Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27412 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 1 - Chương 51
ai giả ai thật, khó lòng phân rõ

❊ ❊ ❊

Nhưng mà, chờ khi nửa còn lại của mặt nạ rơi xuống, cả gương mặt của Thích Dung lộ ra ngoài, mới phát hiện cũng chẳng giống gì mấy. Tuy miệng mũi cằm và đường nét gương mặt của cả hai từa tựa nhau, nhưng dung mạo lại khác biệt hoàn toàn. Mặt mũi của Tạ Liên nhã nhặn dịu dàng, còn chân mày của Thích Dung nhướn lên cao, đôi mắt cũng hẹp dài hơn. Dù rằng chắc chắn cũng được xem là thiếu niên tuấn tú, nhưng nhìn tướng mạo là biết dạng người như gã tất sẽ cực khó đối phó. Thích Dung bị đánh cho mắt đầm đìa máu, khó mở lên nổi, nhưng vẫn loáng thoáng trông thấy kẻ túm mình đã thay diện mạo khác, dường như là một thiếu niên áo đỏ. Mặc dù Thích Dung chưa từng nhìn thấy dung mạo thật sự của Hoa Thành, nhưng vừa thấy áo đỏ, gã vừa sợ vừa giận: "Là ngươi. Là ngươi!"

Hoa Thành đã hiện dung mạo thật, hỏi: "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của ta. An Lạc Vương chết như thế nào?"

Vì ánh mắt hiện tại của Hoa Thành quả thật khiến người ta sợ hãi, Tạ Liên vội xông lên trước, gọi: "Tam Lang!"

Người lẫn quỷ trong động đã tản đi gần hết, Tạ Liên nhào đến cạnh Hoa Thành, nói: "Đệ sao thế? Đừng giận, đừng giận mà, không sao rồi. Đệ bình tĩnh trước đã, không sao rồi..."

Tạ Liên vỗ nhẹ mấy cái lên đầu vai của Hoa Thành, giọng càng nói càng nhỏ. Hồi y còn bé, mỗi lần y giận hay buồn, cha mẹ luôn làm như thế, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng y vừa dịu giọng dỗ dành, vậy nên y cũng áp dụng cách này với Hoa Thành. Không ngờ thế mà hiệu nghiệm thật, lúc nãy đáy mắt Hoa Thành xuất hiện vài tia hỗn loạn, được Tạ Liên vỗ về một hồi, môi hắn khẽ mấp máy, cuối cùng từ từ dịu lại, lộ rõ vẻ sáng trong.

3Thấy vậy, Tạ Liên thở phào nhẹ nhõm. Ngờ đâu còn chưa thở hết hơi, giây tiếp theo, Hoa Thành đột nhiên chìa tay ra, rồi cũng vỗ nhẹ lên vai y một cái.

Sau cái vỗ này, thân thể Tạ Liên tức khắc bị định trụ.

*Định trụ cũng từa tựa điểm huyệt cho đứng yên ấy, nhưng không phải điểm huyệt nên giữ nguyên cụm này.

Y hoàn toàn không đề phòng việc Hoa Thành sẽ ra tay với mình, bởi vậy mới bị đối phương định trụ. Y cũng không biết rốt cuộc Hoa Thành muốn làm gì, nhưng y không hề lo lắng cho bản thân mình, chỉ lo Hoa Thành lại mất kiểm soát như lúc nãy. Y há miệng định hỏi, thế rồi phát hiện chẳng những không thể nhúc nhích mà lên tiếng cũng không được nốt, không khỏi cảm thấy bất ổn.

Thích Dung tuy đánh nhau chẳng bằng ai, nhưng miệng mồm lại đanh đá khủng khiếp, mặc cho đầu đầy máu tươi, gã mắng: "Con chó chột mắt điên khùng nhà ngươi! Ông ở nhà ăn cơm đụng chạm gì ngươi chứ?!"

Hoa Thành cười tủm tỉm, dộng đầu gã xuống đất lần nữa. Dộng xong lại nhấc lên, hỏi: "An Lạc Vương chết như thế nào?"

Thích Dung nói: "Mẹ kiếp mắc mớ gì tới ngươi..."

Hoa Thành lại dộng phát nữa, hỏi: "An Lạc Vương chết như thế nào?"Cứ lặp đi lặp lại như thế, từ đầu chí cuối Hoa Thành vẫn giữ nụ cười chuẩn mực bên môi, xem đầu của Thích Dung như quả bóng cao su, dộng mạnh xuống đất gần chục cái. Mặc dù dộng như thế Thích Dung không chết được, nhưng chính vì không chết được nên mới chịu không thấu, cho dù đầu đúc bằng sắt cũng không đỡ được kiểu dộng như thế. Cuối cùng Thích Dung chống hết nổi, đổi giọng: "Ngươi rảnh thế sao không tự lật sách sử đi?!"

Hoa Thành cười gằn: "Nếu những gì sách sử viết đều là sự thật, ta cần gì đến hỏi thứ vô dụng nhà ngươi?" Nói đoạn lại nhấc tay lên, Thích Dung kêu ré một tiếng, nói: "Là Lang Thiên Thu! Bị Lang Thiên Thu giết!!!"

Con lật đật trong ngực Tạ Liên chấn động, sau đó lắc lư dữ dội.

Lật đật lắc mạnh quá, Tạ Liên lại không thể đè nó xuống, cuối cùng đành trơ mắt nhìn lật đật Lang Thiên Thu rơi ra ngoài, lăn vòng vòng như điên dưới mặt đất. Hoa Thành chẳng hề ngoảnh đầu, nhưng lại tháo giải chú thuật. Một làn khói đỏ bùng nổ, thân hình của Lang Thiên Thu nhảy thoắt ra khỏi làn khói.

Thân là con cháu hoàng tộc, cả đời chưa từng chịu oan ức như thế, cậu ta chỉa vào Thích Dung, tức giận mắng: "Sao ngươi lại ngậm máu phun người, ăn bừa nói bậy? Ta và An Lạc là bạn bè, ngươi nói ai giết hắn hả!"

Thấy Lang Thiên Thu thình lình nhảy ra, Thích Dung cũng giật mình, nói: "Ngươi là Lang Thiên Thu? Mẹ nó sao ngươi cũng ở đây vậy?!"

Lang Thiên Thu cũng không rõ tại sao mình lại được đưa đến đây, chỉ là bị lời tố cáo khi nãy của Thích Dung chọc sôi máu, nhất quyết phải nói rõ với gã: "Rõ ràng An Lạc Vương bệnh chết, sao tự dưng ngươi lại nói ta giết hắn!"

Hoa Thành ngoảnh mặt làm ngơ, không xem đầu của Thích Dung như bóng mà dộng nữa. Thích Dung bèn cãi với Lang Thiên Thu, nói: "Bệnh chết cái chó má, chỉ có mỗi ngươi tin thôi. Tiệc Lưu Kim qua chưa được bao lâu nó đã chết, chắc chắn là bị lũ các ngươi ám sát! Không phải ngươi giết thì cũng là đám chó già Vĩnh An các ngươi giết."

Thích Dung cãi chày cãi cối, Lang Thiên Thu giận xanh cả mặt, nói: "Thảo nào người người đều nói Thanh Quỷ Thích Dung thấp kém, hôm nay gặp rồi mới thấy, ngươi quả là thấp kém tột cùng."

Một câu buột miệng thốt ra của Lang Thiên Thu vừa khéo chạm trúng vảy ngược* của Thích Dung. Sau khi Thích Dung thành danh, suốt mấy trăm năm luôn bị thần tiên ma quỷ trong tối ngoài sáng khắp nơi châm chọc phẩm vị thấp kém, bởi vậy thù chết việc này, gã đột ngột nổi giận đổi sắc mặt, nói: "Ta thấp kém, dù sao cũng đỡ hơn ngươi ngu xuẩn. Mở miệng ngậm miệng là bạn bè, rồi cái gì mà chung sống hoà bình, người Tiên Lạc và người Vĩnh An có thể làm bạn với nhau? Thật sự có cái gọi là chung sống hoà bình sao? Ngươi với cha mẹ ngươi đúng là thích làm bộ làm tịch như nhau, thật khiến người ta mắc ói!"

*Vảy ngược: Rồng là vật có thể vuốt ve cho quen mà cỡi được, nhưng dưới cổ họng có cái vảy ngược nếu chạm phải sẽ chết với nó, giải thích vậy hình dung ra rồi ha.

Nghe gã chế nhạo cha mẹ mình, Lang Thiên Thu giận dữ quát: "Câm miệng! Phụ hoàng và mẫu hậu của ta một lòng chân thành, nào có làm bộ làm tịch, ngươi không được sỉ nhục bọn họ!"

Thích Dung nhổ phì một tiếng, nói: "Chẳng qua chỉ là hậu duệ của một đám phản quân trộm giặc, mặt chó to quá đấy! Một lòng chân thành ở chỗ nào? Phong vương phân đất* cho người Tiên Lạc? Đúng là không biết xấu hổ, lấy thứ trộm của người ta bố thí cho người ta. Tất cả những gì mà các ngươi có, vốn dĩ đều thuộc về Tiên Lạc bọn ta!"

*Phân đất (nguyên văn là "phong địa" 封地): ý bảo đất đai mà ngày xưa vua phân cho thành viên hoàng thất và các đại thần, chư hầu.

