơi cũng là lúc mặt trời vừa mới bắt đầu ló dạng.

Từ Dẫn Châu dừng xe ở gần cục cảnh sát, cùng Thẩm Như Như vào cục cảnh sát tìm người. Tối hôm qua Ngô Lão Lục cả một đêm không nghỉ ngơi, nhận được tin tức đó liền nắm lấy tay bạn già đang ở Huyền Thiên Quan mua bùa hộ mệnh tức tốc chạy tới cục cảnh sát, lúc này đang canh giữ ở cửa lớn, nhìn thấy hai người xuất hiện, lập tức nghênh đón: “Hai vị đại sư, 2 người đến rồi!”

Thẩm Như Như đi theo ông ấy vào cửa: “Cụ thể đã xảy ra chuyện gì?”

Ngô Lão Lục giải thích cặn kẽ: “Những cái bình gốm kia là bị một công nhân vệ sinh mang đi, con trai ông ấy biết được bình gốm là văn vật thì lấy búa đập chết ông ấy và vợ ông, làm kinh động đến hàng xóm bên cạnh, thế là cậu ta đả thương hàng xóm, ôm theo bình gốm chạy trốn, sau đó không biết như thế nào lại liên lạc với người mua bán văn vật, lúc giao dịch xảy ra vấn đề, tên tiểu tử này đột nhiên phát điên đánh người, những tên buôn kia cũng trúng tà, đánh rất hung, chết vài người, chỉ còn lại hai người sống. Đang bị nhốt ở bên trong”

Mặt Thẩm Như Như cứng lại, cái mộ này sát khí cũng quá hung tàn, không bình thường chút nào, cô hỏi: “Bên trong mộ có tình huống gì, ông biết không?”

Ngô Lão Lục vẫn theo dõi chặt chẽ, đối với bất cứ tin tức gì về ngôi mộ đều rất rõ: “Bên trong có vài tên trộm mộ chết, theo suy đoán là chia của không đều dẫn đến tự giết lẫn nhau.

“Trách không được.” Thẩm Như Như gật đầu, cổ mộ đã lâu không thấy ánh mặt trời, dễ dàng tụ tập tà khí, hơn nữa thấy máu, nên hóa thành huyết sát.

Ba người đi tới một gian phòng làm việc, Ngô Lão Lục giới thiệu Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu cho bằng hữu: “Đây chính là hai vị đại sư tôi đã nói, có bản lĩnh thật sự.

Cảnh sát Kiều quét mắt nhìn hai người, chần chừ nói: “Lão Ngô, ông không thể lừa tôi, chuyện mê tín truyền ra ngoài tôi chắc chắn sẽ bị xử phạt. Tôi đây là đang mạo hiểm làm việc.

Ngô Lão Lục vỗ ngực cam đoan: “Yên tâm, hai vị đại sư này tuyệt đối đáng tin cậy”

Cảnh sát Kiều gật đầu, dẫn đầu đi về phía bên kia hành lang.

Bốn người đi vào phòng thẩm vấn, Đinh Vĩ vốn tựa vào ghế bất động, nghe được động tĩnh mở cửa hắn lập tức ngẩng đầu, ánh mắt hung ác trừng mắt nhìn cửa.

Từ Dẫn Châu ngăn cảnh sát Kiều và Ngô Lão Lục lại: “Xin hai vị dừng bước.

Cảnh sát Kiều và Ngô Lão Lục đứng ở cửa nhìn, Từ Dẫn Châu và Thẩm Như Như đi vào phòng, Đinh Vĩ nhìn hai người bọn họ, tròng mắt đỏ rực, hai tay dùng sức giãy dụa cố gắng thoát khỏi còng tay nhào tới. Bước chân của Từ Dẫn Châu không ngừng, trực tiếp đi tới trước mặt hắn, đưa tay đè lại ót hắn, hắc khí từ đỉnh đầu hắn toát ra, tràn vào lòng bàn tay Từ Dẫn Châu.

Ngoài cửa, cảnh sát Kiều nhìn chằm chằm bên trong không dám thả lỏng chút nào: “Bọn họ rốt cuộc trừ tà như thế nào? Bùa chú cẩu huyết cũng không cần sao?”

Ngô lão Lục tập trung tinh thần nhìn, nói: “Tôi cũng không biết, đại sư rất lợi hại, lần trước chỉ sờ sờ cổ tôi đã cứu tôi trở về từ tay thần chết”

Mới vừa nói xong, bên trong Từ Dẫn Châu đã thu tay về, Đinh Vĩ dần dần bình tĩnh lại, ánh mắt hung ác bị hoảng sợ thay thế. Cảnh sát Kiều ồ một tiếng, đẩy cửa đi vào: “Cậu ta thật sự trúng tà sao?”

Từ Dẫn Châu thản nhiên lên tiếng: “Nhưng cái này không có nghĩa là hắn vô tội, sát khí chỉ là phóng đại ác niệm của hắn, lúc ban đầu khởi ý niệm kia vẫn là chính hắn Cảnh sát Kiều trầm mặc gật đầu. Trong phòng thẩm vấn yên tĩnh, Đinh Vĩ thấp giọng nức nở, hắn nhớ rõ mỗi một việc mình đã làm mấy ngày nay, biết mình đã giết vài mạng người. Hắn là một kẻ ngang ngược, trên thực tế là một người rất nhu nhược, lúc này vừa sợ vừa hối hận: “Cảnh sát, tôi biết sai rồi, van xin các anh đừng bắn tôi… Cảnh sát Kiều không thèm liếc hắn một cái, xoay người ra cửa.

Tiếp theo Từ Dẫn Châu lại sang phòng bên cạnh thanh trừ sát khí trên người một phạm nhân khác, còn có mấy cái bình gốm tạm giữ trong cục, cũng đều được thanh trừ sạch sẽ. Hai tên phạm nhân khôi phục trạng thái bình thường sau đó thẩm vấn, công tác có thể thuận lợi triển khai, cảnh sát Kiều sắp xếp bốn vị cảnh sát nhân dân tiến hành thẩm vấn, chính ông cùng Ngô lão Lục cùng nhau đưa Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu đến của cục cảnh sát, ông ấy lòng tràn đầy tò mò: “Từ tiên sinh, anh là làm thế nào mà chỉ cần đụng đến đụng một cái đã khiến bọn họ khôi phục trạng thái tỉnh táo vậy?”

Ông ấy vẫn không tin trên đời này có chuyện mơ hồ như vậy, khẳng định Từ Dẫn Châu dùng bí quyết gì đó. Từ Dẫn Châu: “Ông có thể lý giải thành khí công của đạo gia.

Cảnh sát Kiều như có điều suy nghĩ nói: “Nghe nói nhiều năm luyện khí công có thể khiến người ta thân nhẹ như yến, đầu óc thanh minh, hóa ra thật sự hữu hiệu như vậy sao?”

Thẩm Như Như lấy ra một lá bùa (bùa hợp nhất) đưa cho ông ấy: “Cảnh sát Kiều, ông có thể cho phạm nhân uống nước đạo bùa này, thẩm vấn sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »