Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27274 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 1 - Chương 27
hoa liên ái muội, đêm rớt hố tội nhân (4)

❊ ❊ ❊

Sau khi nhảy xuống, quốc sư nói bằng tiếng Bán Nguyệt: "Khắc Ma, xảy ra chuyện gì vậy?"

Nàng vừa mở miệng, giọng nói khác xa tưởng tượng của Tạ Liên. Đúng là nghe lạnh nhạt thật, nhưng rất nhỏ, tựa như một đứa trẻ rầu rĩ không vui đang lầm bầm lầu bầu, chứ không phải chất giọng lạnh lùng đanh thép. Nếu không phải lực tai của Tạ Liên xem như không tệ, chắc không nghe rõ được rồi. Khắc Ma hỏi: "Xảy ra chuyện gì à? Bọn họ chết sạch rồi!"

*Chương trước để "ả" là vì đang kể theo góc nhìn của Khắc Ma, từ đây sẽ dùng "nàng" để gọi quốc sư Bán Nguyệt, nói chung tùy theo góc độ của nhân vật mà để xưng hô cho phù hợp.

Quốc sư nói: "Làm sao lại chết sạch được?"

Khắc Ma nói: "Còn không phải vì ngươi đẩy bọn họ xuống, nhốt ở nơi quái quỷ này sao!"

Quốc sư nói: "Ai ở đây thế? Còn một người nữa."

Thật ra bây giờ dưới đáy hố, ngoại trừ Khắc Ma, hẳn là còn hai "người" nữa, nhưng Tam Lang không có hơi thở và nhịp đập, vì vậy quốc sư Bán Nguyệt mới không tìm được chút dấu vết tồn tại nào của hắn. Lúc nãy bên trên cũng loạn cào cào, hoàn toàn không nhớ rõ ai ngã xuống ai chạy mất, bởi vậy nàng cho rằng chỉ có một mình Tạ Liên. Khắc Ma nói: "Chính bọn chúng giết binh sĩ của ta, bây giờ ngươi vui chưa? Người ngươi muốn giết, cuối cùng chết sạch hết rồi!"

Bên kia, quốc sư im lặng một lát. Hồi lâu sau, trong bóng tối bỗng dấy lên ánh lửa, chiếu sáng một thiếu nữ áo đen nâng một ngọn lửa nho nhỏ trong lòng bàn tay.

Thiếu nữ này thoạt nhìn thế mà chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi, hai mắt đen sẫm, không phải không đẹp, chỉ là dáng vẻ không được vui sướng cho lắm, trán và khóe miệng đều có vết bầm, trông rõ mồn một dưới ánh lửa. Bàn tay nâng ngọn lửa dường như đang run rẩy, khiến cho ngọn lửa trong lòng bàn tay cũng lay lắt không ngừng. Nếu không phải đã xác nhận từ trước, mặc cho ai cũng không thể ngờ rằng, quốc sư Bán Nguyệt lại là một cô bé phờ phạc như vậy.

Ngoại trừ chiếu sáng chính bản thân nàng ta, ngọn lửa còn chiếu sáng bốn phía xung quanh nàng. Bên chân nàng, tất cả đều là thi thể của binh sĩ Bán Nguyệt mặc áo giáp.

Tạ Liên kiềm lòng không đặng nhìn sang bên cạnh.

Do ngọn lửa mà quốc sư nâng quá nhỏ nên không rọi sáng toàn cảnh đáy hố tội nhân, bọn họ vẫn ẩn núp trong bóng đêm như trước, nhưng nương theo chút ánh lửa đằng xa, Tạ Liên có thể trông thấy một bóng hình áo đỏ đứng bên cạnh. Dù rằng không thấy rõ lắm, song Tạ Liên vẫn loáng thoáng nhìn được vị trí gần sát tầm mắt của mình, không biết có phải do ảo giác hay không, vốn dĩ Tam Lang đã cao hơn y, nhưng hắn của bây giờ, hình như lại cao hơn một chút.

Tạ Liên chậm rãi dời mắt lên trên, dời đến cổ họng của thiếu niên nọ, tạm ngừng một lát rồi tiếp tục dời lên trên, cuối cùng dừng trên chiếc cằm xinh đẹp của đối phương.

Nửa gương mặt trên của Tam Lang vẫn giấu trong bóng đêm, song Tạ Liên cảm thấy, dường như nửa gương mặt này cũng có điểm khác biệt tinh tế so với lúc trước. Mặc dù vẫn khôi ngô như thế, nhưng đường nét góc cạnh có vẻ sắc sảo hơn.