Lang Thiên Thu vốn đã không giỏi phản bác, lắp bắp: "Ngươi! Ngươi..." Ấy thế mà nghẹn họng. Thấy cậu ta giận đến mức nói lắp, Thích Dung khoái chí vô cùng, quyết tâm phải chọc cậu ta ác hơn nữa, cười hô hố nói: "Có điều tuy các ngươi giết An Lạc, thằng nhóc đó chết cũng hời lắm, Tiên Lạc mất một mình nó, Vĩnh An các ngươi đền một điện Lưu Kim. Chỉ tiếc không giết quách luôn cả ngươi, cho các ngươi cùng nếm mùi tuyệt hậu!"

Nghe vậy, Lang Thiên Thu sửng sốt, hỏi: "... Ngươi nói gì cơ?"

Tạ Liên âm thầm kêu khổ.

Y chỉ hận không thể nhảy bật dậy học theo Hoa Thành tung một chưởng dộng đầu Thích Dung xuống đất lần nữa, cho gã ngậm mồm lại, nhưng Hoa Thành định trụ thân hình y, y vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi pháp thuật đó. Lang Thiên Thu hỏi: "Cái gì gọi là không giết quách luôn cả ta?"

Quyết chí báo thù việc Lang Thiên Thu bình xét mình thấp kém, Thích Dung hả hê nói: "Đúng là nòi nào sinh giống nấy, sự ngu dại của các hạ đã vượt hơn trăm năm, quả thật khiến ta mở rộng tầm mắt. Ngươi không tự ngẫm lại xem, người Tiên Lạc căm thù Vĩnh An các ngươi tận xương tủy, nếu có kẻ nào không hận các ngươi, kẻ đó tất không xứng làm người Tiên Lạc! Ngươi thật sự cho rằng hậu duệ của hoàng thất Tiên Lạc sẽ kết thân với hậu duệ của hoàng thất Vĩnh An sao?? Chẳng qua là để thăm dò nội tình trong hoàng cung của ngươi, thuận tiện cho việc sắp đặt kế hoạch, máu rửa tiệc Lưu Kim mừng sinh nhật ngươi thôi!"

Tạ Liên còn đang cố giãy dụa, Lang Thiên Thu thì ngây ngẩn cả người. Hồi lâu sau, cậu ta mới lắp ba lắp bắp hỏi: "... An Lạc Vương, và quốc sư, là, cùng một giuộc sao?"

Lang Thiên Thu chỉ cho rằng ân sư và bạn bè thông đồng lừa gạt mình, trong lòng chứa đầy bi phẫn, khó chịu cùng cực. Nào ngờ, Thích Dung lại nói: "Quốc sư? Ngươi nói yêu đạo Phương Tâm gì đấy hả? Ai cùng một giuộc với hắn?"

Nghe gã hỏi lại, Lang Thiên Thu lại ngớ ra: "Ngươi... ngươi nói An Lạc muốn máu rửa tiệc Lưu Kim, nhưng người máu rửa tiệc Lưu Kim rõ ràng là quốc sư, vậy lẽ nào bọn họ không phải cùng một giuộc? Ta..." Không thể lý giải nổi.

Thích Dung nói: "Quỷ mới biết yêu đạo kia cùng giuộc nào, liên quan khỉ gì hắn! Lang Thiên Thu, ngươi nghe cho kỹ đây: Tiệc Lưu Kim của nước Vĩnh An các ngươi là do người Tiên Lạc máu rửa! Lẽ ra An Lạc đã y theo kế hoạch giết sạch đám chó hậu duệ phản quân trên bàn tiệc, ai ngờ tên quốc sư quái đản của ngươi đột nhiên xông vào. An Lạc còn tưởng sự việc bại lộ nên vội vàng trốn về hỏi ta bị người khác nhìn thấy phải tính sao, nào ngờ đêm đó lại nghe nói người máu rửa tiệc Lưu Kim chính là quốc sư nước ngươi, đã phát lệnh truy nã toàn quốc."

Lang Thiên Thu sững sờ cả buổi mới kịp phản ứng, hỏi: "Nếu thật sự là thế, tại sao ngươi không nói sớm??"

Thích Dung cười nhạo: "Đầu óc ngươi có bệnh à? Mắc gì ta phải nói? Có kẻ gánh tội thay không tốt sao? Ta bịa chuyện này ngươi thăng ta lên Tuyệt được không?" Nói đến đây, gã bắt đầu hả hê trên nỗi đau của người khác: "Á à à, ta hiểu rồi, ngươi không dám tin chứ gì? Nghe nói sau đó ngươi đóng chết* sư phụ mình trong quan tài, há há há há há há, thằng hồ đồ nhà ngươi, ngươi giết lầm người rồi!"

*Đóng chết có thể hiểu là đóng đinh giết chết ấy...

Tạ Liên nhắm mắt lại, nghe tiếng cười sằng sặc sung sướng hiểm độc của gã, trong lòng mắng thầm một tiếng.

Bị gã chọc tức đến độ khớp xương kêu ken két, Lang Thiên Thu quát: "... Dối trá!" Dứt lời xoay phắt người lại, nói với Tạ Liên: "Nếu thật sự là thế, cho dù gã không nói, vậy còn huynh? Tại sao huynh không nói?!"

Thích Dung phun một cái răng bị gãy, nói: "Mẹ nó thằng này là ai nữa? Các ngươi kéo cả lũ tới động phủ của ta mở tiệc rượu à???"

Không ai để ý đến gã, Lang Thiên Thu chất vấn Tạ Liên: "Nếu không phải huynh làm, rõ ràng huynh không có giết người, tại sao lại thừa nhận chứ?!"

Lúc này, quanh người Tạ Liên nới lỏng.

Cuối cùng Hoa Thành cũng tháo giải pháp thuật định trụ y, nhưng e rằng đã hơi muộn rồi. Lang Thiên Thu chờ câu trả lời của Tạ Liên, Tạ Liên chậm rãi đứng dậy, giãn gân cốt cổ tay, hồi lâu sau mới phun ra mấy chữ:

"Chỉ toàn nói bậy!"

Lang Thiên Thu còn cho rằng y sẽ nói "Đúng vậy, đúng như gã nói đấy". Thế mà, Tạ Liên chỉ lạnh lùng thốt ra bốn chữ đó, phủ nhận tất cả những lời có lợi cho mình mà Thích Dung đã nói. Thích Dung không hài lòng, hỏi: "Ngươi bảo ai chỉ toàn nói bậy?"

Tạ Liên nói: "Ngươi."

Y rũ mắt nhìn xuống Thích Dung, cất giọng: "Nói tới nói lui, toàn là nói miệng không bằng không chứng, ngươi có chứng cứ gì chứng minh người máu rửa tiệc Lưu Kim chính là hậu duệ của hoàng thất Tiên Lạc?"

Như thể cảm thấy nực cười, Thích Dung nói: "Giết thì là giết, cần gì chứng cứ? Huống hồ đã mấy trăm năm trôi qua, làm gì còn chứng cứ nào nữa?"

Tạ Liên nói: "Bởi vậy ta mới bảo ngươi chỉ toàn nói bậy. Tiên Lạc và Vĩnh An đều là triều đại xưa, đã sớm tan thành tro bụi, đến giờ mà ngươi còn bấu víu chuyện cũ năm xưa cố gắng gây xích mích, có ý nghĩa gì không?"

Thích Dung nghe giọng điệu y nói mà sửng sốt, dường như nhớ đến điều gì đó, gã nheo mắt lại. Tạ Liên lại quay sang Lang Thiên Thu, nói bằng giọng bình thản: "Ta giết cha ngươi, là ngươi tận mắt chứng kiến. Lúc đó cách lần thứ hai ta bị giáng chức chưa đầy mấy năm, ta không cam lòng, gây nên sai lầm lớn, là lỗi của ta. Tuy nhiên, ta cho rằng không cần liên lụy người không liên can, kẻ này nói nhăng nói cuội, không ngại tạt nước bẩn cho An Lạc Vương, chẳng qua vì muốn trả thù ngươi khi nãy chê gã thấp kém thôi."

Nếu để người ngoài đến nghe cuộc đối thoại này, có lẽ khó mà không thấy buồn cười. Mỗi cái chức danh hung thủ của một vụ thảm sát tàn độc mà cũng phải giành tới giành lui, nếu không biết sợ rằng còn tưởng máu rửa tiệc Lưu Kim là công trạng vĩ đại tột bậc nào chứ. Mạch suy nghĩ rối loạn, Lang Thiên Thu ôm đầu vắt óc nghĩ cả buổi, nói: "Đúng... là huynh, không phải là người khác."

Rõ ràng mình đã tận mắt chứng kiến. Đêm hôm đó, mình hào hứng chạy vào điện Lưu Kim, thấy quốc sư áo đen rút thân kiếm dài mảnh ra từ ngực cha mình, máu tươi bắn tung tóe. Mà khoảnh khắc đó, phụ hoàng của mình, quốc vương nước Vĩnh An, còn chìa tay về phía mình, chưa tắt thở hẳn. Là sau khi mình nhào tới, phụ hoàng mới buông thõng cánh tay.

Bấy giờ, Thích Dung nằm dưới đất đột nhiên hỏi: "Thái tử biểu ca, là huynh sao?"

*Biểu ca = anh họ. Mọi người muốn để anh họ hay biểu ca?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »