Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27482 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 1 - Chương 30
quỷ vương một mắt à, thái tử cầu dung mạo thật

❊ ❊ ❊

Tạ Liên vẫn không quay đầu lại, hỏi: "Huyết Vũ Thám Hoa?"

Hoa Thành đáp: "Thái tử điện hạ."

Tạ Liên xoay người lại, mỉm cười nói: "Lần đầu tiên nghe đệ gọi ta như vậy đó."

Thiếu niên áo đỏ ngồi trên chiếu, chống một chân lên, hỏi: "Cảm giác thế nào?"

Tạ Liên ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không hỏi hắn: "Sao sau này đệ không gọi ta là ca ca nữa?", chỉ nói: "Cũng tạm, cũng tạm."

Y nói tiếp: "Hôm đó ở núi Dữ Quân, tân lang dắt ta đi là đệ phải không."

Ý cười bên khóe miệng Hoa Thành càng sâu hơn, bấy giờ Tạ Liên mới nhận ra hình như câu này mang nghĩa khác, y vội vàng sửa lời, sau đó nói một cách nghiêm trang: "Ý ta là, người đóng giả tân lang dắt ta đi ở núi Dữ Quân là đệ phải không?"

Hoa Thành lại nói: "Ta không có đóng giả tân lang."

Nếu thật sự phải nói thế thì cũng đúng, lúc đó thiếu niên nọ không có nói mình là tân lang hay gì cả, chỉ dừng trước cửa kiệu hoa, sau đó chìa tay ra, là bản thân Tạ Liên đi theo hắn. Tạ Liên nói: "Được rồi. Vậy, tại sao lúc đó đệ lại xuất hiện?"

Hoa Thành nói: "Câu hỏi này, đáp án chỉ có hai mà thôi: Một, ta cố tình nhằm về phía Thái tử điện hạ mà đến. Hai, đi ngang qua, rảnh quá. Huynh cảm thấy cái nào đáng tin hơn?"

Tính thử số ngày đối phương hao phí bên cạnh mình, Tạ Liên nhủ thầm: "Cái nào đáng tin hơn thì không dám nói, nhưng đệ có vẻ rảnh thật đó."

Tạ Liên dùng tay trái nâng khuỷu tay phải, tay phải nâng cằm lên, ánh mắt đảo quanh người Hoa Thành, gật gù nói: "Đệ, không giống trong truyền thuyết lắm."

Hoa Thành đổi tư thế, vẫn dùng tay chống má, nhìn Tạ Liên chằm chằm, hỏi: "Ồ? Vậy làm sao huynh biết được ta là ta?"

Trong đầu Tạ Liên toàn là hình ảnh tán dù dưới mưa máu, dây bạc vang leng keng, giáp cổ tay lạnh như băng, nghĩ thầm đệ có thật lòng muốn giấu đâu, nhưng lời đến bên miệng chẳng hiểu sao lại thay đổi. Y nghiêm túc nói: "Đệ mặc một thân áo đỏ, lại có vẻ biết tất tần tật, gì cũng làm được, chẳng sợ chi hết, thăm dò kiểu nào cũng không lộ sơ hở, tất nhiên đã đạt cảnh giới "Tuyệt" trở lên. Nếu nói như thế, ngoại trừ vị Huyết Vũ Thám Hoa mà chúng thần tiên nhắc đến là biến sắc, hình như không nghĩ ra được người nào khác nữa."

Hoa Thành cười nói: "Huynh nói nhiều vậy, ta có thể xem như huynh đang khen ta không?"

Tạ Liên nghĩ thầm: "Lẽ nào đệ không nghe ra vốn dĩ là thế à?"

Hoa Thành nói tiếp: "Nếu đã nói nhiều vậy, sao Thái tử điện hạ không hỏi ta tiếp cận huynh với mục đích gì?"

Tạ Liên nói: "Nếu đệ không muốn nói, ta hỏi thì đệ có nói cho ta biết không?"

Hoa Thành nói: "Vậy huynh có thể đuổi ta đi mà."

Tạ Liên nở nụ cười: "Đệ thần thông quảng đại như thế, cho dù bây giờ ta đuổi đệ đi, nếu đệ thật sự muốn làm gì đó, đệ lại chẳng đổi một tấm da khác trở lại à?"