Có lẽ chú ý đến ánh mắt của Tạ Liên, gương mặt nọ nghiêng một cái, quay sang đây, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Độ cong của cái nhếch môi đó vô cùng mê hoặc, hai người đã cách nhau rất gần, nhưng nếu muốn thấy rõ nửa gương mặt trên của Tam Lang, nhất định phải cách gần hơn nữa, bất tri bất giác, Tạ Liên lại bước đến gần hắn thêm một bước. Bấy giờ, chỉ nghe một tiếng rên đau đớn của Khắc Ma ở đằng xa, xem ra bị sốc nặng khi tận mắt chứng kiến thảm trạng này. Tạ Liên quay đầu sang, nghe gã kêu gào, sắc mặt của quốc sư Bán Nguyệt lại cứng đờ, lát sau mới nói: "Tốt lắm, cuối cùng được giải thoát rồi."

Khắc Ma đang đau xót, nghe vậy thì nổi điên: "Tốt cái gì mà tốt? Ngươi có ý gì?!"

Cơn giận này hoàn toàn không giống giả vờ, xem ra hắn thật sự hận quốc sư này thấu xương. Quốc sư nói: "Giải thoát cả rồi."

Trong bóng tối, nàng quay về phía Tạ Liên, hỏi: "Là các ngươi giết sao?"

Câu này thế mà lại hỏi bằng tiếng Hán chuẩn không cần chỉnh, giọng điệu cũng không phải chất vấn. Tạ Liên nói: "Đây là việc... ngoài ý muốn."

Quốc sư hỏi tiếp: "Các ngươi là ai?"

Tạ Liên đáp: "Ta là một thần quan trên thiên đình, vị này là bạn của ta."

Khắc Ma nghe không hiểu, nhưng có thể nghe ra bọn họ không phải đang cãi nhau, gã cảnh giác hỏi: "Các ngươi đang nói gì đấy?"

Ánh mắt của quốc sư chậm rãi lướt qua Tạ Liên, dừng trên người Tam Lang chốc lát rồi lập tức thu hồi, nói: "Xưa nay chưa từng có thần quan nào đến đây. Ta còn tưởng các ngươi đã sớm bỏ mặc nơi này."

Tạ Liên cứ ngỡ sẽ phải đấu một trận với quốc sư Bán Nguyệt, nào ngờ nàng ta lại suy sụp cùng cực, không hề có ý chí chiến đấu, khiến y không khỏi bất ngờ. Nàng hỏi tiếp: "Các ngươi muốn ra ngoài không?"

Tuy rằng cuộc đối thoại này hơi bị kỳ quặc, Tạ Liên vẫn bình tĩnh hòa nhã giao lưu với nàng: "Muốn ra chứ, nhưng bốn phía quanh đây đều thiết lập trận pháp, không có cách nào ra ngoài được."

Nghe vậy, quốc sư Bán Nguyệt đi đến trước một mặt tường cao của hố tội nhân, đưa tay vẽ vời trên mặt tường một phen rồi quay đầu nói: "Ta mở ra rồi."

"......"

Sao dễ nói chuyện thế.

Tạ Liên hết biết nên nói gì cho phải. Đúng vào lúc này, phía trên truyền đến giọng nói của một người, vọng lại từ đằng xa: "Bên dưới có người không?"

Là giọng của Phù Dao.

Tạ Liên cảm giác mình nghe được tiếng tặc lưỡi của Tam Lang đứng bên cạnh, y lập tức ngẩng đầu lên, quả nhiên trông thấy một bóng người áo đen đang nhìn xuống dưới này, bèn hô to: "Phù Dao! Ta ở dưới nè!"

Hô xong, y còn vẫy vẫy tay, Phù Dao ở trên nói: "Ở dưới thật cơ à? Ở dưới có cái gì?"

Tạ Liên nói: "Này... ở dưới có nhiều thứ lắm, hay là ngươi tự nhìn đi."

Dường như Phù Dao cũng cảm thấy nghe Tạ Liên nói không bằng tự mình nhìn, thế là "ầm" một tiếng, châm một quả cầu lửa lớn, ném xuống dưới. Chỉ trong chớp mắt, cả đáy hố tội nhân bị ánh lửa rọi sáng như ban ngày, cuối cùng Tạ Liên cũng thấy rõ mình đang đứng ở nơi như thế nào.

Bốn phương tám hướng bao quanh y là thây chất thành núi, máu chảy thành sông, vô số thi thể của binh sĩ Bán Nguyệt chất chồng lên nhau, cánh tay và gương mặt ngăm đen, áo giáp sáng như tuyết, máu mang màu đỏ tím. Mà nơi Tạ Liên đang đứng, chính là mảnh đất trống duy nhất không có thi thể dưới đáy hố tội nhân.

Những điều này, tất cả đều do Tam Lang làm chỉ chớp mắt sau khi nhảy xuống.

Tạ Liên quay đầu lại lần nữa, đưa mắt nhìn thiếu niên đứng bên cạnh.

Vừa rồi trong bóng đêm, y loáng thoáng trông thấy Tam Lang có vẻ bỗng nhiên cao hơn một chút, một vài chỗ nhỏ nhặt cũng có điểm khác biệt tinh tế, nhưng mà bây giờ, dưới ánh lửa rực sáng, đứng bên cạnh y vẫn là thiếu niên khôi ngô ngày trước, thấy y nhìn mình thì mỉm cười. Tạ Liên cúi đầu nhìn cổ tay và giày của đối phương, quả nhiên cũng giống hệt lúc đầu, không có gì lạ thường, trong lòng ngầm hiểu. Có điều Phù Dao đã tới, giấu diếm cũng tốt, để tránh sinh thêm rắc rối. Đang nghĩ ngợi, chỉ nghe một tiếng vang nặng nề, Phù Dao cũng nhảy xuống.

Tạ Liên nói: "Không phải ngươi đang trông chừng người của đội buôn kia sao?"

Phù Dao mới vừa nhảy xuống, vẫn chưa quen với mùi máu tanh dưới đáy hố, bèn cau mày dùng tay quạt quạt không khí, lạnh nhạt nói: "Đợi ba canh giờ cũng không thấy các ngươi về, còn tưởng đã xảy ra chuyện. Ta vẽ cái vòng cho bọn họ ngồi đợi, tới đây xem sao trước."

Vẽ cái vòng tất nhiên là chỉ vòng phòng hộ, nhưng Tạ Liên nghe xong vẫn thấy đau đầu, nói: "Vẽ cái vòng không chống được bao lâu, ngươi đi như thế, bọn họ khó tránh nghi ngờ mình bị bỏ lại, ngộ nhỡ rời khỏi vòng chạy lung thì tính sao?"

Phù Dao không đồng ý, nói: "Người đã muốn tìm chết, tám con ngựa cũng kéo không nổi, không cần làm gì hết. Hai người này là chuyện gì đây? Ai là ai?"

Phù Dao đề cao cảnh giác phòng bị hai người khác dưới đáy hố, nhưng nhanh chóng phát hiện Khắc Ma bị đánh cho thương tích đầy người, nằm sấp dưới đất cử động vất vả, còn quốc sư Bán Nguyệt thì cúi gằm đầu chẳng hé răng tiếng nào, không khỏi tỏ vẻ ngạc nhiên. Tạ Liên nói: "Vị này là tướng quân của nước Bán Nguyệt, vị này là quốc sư của nước Bán Nguyệt, bây giờ bọn họ..."

Lời còn chưa dứt, Khắc Ma thình lình nhảy dựng lên.

Gã nằm sấp lâu như thế, cuối cùng cũng tích đủ sức, hét lớn một tiếng, đứng thẳng dậy, tung một chưởng đánh quốc sư Bán Nguyệt.

Một kẻ vạm vỡ đánh một cô bé, nếu là ngày xưa, cảnh tượng này tuyệt đối không thể xảy ra trước mặt Tạ Liên. Nhưng mà, Khắc Ma có đầy đủ lý do để căm hận quốc sư, rõ ràng quốc sư có thể tránh, nhưng nàng lại không tránh, ân oán của người ngoài, Tạ Liên cũng không tiện tham gia. Khắc Ma nói với quốc sư: "Rắn đuôi bò cạp của ngươi đâu? Tới đây, ngươi bảo chúng nó cắn chết ta đi! Nhanh lên, giải thoát cho ta luôn đi!"

Quốc sư hệt như con búp bê rách nát bị gã ném tới ném lui, rầu rĩ nói: "Khắc Ma, rắn của ta không nghe lời ta nữa."

Khắc Ma mắng: "Thế sao chúng không cắn chết ngươi đi!"

Quốc sư thấp giọng nói: "Xin lỗi, Khắc Ma."

Khắc Ma nói: "Ngươi thật sự hận chúng ta như vậy sao?"

Quốc sư lắc đầu. Khắc Ma càng giận hơn, nói: "Vậy ngươi hận ai thì tìm kẻ đó mà trả thù! Ngươi là quốc sư, ngươi muốn giết ai, chỉ cần ngươi nói một câu, ta không giúp ngươi giết sao?! Tại sao ngươi lại thông đồng với kẻ khác hại chúng ta!"

Gã càng nói càng hận, đoạn túm tóc của quốc sư. Thấy bọn họ càng đánh càng ác liệt, hơn nữa còn là một bên đánh một bên chịu, Phù Dao cau mày hỏi: "Bọn họ đang nói gì thế? Có cần lên cản không?"

Tạ Liên thật sự không nhìn nổi nữa, y bước lên vịn Khắc Ma, dịu giọng nói: "Tướng quân, ta cảm thấy giữa các ngươi có lẽ còn chút việc chưa nói rõ ràng, ngươi khoan hãy kích động."

Khắc Ma nói: "Còn gì để nói nữa? Đã rõ ràng lắm rồi!"

Tạ Liên cũng không nói được rốt cuộc không ổn chỗ nào, nhưng y cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì quan trọng. Bỗng nhiên, quốc sư kia túm lấy cổ tay của y.

Động tác túm này quá đột ngột, còn túm chặt cứng ngắc. Ban đầu lòng Tạ Liên chùng xuống, cứ ngỡ nàng muốn thừa dịp ám toán, nào ngờ khi cúi đầu lần nữa, quốc sư nằm sấp dưới đất, ngửa đầu dùng cặp mắt đen lúng liếng nhìn y, khóe miệng hiện vết bầm tím, đôi môi run nhè nhẹ. Rõ ràng nàng không nói tiếng nào, nhưng lại như có trăm ngàn lời muốn nói. Dáng vẻ này, quả thật trùng khớp với một màn xưa lắc xưa lơ trong trí nhớ của y.

Thoáng chốc, Tạ Liên buột miệng thốt ra: "Là muội?"

Quốc sư cũng run giọng nói: "... Hoa tướng quân?"

Nghe đoạn nói qua nói lại này, tất cả mọi người dưới đáy hố đều giật mình.

Phù Dao xông lên trước một bước, đánh Khắc Ma ngất xỉu, hỏi: "Hai người quen nhau?"

Tạ Liên cũng không có thời gian trả lời Phù Dao. Y ngồi xổm xuống, nắm vai quốc sư, nhìn kỹ mặt nàng một lần.

Vừa rồi cách quá xa, bị đánh nên thấy không rõ, cộng thêm dáng vẻ của thiếu nữ này sau khi trưởng thành cũng thay đổi, lại qua hơn hai trăm năm, đủ mọi nguyên do khiến y không nhận ra gương mặt của đối phương ngay từ đầu. Mà giờ phút này nhìn lại, gương mặt ấy, rõ ràng vẫn y hệt trong trí nhớ!

Trong lòng Tạ Liên không thể nào tin nổi, thật lâu không thốt nên lời, lát sau mới thở dài một tiếng, nói: "Bán Nguyệt?"

Quốc sư thoắt cái nắm tay áo của y, gương mặt thoạt nhìn buồn rười rượi bỗng chốc hiện chút hơi thở của người sống, nàng hỏi với dáng vẻ hơi kích động: "Là muội, Hoa tướng quân, huynh, huynh còn nhớ muội không?"

Tạ Liên nói: "Dĩ nhiên ta nhớ muội, nhưng mà..."

Y ngưng mắt nhìn thiếu nữ này chốc lát, thở dài: "Nhưng mà, sao muội lại ra nông nỗi này."

Nghe y nói vậy, trong mắt quốc sư bỗng dâng đầy nước mắt.

Nàng nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, hiệu úy."

Nói xong câu này, nàng thình lình quỳ gối trước Tạ Liên, trán áp xuống mặt đất, sau đó không đứng dậy nữa.

Tạ Liên muốn đỡ nàng dậy nhưng đỡ không được, lòng cũng rối như tơ vò, cuối cùng xoa xoa ấn đường, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, không muốn nói gì hết. Nhưng vài tiếng nào tướng quân nào hiệu úy đã nhắc nhở quá rõ ràng, người ngoài làm sao nghe không hiểu?

Phù Dao kinh ngạc hỏi: "Hiệu úy? Tướng quân? Huynh? Sao lại như thế được??"

Tạ Liên nói: "... Ta cũng muốn hỏi, sao lại như thế được."

Y không trả lời thẳng thừng, ánh mắt Tam Lang sa sầm, không truy hỏi nhiều, Phù Dao vẫn kinh ngạc như trước: "Mộ tướng quân kia là?"

Tạ Liên nói: "Mộ của ta."

Phù Dao nói: "Chẳng phải huynh nói hai trăm năm trước huynh đến đây lượm đồng nát sao???"

Nhìn thiếu nữ áo đen quỳ rạp dưới đất, Tạ Liên lại thở dài, nói: "Chuyện này thật sự... một lời khó nói hết."

Ước chừng hai trăm năm trước, có một ngày Tạ Liên định băng qua Tần Lĩnh*, đến phía Nam sống một thời gian ngắn. Thế là y bèn cầm la bàn, đi về phía Nam. Đoạn đường này, Tạ Liên đi mà buồn bực suốt, sao cứ cảm thấy phong cảnh dọc đường không đúng lắm nhỉ? Rõ ràng nên là cây cao bóng cả, cư dân đông đúc, sao lại càng lúc càng hoang vắng? Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, y vẫn kiên trì đi tiếp, đến tận khi đi mãi đi mãi, đi tới sa mạc, bị gió lớn thổi vào mặt, ăn cát đầy mồm, y mới phát hiện, cái la bàn mình cầm đã hỏng từ đời kiếp nào, phương hướng mà nó chỉ suốt chặng đường này đều sai bét!

*Tần Lĩnh là một dãy núi chính chạy theo hướng đông-tây ở Nam Bộ tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc.

Chỉ sai hướng cũng đành thôi, dựa theo cách nghĩ "dù gì cũng đến rồi, tham quan phong cảnh đại mạc một chút cũng được", Tạ Liên vẫn tiếp tục đi về phía trước, có điều tạm thời sửa đích đến thành Tây Bắc, cuối cùng đi một mạch tới biên giới, sống tạm tại vùng lân cận nước Bán Nguyệt.

Tạ Liên chậm rãi nói: "Ban đầu, thật sự ta chỉ lượm đồng nát này nọ ở gần đó thôi. Nhưng vùng biên giới khốn khổ, bạo loạn xảy ra dồn dập, thường có binh lính đào ngũ, quân đội mới bắt người bừa bãi góp cho đủ số."

Tam Lang hỏi: "Huynh bị ép buộc bắt vào ư?"

Tạ Liên nói: "Đúng là bị bắt, nhưng suy cho cùng làm gì cũng như nhau, làm lính thì làm lính. Sau đó ta xua đuổi bọn cướp biên giới vài lần, chẳng hiểu sao được thăng làm hiệu úy. Người ta nể mặt ta nên gọi ta là tướng quân."

Phù Dao ngờ vực hỏi: "Sao nàng lại gọi huynh là Hoa tướng quân?"

Tạ Liên phất tay, nói: "Không cần để ý cái đó, lúc ấy ta thuận miệng lấy tên giả, hình như là Hoa Tạ."

*Hoa Tạ là ghép họ Hoa của Hoa Thành với họ Tạ của Tạ Liên á, nhưng hai từ này đứng cạnh nhau có nghĩa là hoa tàn, hoa héo =)))) Mà Liên đặt biệt danh này chắc vì ngày xưa có biệt danh là Hoa Quan Võ Thần (võ thần đội vòng hoa), với cả Liên dính dáng đến hoa đào từ câu "Thân tại vô gian, lòng tại đào nguyên", chứ không phải đặt chữ Hoa vì Hoa Thành đâu nha, lúc đó đã quen nhau đâu =))

Nghe được tên này, sắc mặt Tam Lang khẽ động, khóe miệng như có như không nhếch lên, không biết rốt cuộc là biểu cảm gì. Tạ Liên không chú ý, tiếp tục nói: "Nơi tiếp giáp biên giới xảy ra chiến sự liên miên, cô nhi vô số, những khi rảnh rỗi, thỉnh thoảng ta cũng chơi với bọn nhỏ một chút. Trong đó có một đứa... tên là Bán Nguyệt."

Y lắc đầu, nói: "Ta cứ ngỡ hai chữ Bán Nguyệt trong "quốc sư Bán Nguyệt" là chỉ quốc gia, không ngờ quốc sư thật sự tên là Bán Nguyệt."

Trong ấn tượng của Tạ Liên, cô bé tên Bán Nguyệt luôn mang vẻ mặt buồn rười rượi như thế, trên người và trên mặt cũng luôn hiện vết bầm tím, lúc nhìn y cũng giương mắt chờ mong nhìn từ dưới lên như thế. Nàng biết nói tiếng Hán, suốt ngày chơi cùng với trẻ em Trung Nguyên cùng lứa, Tạ Liên cũng không rõ nàng là người phương nào, nói chung thấy trẻ nhỏ đi lung tung, y cũng dẫn đại như đúng rồi. Lúc rảnh dạy bọn nhỏ ca hát, vật lộn, thi thoảng biểu diễn vài màn đập đá lên ngực này nọ kia. Do cô bé này gầy ốm quá, y mới chăm nom đặc biệt hơn một chút, có bao nhiêu bánh bột ngô cũng chia cho nàng một phần, tình cảm khá là tốt.

Phù Dao hỏi: "Sau đó thì sao?"

Tạ Liên nói: "Sau đó... không khác những gì khắc trên bia đá mộ tướng quân lắm."

Im lặng chốc lát, Tam Lang mở miệng: "Trên bia đá nói huynh đã chết."

Nhắc tới bia đá kia, Tạ Liên cảm thấy hết sức buồn bực.

Thông thường bi văn (bài văn, bài thơ khắc trên bia đá) chẳng phải toàn ca ngợi công đức, cố gắng điểm tô cho người được tưởng nhớ sao? Nào là giáng chức rồi lại giáng chức, giáng đến mức không thể giáng được nữa thì thôi đi, sao có thể trịnh trọng nghiêm trang viết luôn cách chết mất mặt như thế xuống chứ??? Lúc tránh gió đọc được đoạn này, y thật sự không dám nhìn thẳng luôn, nếu không có Tam Lang đọc hiểu chữ Bán Nguyệt đứng bên cạnh đọc chung, y sẽ giả bộ trên tấm bia không hề có đoạn viết về cách chết đó. Viết thứ này lên, ngay cả bản thân y nhìn thấy cũng muốn cười, làm sao trách được người khác cũng muốn cười chứ? Người ta đến mộ tưởng niệm của y tránh bão cát, thấy sự tích của y trên bia đá còn bình loạn một phen, cười sằng sặc một trận, y còn xấu hổ bảo mọi người đừng cười, quả thật hơi bị buồn bực.

Tạ Liên cảm thấy ấn đường sắp bị mình xoa đỏ, nói: "À, cái đó, tất nhiên ta không chết. Ta giả chết thôi."

Tam Lang lặng thinh, Phù Dao ra chiều không thể tin nổi. Tạ Liên nói: "Sau khi giả chết bị đem vứt như thi thể, trở về Trung Nguyên, chỉ dưỡng thương năm sáu năm là khỏe rồi."

Thật ra, cụ thể "chết" thế nào Tạ Liên cũng không rõ lắm, ngay cả rốt cuộc tại sao binh sĩ hai nước đánh nhau một trận cũng không nhớ rõ, chỉ biết là vì một ít chuyện vặt vãnh tẻ nhạt, y thật sự không muốn đánh chút nào, bất kể đánh thắng hay thua cũng chẳng thấy có nghĩa lý gì, nhưng lúc đó y đã bị giáng chức đến mức không thể giáng được nữa, có ai thèm nghe lời y đâu. Hai bên đang giết nhau đỏ mắt, Tạ Liên mới vừa xông ra, vừa thấy là người này, hai bên bỗng chốc dùng đao kiếm bắt chuyện với người y. Dù rằng trăm đánh không chết, Tạ Liên cũng chịu không nổi cách chém như vậy, nhủ thầm: "Thế này không được rồi!" Sau đó vội vàng nằm sấp dưới đất không nhúc nhích giả chết, ngờ đâu giả chết cũng bị đạp cho một trận, đạp đến ngất xỉu luôn. Lúc tỉnh lại là bị sặc nước mà tỉnh, bởi vì sau khi dọn dẹp chiến trường, tất cả thi thể đều bị ném xuống sông. Tạ Liên cứ thế trôi theo dòng nước, hệt như một mớ đồng nát dạt về Trung Nguyên. Sau này dưỡng thương xong, cuối cùng cũng đến mục tiêu định ra từ trước - phía Nam, từ đó không quan tâm chuyện ở nước Bán Nguyệtnữa.

Bán Nguyệt lại nói nhỏ: "Xin lỗi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »