Cố Tinh Dao vỗ vỗ ngực, nhẹ nhàng thở ra, nhưng một nghi vấn khác lại chiếm lấy tâm trí nàng. Nàng vội hỏi:
"Vậy vừa rồi nhiều ong độc đuôi như vậy từ đâu ra? Ngay cả lão quái vật Nguyên Anh cũng bị dọa chạy!"
"Nói thật, khoảnh khắc đó, ta cứ tưởng chúng ta chết chắc, tim muốn nhảy ra ngoài."
Nghe nhắc đến chuyện này, khóe miệng Giang Minh bất giác cong lên, lộ vẻ đắc ý.
Kế hoạch ban đầu của hắn chỉ là dùng 'Viêm Ngọc Võng' bắt vài con ong độc đuôi thật sự.
Nếu có kẻ cướp đoạt trận truyền tống vào thời khắc nguy cấp, hắn sẽ thả chúng ra gây hỗn loạn, kéo dài thời gian.
Nhưng khi hai vị lão quái vật Nguyên Anh xuất hiện, uy áp ập đến, trong đầu hắn chợt lóe lên một ý tưởng hay hơn:
Để Tiểu Điệp dùng vảy phấn của mình, huyễn hóa ra vô số ong độc đuôi!
Kết quả, ong độc đuôi thật giả lẫn lộn được thả ra cùng lúc, hiệu quả lại vô cùng tốt, trực tiếp dọa một tu sĩ Nguyên Anh phải chật vật tháo chạy.
Thực ra, nếu lúc ấy lão giả áo xám tỉnh táo và cẩn thận hơn, có lẽ đã phát hiện.
Mấy con ong độc đuôi thật sự sau khi bay ra không chủ động tấn công ông ta, mà do dự một lát rồi đổi hướng, đường như muốn tấn công trận truyền tống...
Đáng tiếc, khi nhìn thấy đàn ong dày đặc như mây, tâm trí lão giả áo xám đã bị nỗi sợ hãi kịch độc của ong độc đuôi lấn át.
Kinh hãi tột độ, ông ta còn tâm trí đâu mà chú ý đến động tĩnh nhỏ nhặt bất thường của vài con ong?
Giang Minh không muốn nói nhiều, chỉ giải thích đơn giản:
"Tiền mỗ làm gì có bản lĩnh thuần dưỡng nhiều ong độc đuôi như vậy, đó chỉ là chút huyễn thuật thôi."
"Chỉ có thể nói, lão giả kia hoảng loạn nên bị đánh lừa, quá ngu xuẩn.”
Cố Tinh Dao nghe vậy, tỏ vẻ bừng tỉnh, vỗ tay cười:
"Thì ra là thế! Tiền đạo hữu thật lợi hại!"
Còn Cố Tinh Lâm thì dậy lên những đợt sóng lớn trong lòng, kinh ngạc sâu sắc.
Ngay cả hắn, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch vừa rồi, cũng hoàn toàn bị đàn ong khổng lồ kia trấn nhiếp, không hề nhận ra bất kỳ dấu vết huyễn thuật nào!
Chăng lẽ, vị Tiền đạo hữu này còn có tạo nghệ thâm hậu đến vậy trong huyễn thuật?
Lại liên tưởng đến con Linh Hầu có thể đối đầu trực diện với tu sĩ Nguyên Anh, có năng lực Thuấn Gian Di Động, thân thể lại có khả năng tự lành cường hãn...
Càng nghĩ Cố Tinh Lâm càng kinh hãi, lòng kiêng kỵ với vị Tiền đạo hữu chỉ có tu vi Kết Đan trung kỳ này lại càng sâu sắc.
"Được rồi, chuyện nguy hiểm vừa rồi tạm không nhắc đến nữa."
"Chúng ta hãy xem thử, trận truyền tống màu tím mà chúng ta vất vả lắm mới đến được điểm cuối này, rốt cuộc chuẩn bị phần thưởng gì cho chúng ta?"
Giang Minh không muốn dây dưa vào những chuyện dễ làm lộ bí mật của mình, chủ động chuyển chủ đề, hướng sự chú ý của mọi người đến mục đích thực sự của chuyến đi này.
Hai huynh muội nghe vậy mới chợt bừng tỉnh từ hồi ức đào vong kinh tâm động phách vừa rồi.
Đúng vậy, nơi này là mục đích cuối cùng mà họ mạo hiểm đến!
Thật sự là vừa trải qua chuyện kích thích nguy hiểm quá mức, đến nỗi họ nhất thời quên mất mục đích ban đầu khi truyền tống tới đây.
Hai người vội vàng tập trung tinh thần, cẩn thận nhìn quanh, đánh giá hang đá này.
Hang đá khá rộng lớn, hình bầu dục bất quy tắc.
Bên trong ánh sáng rất lờ mờ, chỉ có vài khoáng vật không tên phát ra ánh sáng yếu ớt, miễn cưỡng phác họa hình dáng hang đá.
Xung quanh yên tĩnh, ngoài tiếng hít thở của họ, không có âm thanh nào khác.
Ánh mắt không thấy bất kỳ vật phẩm nào giống như phần thưởng.
Thế là, ba người không hẹn mà cùng nhìn về phía nơi sâu thẳm, tăm tối hơn của động quật.
Không cần nghĩ nhiều, tài nguyên được gọi là phần thưởng, có lẽ được giấu ở sâu trong động quật.
Giang Minh không do dự nhiều, dẫn đầu bước đi, hướng vào bên trong hang đá.