Hai người bèn nhìn nhau cười, đúng vào lúc này, một loạt tiếng lăn lông lốc bỗng phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi trong Bồ Tề quán.

Hai người nhìn theo hướng phát ra âm thanh, không có một ai, chỉ có một chiếc bình gốm nhỏ màu đen lăn dưới đất.

Đó là chiếc bình gốm nhỏ nuôi Bán Nguyệt, lẽ ra nó được Tạ Liên tiện tay đặt bên chiếu, nhưng chẳng biết tự ngã xuống từ bao giờ, lăn vèo tới cửa, bị cánh cửa gỗ mà Hoa Thành làm chặn lại, thế là tông từng cái một vào cửa. Sợ nó cứ thế tông vỡ chính mình, Tạ Liên bèn đi tới mở cửa. Chiếc bình gốm nhỏ lập tức lăn một mạch lên bãi cỏ ngoài cửa.

Tạ Liên đi theo sau nó, chiếc bình gốm nhỏ đó lăn đến một mảnh cỏ rồi dựng đứng lên. Rõ ràng chỉ là một chiếc bình, nhưng lại tạo cho người ta ảo giác nó đang nhìn ngắm sao trời. Hoa Thành cũng đi ra khỏi Bồ Tề quán, Tạ Liên nói với chiếc bình gốm: "Bán Nguyệt, muội đã tỉnh chưa?"

May mà lúc bọn họ trở về từ sa mạc đã là đêm khuya, nếu không để người ta nhìn thấy Tạ Liên nửa đêm nửa hôm đứng ở ngoài hỏi một chiếc bình muội sao rồi, ắt hẳn sẽ lại hết hồn cho xem.

Hồi lâu sau, trong chiếc bình nhỏ phát ra giọng nói ủ rũ của một thiếu nữ: "Hoa tướng quân."

Tạ Liên ngồi xuống bên cạnh nó, nói: "Bán Nguyệt, muội ra đây ngắm sao hả? Muội muốn ra ngắm không."

Hoa Thành đứng một bên, tựa vào một thân cây, nói: "Nàng vừa rời khỏi thành Bán Nguyệt, vẫn nên ở bên trong một thời gian thì tốt hơn."

Nghe ý kiến mà Hoa Thành đề xuất, Tạ Liên cảm thấy rất chí lý, dù gì trước đó Bán Nguyệt đã sống tại nước Bán Nguyệt hai trăm năm, đột nhiên đổi sang chỗ khác, sợ rằng khó mà thích ứng, y nói: "Vậy muội cứ ở trong đó thêm một thời gian đi, bồi dưỡng cho tốt vào. Đây là nơi ta tu hành, muội không cần lo những chuyện khác, nào là tướng quân, binh sĩ, không cần lo nữa."

Chiếc bình lắc lư mấy cái, không biết muốn biểu đạt điều gì. Dừng một lát, Tạ Liên cảm thấy mình vẫn nên nói cho nàng biết tình hình. Cân nhắc một hồi, y mở miệng: "Bán Nguyệt, thật ra không phải rắn của muội không nghe lời, là Tiểu Bùi tướng quân học lén cách muội điều khiển rắn. Những người đó không phải bị rắn của muội cắn."

Bán Nguyệt rầu rĩ nói: "Hoa tướng quân, lúc đó tuy muội không thể nhúc nhích, nhưng muội nghe được mà."

Nghe vậy, Tạ Liên sửng sốt. Nhờ thế mới biết thì ra lúc đó Bùi Túc chỉ phong bế khả năng hành động của Bán Nguyệt, chứ không phong bế tri giác của nàng. Tạ Liên nói: "Vậy tốt."

Suy nghĩ một hồi, y nói tiếp: "Sở dĩ Tiểu Bùi tướng quân làm như vậy, có lẽ vì không đành lòng nhìn binh sĩ Bán Nguyệt chịu khổ, muốn cho bọn họ sự giải thoát, tiếc rằng dùng sai cách rồi."

"......" Chiếc bình lung la lung lay, nói: "Hoa tướng quân, Bùi Túc ca ca sẽ ra sao?"

Tạ Liên vuốt tay áo, nói: "Ta không biết nữa. Có điều làm sai thì phải chịu một ít trừng phạt."

Im lặng một lát, chiếc bình lại lắc lư mấy cái, lần này cuối cùng Tạ Liên đã nhìn hiểu, thì ra nó lắc lư như vậy là đang gật đầu.

