Để trở thành võ giả, trước hết cần phải vượt qua kỳ thi chuẩn võ giả.
Là người đã nắm rõ cốt truyện và tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên thân, Tần Mục hiểu rất rõ điều này. Với tư cách là thành viên của võ quán Cực Hạn, mỗi ngày mùng 1 hàng tháng anh đều có thể tham gia kỳ thi chuẩn võ giả. Tuy nhiên, để trở thành một võ giả thực thụ, không chỉ cần vượt qua kỳ thi này mà còn phải vượt qua một đợt khảo hạch thực chiến. Chỉ sau khi vượt qua thử thách thực chiến, anh mới chính thức được công nhận là võ giả.
Kỳ thi thực chiến chuẩn võ giả mỗi năm chỉ diễn ra hai lần, vào ngày 1 tháng 8 và ngày 1 tháng 2 hàng năm. Hiện tại đã là ngày 16 tháng 6, điều này đồng nghĩa với việc nếu không thể trở thành chuẩn võ giả trước ngày 1 tháng 7, anh chắc chắn sẽ lỡ mất kỳ thi tháng 8 và phải đợi đến tận tháng 2 năm sau.
Đây là điều mà Tần Mục không thể chấp nhận được.
Tính từ thời điểm Kim Giác Cự Thú tấn công căn cứ Mỹ Lợi Kiên tại New York, chỉ còn lại khoảng ba năm rưỡi nữa. Làm sao Tần Mục có thể cam lòng lãng phí mất nửa năm như vậy?
Mặc dù đã có phân thân là ấu trùng Trùng tộc, về lý thuyết, Tần lực không cần phải bận tâm đến kỳ thi võ giả, chỉ cần bầy trùng lớn mạnh lên là được. Thông thường, chỉ cần tài nguyên đầy đủ, một con ấu trùng có thể nhanh chóng phát triển thành cả một bầy trùng. Bởi vì trong cơ thể mỗi cá thể ấu trùng đều chứa toàn bộ kho gen của cả đàn, nên tùy vào như cầu mà chúng có thể ấp ra các loại đơn vị Trùng tộc khác nhau.
Tuy nhiên, thông qua những mảnh ký ức vụn vặt từ con ấu trùng, Tần Mục nhận ra rằng trong quá trình ngủ say dài đằng đẵng, kho gen của nó dường như đã mất đi hầu hết các chủng loại gen khác. Hiện tại, kho gen chỉ còn sót lại duy nhất một loài giống như kiến thợ khổng lồ, và con trùng này cũng chỉ có thể ấp ra cấp thấp nhất: Trùng tộc mẫu sào.
Điều này đồng nghĩa với việc bầy trùng buộc phải dựa vào việc cướp đoạt và phân tích gen để tiến hóa. Quá trình này không chỉ tốn thời gian mà còn đòi hỏi một môi trường trưởng thành thích hợp. Hiện tại, ở thành phố Dương Châu này chắc chắn không phải là nơi lý tưởng. Chỉ có vùng hoang dã mới đáp ứng được yêu cầu, bởi đó là nơi các loài quái thú tụ tập thành đàn và là khu vực mà người thường không thể tùy tiện xâm phạm.
Rốt cuộc vấn đề vẫn quay về điểm xuất phát: Để phát triển bầy trùng, trước tiên Tần Mục phải trở thành võ giả, ít nhất là chuẩn võ giả, bởi đó là thân phận duy nhất cho phép anh bước vào vùng hoang dã một cách hợp pháp.
Gạt bỏ những suy nghĩ viển vông sang một bên, việc trở thành võ giả chưa phải là ưu tiên hàng đầu lúc này; điều Tần Mục cần làm ngay bây giờ là tìm thức ăn cho con ấu trùng đã nhịn đó vừa qua. Lục tìm trong nhà, cuối cùng Tần Mục cũng tìm thấy vài miếng thịt đông chẳng biết đã để trong tủ lạnh từ bao giờ.
Anh lấy thịt đông ra, đặt trước mặt ấu trùng Trùng tộc. Con ấu trùng đang đói đến phát điên lập tức phát hiện ra thức ăn, nó há to cái miệng đầy răng nanh, đễ dàng cắn nát miếng thịt và ngốn từng ngựm lớn. Nhân lúc ấu trùng đang ăn, Tần Mục quan sát kỹ ngôi nhà vừa quen thuộc vừa xa lạ này, sẵn tiện tìm xem còn thứ gì có thể làm thức ăn được nữa không.
Đây là một căn hộ tầng 18 với thiết kế hai phòng ngủ và một phòng khách. Một phòng là phòng của anh, phòng còn lại là phòng của cha mẹ. Trong phòng cha mẹ, nguyên thân vẫn giữ nguyên hiện trạng như lúc còn sống, không hề dọn dẹp hay thay đổi gì.
Anh đẩy cửa bước vào. Giữa phòng là một chiếc giường đôi, bên trái là tủ quần áo chứa đầy các loại trang phục. Trên tủ đầu giường đặt một tấm ảnh gia đình, phía bên phải là bàn đọc sách và kệ sách. Kệ sách chất đầy các loại tài liệu, phần lớn đều về chủ đề sinh vật, gen và quái thú. Những cuốn sách này đều do người mẹ vốn là nghiên cứu viên của quân đội để lại. Tần Mục tiến đến kệ sách, rút đại một quyển ra xem, nhưng vì không hiểu gì nên anh đành cất lại chỗ cũ.
Phòng khách được bài trí rất đơn giản với một chiếc TV, ghế sofa và bàn trà. Sau một vòng tìm kiếm, anh vẫn không thấy thêm thứ gì có thể cho ấu trùng ăn. Trong lúc Tần Mục mải tìm kiếm, con ấu trùng đã ăn gần hết số thịt đông vốn to hơn cả cơ thể nó.
Dưới sự cảm nhận của Tần Mục, ngay khi thức ăn vừa vào bụng, chúng lập tức bị nghiền nát và biến mất dưới khả năng tiêu hóa đáng kinh sợ của con ấu trùng. Khi lượng thức ăn đổ vào dạ dày tăng lên, một luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể nó. Trước mắt Tần Mục, thân hình gầy gò của con ấu trùng đang lớn dần lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Khi con ấu trùng hồi phục, Tần Mục cũng cảm nhận được một chút hơi ấm mờ nhạt truyền sang cơ chế cơ thể mình, dù vô cùng yếu ớt.
"Sức mạnh dường như có tăng lên đôi chút, và những vết thương nội thương cũng dịu đi phần nào."
Tần Mục nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sự biến đổi trong cơ thể. "Nhưng vẫn chưa đủ ăn. Chừng này thức ăn mới chỉ đủ để ấu trùng khôi phục hình dáng bình thường, chứ đừng nói đến việc ấp ra công trùng."
Vì nguyên thân không có thói quen dự trữ thức ăn nên Tần Mục phải tự tìm cách khác. Anh mở điện thoại lên, nhập mật mã theo trí nhớ và thao tác một lúc. Chiếc điện thoại này tiên tiến hơn so với kiếp trước của anh một chút, nhưng cũng không quá phức tạp nên anh nhanh chóng làm quen được.
Mở ứng dụng ngân hàng lên, số dư hiển thị là 523.586,23 tệ.
"May quá, vẫn còn khá nhiều tiền."
Số tiền này bao gồm tiền tiết kiệm của cha mẹ, tiền trợ cấp và khoản hỗ trợ hàng tháng từ chính phủ dành cho con em liệt sĩ (mỗi tháng 3000 tệ cho đến năm 18 tuổi). Những năm qua, để hướng tới mục tiêu trở thành võ giả, nguyên thân đã chi tiêu không hề nhỏ; riêng việc chữa trị thương tích cũng đã ngốn mất mấy chục vạn. Nếu cứ sống an phận thì số tiền này có thể dùng được trong một thời gian dài, nhưng Tần Mục chắc chắn không có ý định đó. Kiếp trước anh đã sống một đời bình lặng, nhưng kiếp này, anh muốn thay đổi vận mệnh.