Hôm nay, hắn đã có kinh nghiệm phong phú với quá trình "nhận thưởng" này, biết rõ những nơi như vậy thường không có cạm bẫy nguy hiểm bất ngờ.
Anh em Cố gia thấy vậy, cũng lập tức dẹp tạp niệm trong lòng, theo sát phía sau.
Ba người không đi sâu lắm, chỉ tiến về phía trước chừng một nén hương, đã cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần khác thường.
Cố Tinh Dao hít một hơi không khí chứa linh khí tinh thuần này, cảm thấy toàn thân thư thái.
Nàng vui mừng, không khỏi thốt lên:
"Linh khí nồng đậm quá! Cảm giác này, chẳng lẽ phần thưởng là khoáng mạch thượng phẩm linh thạch?"
Giang Minh và Cố Tinh Lâm nghe vậy, cũng hơi động lòng.
Quả thật, độ tinh thuần và nồng độ của luồng linh khí này vượt xa trung phẩm linh thạch thông thường, có thể là do thượng phẩm linh thạch phát ra!
Dự đoán này khiến cả ba người đều phấn chấn, bước chân dưới chân bất giác nhanh hơn, hướng về phía linh khí mà tiến tới.
Vòng qua một trụ đá nhũ lớn nhô ra, tầm nhìn phía trước bỗng trở nên rộng mở!
Diện tích động quật ở đây đột ngột mở rộng gấp mấy lần, tạo thành một động sảnh dưới lòng đất khá hùng vĩ.
Và ngay phía trên động sảnh, một cây thạch nhũ to lớn, cần mấy người ôm, thẳng đứng treo ngược từ mái vòm xuống.
Ở vị trí cao nhất của thạch nhũ, một giọt chất lỏng màu trắng sữa, bên trong dường như có ánh sáng linh quang mờ ảo lưu chuyển, đang lơ lửng, tỏa ra luồng linh khí nồng đậm làm lòng người xao xuyến.
Vạn Niên Linh Nhũ
Mắt Giang Minh lập tức sáng lên.
Tìm kiếm bấy lâu, cuối cùng vật này cũng đã đến tay!
Anh em Cố gia giờ phút này cũng nhận ra lai lịch giọt chất lỏng.
"A...! Lại là Vạn Niên Linh Nhũ!"
Cố Tinh Dao lại thốt lên một tiếng kinh hô, giọng đầy vui mừng, nàng gần như nhảy cẫng, chạy nhanh về phía cây thạch nhũ to lớn.
Đến gần, nàng mới nhìn rõ, ngay phía dưới cây thạch nhũ to lớn là một ao nhỏ xây bằng bạch ngọc tỉ mỉ.
Ao không lớn, nhưng bên trong lại chứa một lớp chất lỏng màu trắng sữa nhạt.
Không nghi ngờ gì nữa, đầy ao này đều là Vạn Niên Linh Nhũ!
"Trời ạ! Chúng ta phát tài rồi!!"
Cố Tinh Dao nhìn ao Vạn Niên Linh Nhũ, kích động đến giọng run rẩy.
Nàng biết rõ, dù chỉ một giọt Vạn Niên Linh Nhũ cũng đủ để một tu sĩ Nguyên Anh cạn kiệt pháp lực khôi phục toàn bộ pháp lực trong thời gian rất ngắn!
Giá trị của nó trên thị trường có thể dễ dàng bán được hơn một vạn linh thạch!
Mà trước mắt, dù chỉ là một lớp nhạt trong ao bạch ngọc, nhưng tính sơ sơ, số lượng e rằng phải có ít nhất trên trăm vạn giọt!
Đây là một khối tài phú kinh người đến mức nào?!
So với Cố Tinh Dao mừng rỡ, Giang Minh tỉnh táo hơn nhiều.
Hắn biết rõ quy tắc ban thưởng của bí cảnh, có lẽ không thể để người ta mang toàn bộ trọng bảo đi.
Thế là, hắn cố kìm nén sự kích động trong lòng, cẩn thận nhìn quanh ao nước bạch ngọc, tìm kiếm lời giải thích về giới hạn có thể tồn tại.
Quả nhiên, hắn nhanh chóng phát hiện một tấm bia đá màu xanh xám cao nửa người bên cạnh ao.
Trên tấm bia đá, khắc rõ mấy hàng chữ thông dụng của Thanh Vân đại lục:
"Tinh sữa này, chỉ có thể thu thập hai ngàn giọt.”
Đọc xong lời nhắc trên tấm bia đá, Giang Minh ngược lại không thất vọng nhiều.
Hai ngàn giọt Vạn Niên Linh Nhũ, tổng giá trị của chúng cũng cao tới hai ngàn vạn linh thạch!
Dù chia đều cho ba người, số lượng mỗi người có thể nhận được cũng có giá trị gần bảy trăm vạn linh thạch!
Đây đã là một khoản tiền đủ để bất kỳ tu sĩ Kết Đan nào, thậm chí tu sĩ Nguyên Anh cũng phải đỏ mắt!
Một bên Cố Tinh Lâm hiển nhiên cũng đã nhìn thấy dòng chữ trên tấm bia đá, hắn lật tay, hai bình ngọc tinh xảo, chuyên dùng để đựng linh vật xuất hiện trong tay.
Trên mặt hắn mang vẻ vui mừng khó che giấu, có chút không chờ đợi được nữa liền đi về phía ao nước bạch ngọc, chuẩn bị thu lấy phần thu hoạch của họ.