Bán Nguyệt nói: "Tuy Khắc Ma cứ luôn miệng mắng huynh ấy, nhưng thật ra Bùi Túc ca ca không có xấu vậy đâu."

Tạ Liên nói: "Vậy sao."

Bán Nguyệt nói: "Ừm."

Bán Nguyệt từ nhỏ tính tình lầm lì, chịu hết bài xích của trẻ em cùng lứa, chỉ chơi thân với vài thiếu niên Trung Nguyên, mà xét việc Bùi Túc chỉ có hai nghìn binh sĩ đã bị phái đi đánh quốc thành, hẳn là cũng ăn chút quả đắng trong quân đội, hai người này thoạt nhìn đều khó gần, cảm giác không lạnh lùng thì cũng ủ ê buồn tẻ, đại khái cũng có điểm tương tự. Tạ Liên cũng không biết nên nói gì, giây lát, nói: "Phải rồi, Bán Nguyệt, Hoa Tạ là tên giả, ta cũng không còn làm tướng quân từ lâu, muội không cần gọi ta là Hoa tướng quân nữa."

*Quốc thành chắc là thành của quốc gia.

Bán Nguyệt nói: "Vậy muội nên gọi huynh thế nào?"

Đây cũng là một vấn đề. Nếu Bán Nguyệt cũng trịnh trọng gọi y là Thái tử điện hạ, cứ thấy kỳ cục thế nào ấy. Vốn dĩ Tạ Liên cũng chẳng để ý chuyện xưng hô, chỉ là muốn mở đề tài mới thôi, bèn nói: "Hay là tùy muội đi, tiếp tục gọi Hoa tướng quân cũng được." Chỉ là ở đây thật sự có một vị họ Hoa, gọi thế có lẽ sẽ hơi loạn. Nhưng nghĩ sang hướng khác, lại nghĩ tới việc: "Hoa Tạ" tất nhiên là tên giả, lấy chữ đầu của "Hoa Quan Võ Thần" làm họ, còn "Hoa Thành" làm sao không phải là tên giả cho được? Tên giả mà hai người chọn vừa khéo cùng một họ, cũng thú vị quá chứ.

Lúc này, lại nghe Bán Nguyệt nói: "Xin lỗi, Hoa tướng quân."

Tạ Liên quay đầu, nói bằng giọng có phần sầu não: "Bán Nguyệt, sao muội cứ xin lỗi ta mãi vậy?" Chắc tướng mạo của y chưa đến mức khiến người ta nhìn một cái là thấy có lỗi chứ?

Bán Nguyệt rúc trong bình, nói: "Muội, muốn cứu vớt chúng sinh."

Tạ Liên: "........."

Bán Nguyệt nói: "Hoa tướng quân, lúc trước huynh nói như vậy mà."

Tạ Liên: "???"

Y vội vàng nói: "Khoan đã. Khoan đã!"

Nghe y kêu to, Bán Nguyệt ở trong bình có vẻ sửng sốt, hỏi: "Cái gì?"

Tạ Liên nhìn Hoa Thành khoanh tay đứng dưới gốc cây gần đó, nói nhỏ: "Hồi đó ta nói thế thật à?"

Câu này, rõ ràng là câu cửa miệng yêu thích nhất của y năm mười mấy tuổi, trong mấy trăm năm sau này, hẳn là chưa bao giờ nhắc đến ấy chứ, Tạ Liên cảm thấy hơi khó tin. Bán Nguyệt nói tiếp: "Tướng quân, huynh đã nói mà."

Tạ Liên vẫn còn muốn giãy dụa, nói: "Làm gì có..."

Bán Nguyệt nghiêm túc nói: "Đã nói rồi. Có một lần, huynh hỏi mọi người, sau này lớn lên muốn làm gì, tất cả mọi người đều nói, cuối cùng huynh cũng nói một câu: Mơ ước ngày xưa của ta là muốn cứu vớt chúng sinh."

"......"

Thì ra là thế. Tạ Liên đỡ trán, nói: "Cái này... Bán Nguyệt à, mấy lời thuận miệng đó, muội nhớ rõ như thế làm gì."

Bán Nguyệt ngơ ngác nói: "Là thuận miệng nói thôi sao? Nhưng mà Hoa tướng quân, muội cảm thấy huynh nói rất nghiêm túc mà."

Tạ Liên bất đắc dĩ, đành ngửa đầu nhìn trời, nói: "Ha ha... Vậy hả, chắc vậy quá. Ta còn nói gì nữa nhỉ, ta quên hết trơn rồi."

Bán Nguyệt nói: "Huynh còn nói, "Hãy làm chuyện mà mọi người cho là đúng!""

Nghe xong, Tạ Liên nghĩ thầm: "... Câu này rõ là vớ vẩn mà... Sao mình thích nói mấy câu như vậy thế... Mình có phải là người như thế đâu... Mình là người như thế sao??"

Bán Nguyệt nói: "Nhưng mà, muội không biết chuyện gì mới đúng cả."

Nghe vậy, Tạ Liên ngây ngẩn.

Giọng nói rầu rĩ của Bán Nguyệt vang vọng trong bình: "Hình như muội đang làm một chuyện đúng, nhưng kết quả lại là muội mở cổng thành thả quân địch, tàn sát tộc nhân của mình. Quốc gia của muội không còn nữa. Nhưng nếu muội không mở cổng ngay, người Bán Nguyệt sẽ đổ vào Trung Nguyên hại nhiều người hơn. Hoa tướng quân đối xử với muội rất tốt, lúc muội ở Trung Nguyên, trên đường thường xuyên có người ném đồ cho muội ăn. Thế nhưng Khắc Ma đối xử với muội cũng rất tốt, các binh sĩ đều nghe lời muội, muội trở về là thật lòng muốn làm quốc sư cho tốt. Vậy mà, muội chẳng những mở cổng thành hại chết bọn họ, muội còn không cho bọn họ ăn thịt người. Bọn họ không ăn thịt người sẽ vô cùng đau đớn, mà muội lại không giải thoát họ khỏi cơn đau đó được."

Nàng nói năng không đầu không đuôi, nói loan xạ một đống, cuối cùng mù mờ hỏi: "Dường như bất luận muội làm gì đi chăng nữa, kết quả đều sẽ hỏng bét. Hoa tướng quân, muội biết mình làm không tốt, nhưng huynh có thể nói cho muội biết, rốt cuộc muội làm không tốt chỗ nào không? Rốt cuộc là bước nào xảy ra vấn đề?"

Nghe nàng hỏi vậy, Tạ Liên im lặng xoa gáy một hồi, cuối cùng mới mở miệng: "Xin lỗi muội, Bán Nguyệt. Vấn đề mà muội hỏi, lúc trước ta đã không biết, bây giờ... hình như cũng không biết."

Bán Nguyệt buồn bã nói: "Hoa tướng quân, muội cảm thấy hơn hai trăm năm qua, quả thật muội không biết mình đang làm gì nữa."

Nghe nàng nói thế, Tạ Liên càng sầu hơn: "Vậy ta đây chẳng phải sống uổng phí hơn tám trăm năm sao?"

Để lại một nữ quỷ Bán Nguyệt ở trong bình tự ngắm sao trời, bình ổn cảm xúc, Tạ Liên và Hoa Thành quay về Bồ Tề quán. Đóng cửa, Hoa Thành nói: "Bùi Túc căm ghét người Bán Nguyệt như thế, sao lại vì không đành lòng nhìn binh sĩ Bán Nguyệt chịu khổ mới làm ra loại chuyện này?"

Tạ Liên thở dài, nói: "Dù sao cũng chỉ là suy đoán thôi. Về chuyện của Bán Nguyệt, tốt hơn nên cố gắng chọn nghe những lời đàng hoàng lọt tai một chút."

Ngẫm lại, y vẫn lắc đầu, nói: "Nếu thật sự muốn Bán Nguyệt nhanh chóng được giải thoát khỏi nước Bán Nguyệt, rõ ràng Bùi Túc có thể chọn cách diệt sạch cửa ải Bán Nguyệt, vậy mà lại nhất quyết chọn cách dẫn người sống vào cửa ải nuôi quỷ, thật sự quá to gan."

Hoa Thành lại nói: "Hắn không thể làm vậy. Dẫn người đi diệt, phải đi từ thiên đình."

Tạ Liên nói: "Đi từ thiên đình thì sao chứ?"

Hoa Thành ung dung đáp: "Cực kỳ không ổn. Mỗi một nhóm thần quan đi từ thiên đình, đi đến đâu, muốn làm gì, tất cả đều được ghi lại rõ ràng. Trời cao phái người xuống, vậy nhất định sẽ diệt sạch toàn bộ cửa ải Bán Nguyệt, cô bé Bán Nguyệt của huynh cũng không ngoại lệ. Dĩ nhiên hắn sẽ chọn cách tự lấp liếm, những gì phải làm chẳng có gì ngoài rảnh rỗi dẫn vài người sống cho quỷ ăn."

Nói đến đây, Hoa Thành cười một tiếng, nói: "Thần quan phi thăng ấy à, trong mắt bọn họ, mạng người tất nhiên không bằng con kiến rồi."

Đối với câu này của Hoa Thành, Tạ Liên từ chối bình luận, chỉ nói: "Vậy thật ra hắn có thể âm thầm làm cái phân thân hạ phàm xử lý đám binh sĩ Bán Nguyệt này mà."

Hoa Thành nói: "Sức mạnh của phân thân sẽ bị suy giảm. Huynh cũng thấy phân thân A Chiêu mà Bùi Túc hóa thành rồi đấy, đâu có giải quyết được nhiều binh sĩ Bán Nguyệt như thế, chỉ có nước chịu chết thôi, cùng lắm chỉ giảm bớt một đợt oán khí."

Tạ Liên nhìn hắn, nhớ lúc đó Tam Lang nhảy xuống hố tội nhân rồi giết sạch binh sĩ Bán Nguyệt dưới đáy hố trong tích tắc, y xoay người nói: "Vậy phân thân của đệ cũng lợi hại quá chứ."

Hoa Thành lại nhướn mày với y, nói: "Dĩ nhiên. Có điều, ta đây là bản tôn."

Nghe vậy, Tạ Liên không nghĩ gì khác nữa, quay đầu kinh ngạc hỏi: "Hả? Đệ là bản tôn sao?"

Hoa Thành nói: "Nếu giả bao đổi."

Muốn trách thì trách sau khi nói xong câu này, biểu cảm của Hoa Thành cứ như đang mời gọi người ta tự thân thể nghiệm vậy. Thế là, lúc Tạ Liên còn chưa phát giác mình đang làm gì, y đã giơ một ngón tay, chọt má Hoa Thành một cái.

Chọt xong, bấy giờ Tạ Liên mới choàng tỉnh, trong lòng liên tục nhủ thầm tiêu rồi. Chẳng qua y chỉ tò mò rốt cuộc tấm da quỷ của Quỷ vương cấp Tuyệt có xúc cảm thế nào thôi, không ngờ tay nhanh hơn não, nâng tay chọt một cái, quả thật dở hơi hết biết.

Đột nhiên bị người ta chọt má, dường như Hoa Thành cũng hơi giật mình, nhưng hắn xưa giờ luôn bình tĩnh như thường, sắc mặt nhanh chóng khôi phục, trái lại cũng không nói gì, chỉ là một bên lông mày nhướn cao hơn, như thể đang chờ lời giải thích của Tạ Liên, ý cười hiện rõ trong ánh mắt. Tất nhiên Tạ Liên không đưa ra được lời giải thích nào, y nhìn ngón tay kia của mình, lẳng lặng giấu nó đi, thuận miệng nói: "Được lắm, được lắm."

Cuối cùng Hoa Thành bật cười ha ha, khoanh tay, nghiêng đầu hỏi: "Huynh cảm thấy tấm da này của ta được lắm à?"

Tạ Liên nói thật lòng: "Quá được ấy chứ. Nhưng mà..."

Hoa Thành hỏi: "Nhưng mà cái gì?"

Tạ Liên nhìn chằm chằm mặt Hoa Thành, quan sát tỉ mỉ một phen. Cuối cùng, y vẫn nói: "Nhưng mà, ta có thể nhìn hình dáng vốn có của đệ không?"

Khi nãy hắn nói "tấm da này", vậy chứng minh tuy rằng thân xác này là bản tôn, nhưng lớp ngoài không phải là tướng mạo vốn có. Dáng dấp thiếu niên này, không phải là dung mạo thật của hắn.

Lần này Hoa Thành lại không trả lời ngay. Hắn thả cánh tay xuống, không biết có phải gặp ảo giác hay không, Tạ Liên cứ cảm thấy ánh mắt của hắn có phần ảm đạm, trong lòng không khỏi thấp thỏm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »