Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27216 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 1 - Chương 54
ổ ăn thịt người, quỷ vương đối mặt quan trời

❊ ❊ ❊

Tạ Liên ngoảnh đầu, nhìn tượng đá quỳ gối cúi đầu ủ rũ ở cách đó không xa, nói: "Có một điều Thích Dung nói đúng lắm. Ta thật sự rất thất bại."

Hoa Thành hờ hững đáp: "Lời thốt ra từ miệng thứ vô dụng như Thích Dung mà huynh cũng tin à. Ngoại trừ đánh không chết chạy rất mau, gã còn trò trống gì nữa đâu. Hơn tám trăm năm ngay cả Tuyệt cũng lên không nổi, đánh gã còn ngại bẩn tay."

Tạ Liên giật giật khóe miệng, nghĩ thầm đánh không chết chạy rất mau, mình đây cũng thế còn gì? Chẳng phải mình lăn lộn hơn tám trăm năm cũng chỉ lăn lộn được như hiện tại thôi sao?

Ban đầu thấy Lang Thiên Thu phi thăng với tư cách là Võ Thần phía Đông, đứng hàng quan trời trên Thượng thiên đình, vẫn hệt như ngày nào, vẫn lòng ngay dạ thẳng, vẫn ngủ gà ngủ gật ở hội nghị nhàm chán, Tạ Liên còn hết sức vui mừng. Nhưng bắt đầu từ giờ phút này, chẳng biết một mai Lang Thiên Thu sẽ thay đổi ra sao? Cậu ta đuổi bắt Thích Dung, bắt được rồi sẽ trở về kết thúc với mình thế nào đây?

Tạ Liên đứng dậy, bước chậm đến bên tượng đá kia. Xoay tượng đá sang trước, quả nhiên gương mặt đó giống mình như đúc, chỉ là tạc thành mặt mày khóc lóc, nước mắt giàn giụa, khóc đến nỗi ngũ quan méo mó, xấu xí cùng cực. Nhìn chằm chằm tượng đá một lát, Tạ Liên khẽ thở dài, đặt tay lên đầu nó, một luồng sức mạnh trút xuống.

Đến khi dời tay, hai vết nứt lẳng lặng trườn lên mặt tượng đá, ngay sau đó, gương mặt khóc lóc ấy vỡ nát. Tượng đá sụp xuống, hóa thành vô số hòn đá nhỏ rơi rào rào xuống đất, không tài nào ráp lại được nữa.

Tạ Liên xoay người lại lần nữa, gương mặt đã bình tĩnh và điềm đạm như xưa. Y xoa ấn đường, nói: "E rằng trong hang ổ của Thích Dung còn giấu không ít người sống, để ta đi tìm thử rồi thả bọn họ ra."

Hoa Thành cũng đứng dậy, nói: "Đi thôi."

Vừa rồi xảy ra một trận đại loạn, đám tiểu quỷ đèn xanh trong hang ổ của Thích Dung chạy trốn tán loạn, không chạy thì núp trong góc tối, không dám ló ra. Hai người lùng tìm khắp nơi, tiện tay bắt vài tiểu quỷ xui xẻo, buộc chúng nó dẫn đường, tìm được nhiều hang động dùng để tích trữ "nguyên liệu nấu ăn tươi mới". Đếm sơ qua, người sống mà Thích Dung bắt vào chuẩn bị ăn thế mà không dưới ba trăm, một là thôn dân vùng phụ cận, hai là lữ khách qua đường.

Suốt chặng đường đi, hai người liên tục mở cửa ngục thả những người bị giam. Tay làm những việc trên, Tạ Liên cũng phần nào bình ổn được cảm xúc, cộng thêm hiện giờ đang rỗi rãi nên tán dóc vài câu với Hoa Thành. Nghĩ ngợi một lát, y vẫn nói: "Được rồi, Tam Lang, có một chuyện, ta vẫn muốn hỏi đệ."

Hoa Thành hỏi: "Chuyện gì?"

Tạ Liên nói: "Làm sao đệ biết Thích Dung đứng sau giật dây chuyện ở điện Lưu Kim?"

Dù cho ban đầu y không biết Hoa Thành dẫn mình và Lang Thiên Thu đến hang ổ của Thanh Quỷ làm gì, bây giờ cũng biết rồi. Mục đích của Hoa Thành là để cho Lang Thiên Thu chính tai nghe được Thích Dung tự tiết lộ nội tình của chuyện ở điện Lưu Kim năm đó.