Nhìn đồng hồ, thấy vẫn chưa đến chín giờ, anh quyết định ra ngoài mua thêm đồ. Tần Mục nhớ cách đây không xa có một khu chợ với rất nhiều sạp bán thịt. Ở đó bán đủ loại từ thịt heo, gà, vịt cho đến cả thịt quái thú, dù giá thịt quái thú đắt hơn nhiều so với thịt thông thường.
Ấu trùng Trùng tộc không hẳn là loài ăn thịt chuyên dụng — thậm chí trong trường hợp cực đoan, nó có thể ăn cả đất — nhưng thức ăn tốt nhất cho nó vẫn là máu thịt của các sinh vật sống. Tần Mục đặt ấu trùng vào túi áo bên trong, thu xếp gọn gàng rồi đi ra ngoài.
Nơi Tần Mục ở thuộc khu tập thể dành cho thân nhân quân đội nên an ninh rất tốt. Anh đi thang máy xuống tầng một, băng qua những con ngõ nhỏ chật hẹp. Ở thời đại này, ngoại trừ một số ít khu vực đặc biệt, hầu hết diện tích đất đai đều đã được khai thác đến mức tối đa; các tòa nhà trông như những khối trụ xi măng khổng lồ, ngay cả khu tập thể quân đội cũng không ngoại lệ.
Sau khi đi qua vài con ngõ, Tần Mục tới một con phố nhộn nhịp. Lúc này trời đã về đêm, đèn đường đã lên, dòng người tan làm vẫn qua lại tấp nập. Hương thơm từ các quán ăn ven đường lan tỏa, thu hút thực khách. Tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, chăng có vẻ gì là của một thời đại tận thế. Nếu không phải nhìn thấy những dòng menu kỳ lạ trên bảng hiệu, anh sẽ ngỡ mình vẫn đang ở khu phố ẩm thực của kiếp trước:
"Thịt ba chỉ lợn Độc Giác Dã Trư nướng"
"Chó Ngao Khuyển hầm đất nung"
"Thịt xiên dê sừng dài"...
Bỏ qua những thứ đó, Tần Mục bước nhanh về phía khu chợ. Vì đã tối muộn nên các sạp thịt không còn nhiều, một số nơi đã dẹp hàng. Trước ánh mắt đầy kinh ngạc của chủ tiệm, Tần Mục quyết định mua sạch toàn bộ số thịt còn lại trên sạp: hơn 60 cân thịt lợn thường và 50 cân thịt lợn rừng một sừng.
Thịt heo bình thường giá khoảng mười mấy tệ một cân, nhưng thịt hung thú thì khác hắn. Ngay cả loại rẻ nhất là thịt lợn rừng cấp H cũng đã hơn một trăm tệ một cân. Chừng này thịt đã tiêu tốn của Tần Mục hơn 7 ngàn tệ, tương đương với hai tháng lương của một công nhân bình thường. Anh mua thịt quái thú là để kiểm tra xem phản ứng của ấu trùng sẽ thế nào khi ăn thịt lợn so với thịt hung thú.
Mang theo hơn một trăm cân thịt, Tần Mục trở về nhà. Nhờ vào tố chất cơ thể mạnh mẽ hiện tại, anh mới có thể vác lượng hàng nặng như vậy về mà không hề thấy mệt; chứ nếu là kiếp trước, chắc chắn anh đã ngã gục từ lâu.
Đặt tất cả thịt xuống phòng khách, Tần Mục đặt con ấu trùng vào giữa đống thịt. Ngay lập tức, con ấu trùng bắt đầu điên cuồng nuốt chửng. Từng tảng thịt lớn biến mất trong miệng nó như thể rơi vào một hố đen không đáy. Cơ thể nó lớn dần lên với tốc độ chóng mặt, và một luồng hơi ấm mờ nhạt cũng bắt đầu lan tỏa trong cơ thể Tần Mục.