Tạ Liên hỏi: "Chuyện ta là Phương Tâm, Thích Dung không hề hay biết, nếu gã biết thì đã đi quấy rối từ lâu rồi. Tuy ngày trước ta phát hiện hoàng tộc xưa của Tiên Lạc đã ngấm ngầm giở không ít trò, nhưng không hề biết người đứng sau giật dây là Thích Dung. Tại sao đệ lại biết? Đệ đã biết từ rất lâu về trước rồi ư?"

"Không còn sớm nữa." Hoa Thành chắp tay, sóng vai đi cạnh y, nói: "Ta với Thích Dung từng tiếp xúc vài lần nên nắm rõ đáy để của gã. Sinh thời Thích Dung là người Tiên Lạc, căm hận Vĩnh An cực độ, quen dùng thủ đoạn chia rẽ ly gián, châm ngòi thổi gió gây rắc rối. Nhiều cuộc ám sát lớn nhắm vào hoàng tộc quý tộc nước Vĩnh An đều do gã đứng sau xúi giục, song vẫn luôn che giấu quá tốt."

Tạ Liên lắc đầu: "Thì ra gã đã có tiền án từ lâu. May mà giấu kỹ đấy, nếu như giấu không kỹ, để cho người trên Thượng thiên đình biết gã nhúng tay vào những chuyện trần gian này, e rằng sớm đã không tha cho gã."

Hoa Thành nói: "Máu rửa điện Lưu Kim rất phù hợp với phong cách làm việc xưa giờ của gã, vì vậy ta vẫn luôn cho rằng, kẻ đầu têu sau màn chính là gã, quốc sư Phương Tâm cũng là người của gã. Nhưng mà lúc ở Thượng thiên đình, Lang Thiên Thu lại nhận diện quốc sư Phương Tâm chính là huynh, vậy thì Phương Tâm và Thích Dung không thể nào cùng một giuộc."

Bước chân Tạ Liên chậm lại. Xem ra, Hoa Thành rõ ràng không ở Thiên giới nhưng lại nắm rõ những chuyện xảy ra trong điện Thần Võ. Hơn nữa không chỉ vậy, hắn cũng hiểu tuốt ngọn nguồn mâu thuẫn giữa Tạ Liên và Thích Dung.

Hoa Thành nói tiếp: "Nhưng ta vẫn nghiêng về phía kẻ chủ mưu của chuyện này là Thích Dung, chí ít chắc chắn là gã ra tay trước. Sau khi phụ hoàng của Lang Thiên Thu đăng cơ, hoàn cảnh của di dân Tiên Lạc bình thường cải thiện đáng kể, bọn họ không còn suốt ngày nghĩ báo thù phục quốc như trước nữa. Kẻ duy nhất có khả năng vẫn còn muốn gây sự, chỉ có hoàng thất Tiên Lạc mà thôi. Lúc đó, hậu duệ duy nhất của hoàng thất Tiên Lạc chỉ còn mỗi An Lạc Vương, nếu Thích Dung muốn xúi giục ai làm loạn, tất nhiên sẽ là An Lạc Vương rồi. Lại còn trùng hợp như thế nữa, không lâu sau tiệc Lưu Kim, người này chẳng hiểu sao lại bệnh chết, mà cậu ta chưa từng có tiền sử bệnh gì, điều này rõ kỳ quặc thế mà."

Tạ Liên gật đầu. Hoa Thành nói: "Vì vậy chắc hẳn là cậu ta bị giết, hơn nữa nguyên nhân bị giết liên quan đến tiệc Lưu Kim. Suy đoán ban đầu là do hoàng tộc Vĩnh An gây ra, nhưng nếu là bọn họ, sau này lại chẳng thấy di dân Tiên Lạc bị vạ lây, thế thì không hợp lý. Nghĩ tới nghĩ lui, ta chỉ có thể đoán ra kết luận bây giờ."

Tạ Liên cười một tiếng, thở dài: "Manh mối ít như thế mà đệ lại đoán được tám chín phần mười."

Hoa Thành nói: "Không khó. Cũng nhờ hiểu đủ về những người có liên quan trước khi sự việc xảy ra thôi."

Tạ Liên nói: "Đúng là hiểu rõ thật. Nhưng mà trong suy đoán của đệ, có một tiền đề rất quan trọng mà ta chưa hiểu lắm."

Hoa Thành hỏi: "Tiền đề nào?"

Tạ Liên nói: "Tại sao đệ lại tin chắc tiệc Lưu Kim nhất định là do Thích Dung ra tay trước?"

Hoa Thành nói: "Không phải ta tin chắc là gã làm, ta chỉ tin chắc không phải là huynh làm."

Nghe vậy, Tạ Liên thu lại nụ cười.

Im lặng chốc lát, y hỏi: "Vì sao?"

Hoa Thành đáp: "Nếu huynh thừa nhận máu rửa tiệc Lưu Kim với lý do khác, vậy có khả năng thật sự là huynh làm, ta tin. Nhưng quốc vương Vĩnh An cai trị thành khẩn liêm chính, rất được lòng dân, mà Lang Thiên Thu lại nói, khi ấy lý do huynh nói với cậu ta là "không nhìn được bọn họ ngồi trên vị trí đó"."

Hắn nói tiếp: "Đây quả là tuyên ngôn chuẩn mực của kẻ soán vị. Nhưng nếu thốt ra từ miệng huynh thì lại là từ bẩn vụng về."

Nghe hai chữ "từ bẩn", Tạ Liên lẳng lặng cười một tiếng, nói: "Từ bẩn? Đệ chưa bao giờ nghĩ rằng, có khi lòng ta thật sự nghĩ như vậy sao? Hoặc là thật ra tận sâu đáy lòng ta cũng ẩn giấu vài phần oán hận?"

Hoa Thành nói: "Nghĩ thì sao chứ? Huynh sẽ không làm thế đâu."

Tạ Liên ngậm chặt miệng. Hồi lâu sau, y mới nói: "Tam Lang, thật ra ta không phải như đệ tưởng tượng đâu."

"Đệ --" Y nhắm mắt lắc đầu, dường như không biết nên nói hay không. Hoa Thành nói: "Huynh nói đi, không sao."

Do dự một hồi, Tạ Liên vẫn mở miệng: "Ta cho rằng, người sống trên đời, đừng ấp ủ quá nhiều hy vọng với bất kỳ ai thì tốt hơn."

Hoa Thành "ồ" một tiếng, hỏi: "Ấp ủ quá nhiều hy vọng mà huynh nói, là ám chỉ điều gì?"

Tạ Liên nói: "Đừng tưởng tượng người nào đó quá mức tốt đẹp. Nếu cả đời không quen biết, đứng từ xa ngắm nhìn một bóng hình hư ảo thì thôi vậy. Nhưng nếu quen biết, từ từ hiểu nhau, đến một ngày nào đó, cuối cùng sẽ phát hiện người này không giống như tưởng tượng của mình, thậm chí hoàn toàn trái ngược. Đến lúc đó, sẽ rất thất vọng."

Hoa Thành lại nói: "Chưa chắc. Ta chẳng quan tâm người khác thất vọng hay không thất vọng. Nhưng đối với một số người mà nói, chỉ riêng sự tồn tại của người nào đó trên đời này đã là niềm hy vọng rồi."

Tuy câu này của hắn không chỉ rõ "một số người" là ai hay "người nào đó" là ai, giọng điệu cũng bình thản như thường, như thể chỉ thuận miệng phản bác vậy thôi, song trái tim của Tạ Liên lại bất chợt rung động, lâng lâng.

Y dừng bước, hồi lâu không thốt nên lời. Lát sau chợt lên tiếng: "Tam Lang, rốt cuộc đệ là ai?"

Hoa Thành cũng dừng chân không đi nữa, quay đầu lại nhìn y.

Tạ Liên nhìn thẳng vào đối phương, nghiêm túc nói: "Đệ biết Thích Dung là ai, nắm rõ lai lịch của gã. Đệ biết ta là ai, biết vẽ tranh Thái Tử Duyệt Thần. Đệ hiểu rõ ta như lòng bàn tay. Đệ biết rất nhiều. E rằng còn nhiều nữa."

Hoa Thành nhướn mày hỏi: "Chẳng phải ta vẫn luôn biết rất nhiều sao?"

Tạ Liên lắc đầu: "Không giống."

Y dùng tay trái nâng khuỷu tay phải, tay phải vuốt cằm, có hơi thất thần, nói: "Ta cứ có một loại cảm giác, cảm giác rằng đệ là người quen cũ của ta. Hẳn là đã quen từ rất lâu về trước, có lẽ vào lần đầu tiên ta phi thăng, không, có khi sớm hơn. Nhưng mà... ta thật sự không nhớ trước đây mình từng gặp người như đệ bao giờ."

Người như Hoa Thành, từng gặp một lần tuyệt đối sẽ không thể nào quên. Tạ Liên cũng chưa từng ngã vỡ đầu mất trí nhớ, nếu từng gặp thì chẳng có lý do gì không nhớ cả.

Tạ Liên chăm chú nhìn hắn, hỏi bằng giọng có phần mê man: "Rốt cuộc đệ là ai? Ta đã gặp đệ rồi sao?"

Hoa Thành không trả lời, chỉ nhếch miệng mỉm cười. Tạ Liên lập tức kịp phản ứng, câu hỏi này quả thật không ổn chút nào.

Tên thật của quỷ thông thường đều là bí mật, ngoại trừ gã bệnh hoạn Thích Dung không thể phỏng đoán theo lẽ thường, bằng không nào có chuyện tùy tiện nói cho người khác biết?

Y vội nói: "Xin lỗi, đệ không cần để bụng, ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Đệ không cần trả lời ta, đệ là ai cũng không sao cả."

Đúng lúc này, Hoa Thành khẽ khàng híp mắt. Như phát hiện được gì đó, Tạ Liên ngoảnh đầu lại nhìn. Chỉ nghe trong hang núi phía sau cách bọn họ không xa truyền đến tiếng động ầm ĩ hỗn loạn, một giọng nữ lanh lảnh cất lên: "Ta đã nói rồi, hóa nữ chẳng những pháp lực mạnh hơn mà vận may cũng tốt hơn nữa! Ngươi lại không chịu, rồi giờ thấy chưa, lần này ném đúng rồi đó!!!"

Đúng là giọng của Sư Thanh Huyền. Tạ Liên buột miệng thốt lên: "Phong Sư đại nhân!"

Quả nhiên, một nữ đạo sĩ áo trắng lao ra từ trong hang, vừa thấy Tạ Liên, hai mắt cô nàng sáng ngời, nói: "Tìm được rồi, Thái tử điện hạ ở đây nè!"

Nhưng ngay khi nhìn thấy Hoa Thành sau lưng Tạ Liên, sắc mặt nàng tức thì thay đổi, nhảy lùi ra sau, đặt ngang quạt Phong Sư trước người. Tạ Liên còn chưa kịp lên tiếng, bấy giờ trong hang núi lại truyền đến một giọng nam, nói: "Tìm được rồi ư? Thế nào?"

Một loạt tiếng bước chân đến gần, bóng người hiện ra, chính là Phong Tín. Tay trái cầm một cây cung dài màu đen, vừa nhìn thấy Hoa Thành, hắn lập tức kéo dây cung màu bạc, bước vào trạng thái cảnh giác. Hoa Thành cười nhạo một tiếng, không bình luận gì. Tạ Liên vội nói: "Có gì từ từ nói, cất binh khí trước đi."

Bốn người oan gia ngõ hẹp trong hang ổ của Thanh Quỷ, đôi bên đối mặt nhau. Phong Tín kéo dây cung căng hết mức, một luồng linh quang ngưng tụ thành mưa tên ở tay phải của hắn, nhắm thẳng vào Hoa Thành. Phong Tín mở miệng trước, trầm giọng nói: "Thái tử điện hạ, huynh qua đây trước đi."

Cây cung đó của Phong Tín là do Quân Ngô tặng, tên gọi cung Phong Thần, là một pháp bảo khiến người ta hết sức đau đầu. Sợ Phong Tín bắn tên thật, Tạ Liên bèn lách mình chắn trước người Hoa Thành, ngờ đâu Hoa Thành đứng phía sau kéo y một cái, Tạ Liên lại bị kéo trở về.

Thấy vậy, hai người vừa đến giật cả mình. Sư Thanh Huyền lập tức nhấc tay nói: "Hoa Thành! Huyết Vũ Thám Hoa! Ngươi ngươi ngươi, ngươi đừng làm ẩu. Cực Lạc phường của ngươi là ta lỡ tay đốt, nếu ngươi có gì bất mãn thì bàn bạc lại, Thượng thiên đình chúng ta có thể đền cho ngươi. Đế Quân làm gì đến mức đền không nổi. Mau thả Thái tử điện hạ ra, chuyện đâu còn có đó."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »