Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 13772 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 196

❊ ❊ ❊

Chữ kí bên ngoài đúng là nét của Chương Hạc Thư, Chương Nguyên Gia mím môi, ngón tay cầm bao thư siết chặt đến mức trắng bệch.

Đưa ra quyết định ấy nào có dễ gì, sau khi nhận được thư của phụ thân, Chương Nguyên Gia trằn trọc mất ngủ mấy đêm, thậm chí nàng còn nghĩ, nếu bức thư này có thể cứu được phụ thân, nàng sẵn sàng giúp ông gửi bức thư này ra ngoài kinh.

Nhưng Chương Đình đã bảo nàng phải làm chuyện đúng đắn.

Mối quan hệ giữa hai anh em rất tốt, từ bé đến lớn gần như chưa từng cãi nhau. Hồi xưa khi Chương Hạc Thư bận rộn chính sự, luôn là Chương Đình dẫn Chương Nguyên Gia đến trường học; hay về sau khi Chương Hạc Thư tách ra khỏi gia tộc Chương thị, ông vẫn dùng gia huấn “thanh gia độ thân, lan nhược độ tâm” dạy bảo, và cũng chính Chương Đình là người dạy Chương Nguyên Gia biết ý nghĩa của gia huấn.

“Về yêu cầu quá đáng mà muội nói,” Chương Nguyên Gia nói tiếp, “Trước khi làm rõ chân tướng, xin biểu huynh đừng để Quan gia biết được chuyện tối hôm nay.”

Nàng cụp mắt, chợt nhoẻn miệng cười, “Từ ngày thành thân với Quan gia, muội cứ tưởng mình mới là người khoan dung cho chàng, khoan dung cho sự bận rộn thờ ơ cũng như sự im lặng xa cách của chàng.Nhưng không phải, đến tận hôm nay muội mới hiểu thì ra chàng đang trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy, và chàng luôn thông cảm cho muội nhiều nhất.”

Bởi vì dù có ngăn cách đến đâu, toàn hậu cung vẫn có thể nhận ra chàng chỉ sủng ái duy một mình nàng.

“Chàng luôn là một vị Hoàng đế tốt, con đường đi đến ngày hôm nay đầy chông gai gập ghềnh, chẳng qua chàng đi nhanh quá, Nguyên Gia không đuổi kịp. Bây giờ giông tố đã đến, muội không muốn mình là người ngáng chân chàng, muội mong chàng mãi kiên định như ngày xưa ấy, mọi quyết định đưa ra sẽ không dao động chỉ vì bất cứ ai.”

Tạ Dung Dữ nhận lấy phong thư, “Được, thần hứa với nương nương.”

Đợi Chương Nguyên Gia đứng dậy, y lùi về sau một bước, khom người vái lạy, “Thần cũng tạ ơn đại nghĩa của nương nương.”

Thấy Chương Nguyên Gia cắn môi chần chừ, Tạ Dung Dữ biết nàng muốn hỏi điều gì: “Nương nương không cần lo cho lệnh huynh, đúng là lệnh huynh đã bị thương ở Chi Khê, nhưng bây giờ đã dần khỏe lại rồi, sáng nay thần nhận được tin do Tề đại nhân ở Lăng Xuyên gửi, bảo rằng ít hôm nữa có thể lệnh huynh sẽ tỉnh…”

Nói chuyện với Chương Nguyên Gia xong, Tạ Dung Dữ không nán lại điện Chiêu Doãn mà đi thẳng ra về.

Y vốn là người điềm đạm bình tĩnh, nhưng không rõ vì sao tối nay lại rất sốt ruột. Trước mắt thứ duy nhất có thể chứng minh Chương Hạc Thư tham gia vào vụ án mua bán chính là thẻ bài trống được làm giả, nhưng việc điều tra thẻ bài chẳng khác gì mò kim đáy bể, Huyền Ưng Ti và bộ Lễ đã bắt tay điều tra nhiều ngày, thế mà chỉ tìm được phương pháp mô phỏng tấm thẻ. Trực giác mách bảo Tạ Dung Dữ rằng bức thư trong tay có manh mối mà y muốn, nên khi vừa rời khỏi điện Chiêu Doãn, y lập tức mở thư ra đọc, Huyền Ưng vệ bên cạnh nhanh tay thắp đèn soi sáng.

Thư được gửi cho một tư lại ở huyện Tân Tập ngoại ô kinh thành, bảo hắn ta đến Khánh Minh thu tiền thuê của ông chủ tiệm rèn phía đông thành.

Chương Hạc Thư là người cẩn trọng, trong thư dùng toàn ám hiệu, song Tạ Dung Dữ vẫn có thể hiểu được đại khái.

Y cất bức thư, “Vệ Quyết đâu rồi?”

“Vệ đại nhân đang ở nha môn ạ.” Huyền Ưng vệ đáp, “Bây giờ Ngu hầu có về bộ Hình không? Để thuộc hạ đi gọi Vệ đại nhân.”

Để tìm được tội chứng của Chương Hạc Thư, mấy ngày nay Tạ Dung Dữ thường xuyên qua lại giữa các nha môn, nghe thế bèn nói, “Không cần, ta sẽ đến thẳng Huyền Ưng Ti.”

Mãi mới có manh mối, y phải đích thân đưa mới được. Đến Huyền Ưng Ti, hội Vệ Quyết Chương Lộc Chi vẫn chưa ngủ, xem thư xong, Vệ Quyết nói: “Chính là đây rồi, chắc chắn hồi đó Chương Hạc Thư đã tìm thợ thủ công lành nghề để làm giả thẻ bài lên đài, hẳn ông chủ của tiệm rèn phía đông thành Khánh Minh chính là kẻ đó. Thu tiền thuê là ám hiệu, có lẽ đang báo tin giục người bỏ trốn. Nay phong thư đã rơi vào tay chúng ta, chỉ cần bắt được tư lại huyện Tân Tập và người của tiệm rèn trước Chương Hạc Thư là xem như bắt được cả nhân chứng lẫn tang vật.”

Vệ Quyết lập tức tập trung nhân lực, chia binh làm hai, một đội đến huyện Tân Tập bắt tư lại, một đội theo hắn đến Khánh Minh bắt người, còn lệnh cho Chương Lộc Chi thẩm vấn Nhan Vu ngay trong đêm, lấy nội dung trong thư làm điểm đột phá.

Vệ Quyết muốn đi ngay bây giờ, nhưng vừa mở cửa ra thì suýt va phải hai người đang định bước vào. May thay người tập võ vốn nhanh tay nhanh mắt, Vệ Quyết né người tránh được, Triêu Thiên cũng kéo Đức Vinh lùi về sau, hành lễ: “Vệ đại nhân.”

Vệ Quyết gật đầu rồi rời đi.

Tạ Dung Dữ thấy Triêu Thiên và Đức Vinh chảy mồ hôi đầy đầu, hỏi, “Sao đấy? Trong nhà có chuyện gì hả?”

Đức Vinh thưa: “Triêu Thiên có chuyện gấp muốn bẩm báo với công tử, mới chạy một vòng trong cung.”

Trên đường vào cung Triêu Thiên gặp được Đức Vinh, cả hai đến bộ Hình trước rồi mới đến điện Chiêu Doãn, nhưng vừa tới nơi thì nghe A Sầm cô cô nói Tạ Dung Dữ vừa rời đi, thế là lại vòng về Huyền Ưng Ti.

“Là thiếu phu nhân bảo tiểu nhân gửi lời.” Triêu Thiên nói.

Hắn cẩn thận thuật lại chuyện Thanh Duy phát hiện Tào Côn Đức và Trương Viễn Tụ là đồng bọn ra sao, “Thiếu phu nhân bảo, Trương Nhị công tử có ơn cứu mạng với mình nên muốn trả ân tình, đáng tiếc Trương Nhị công tử không nghe thiếu phu nhân khuyên nhủ, không chịu tiết lộ. Nhưng thiếu phu nhân vẫn lờ mờ nhận ra Tào Côn Đức đang âm mưu chuyện gì đó, nàng rất sốt ruột, mấy hôm trước đã gửi thư cho Nhạc tiền bối, nhờ tiền bối điều tra vị đại nhân họ Du ở Trung Châu, nhưng đến hôm nay Nhạc tiền bối vẫn chưa hồi âm. Thiếu phu nhân nói, tuy từ nửa năm trước Quan gia đã cho người theo dõi Tào Côn Đức, nhưng Tào Côn Đức lòng dạ thâm sâu, cũng đã tính toán kỹ lưỡng từ lâu, ở ngoài cung còn có Trương Nhị công tử giúp đỡ, nếu lão ta muốn làm gì, chỉ sợ trở tay không kịp, nên xin công tử phải đề phòng thật kỹ. Vụ án sắp được làm rõ, không thể xảy ra sự cố vào lúc này được.”

Tạ Dung Dữ gọi một Huyền Ưng vệ đến, bảo hắn thuật lại nguyên văn lời của Thanh Duy cho Triệu Sơ, nhân tiện bổ sung, “Thời điểm đặc biệt cần hành sự đặc biệt, xin Quan gia tìm lí do giam giữ Tào Côn Đức.”

Huyền Ưng vệ do dự, “Nhưng bẩm Ngu hầu, bây giờ đã trễ rồi…”

Tạ Dung Dữ nhìn trời, “Vẫn chưa đến canh tư, đi đi, chắc chắn Quan gia vẫn đang xem trát.”

Huyền Ưng vệ nhận lệnh, cấp tốc chạy vào cung cấm, đưa thẻ bài trước Huyền Minh Chính Hoa. Cùng lúc đó, tại cửa nam thành Tử Tiêu, Vệ Quyết dẫn lính phi ngựa lao nhanh. Các nha môn như bộ Lễ, bộ Hình và Đại Lý Tự chong đèn suốt đêm, các viên quan người kiểm tra hồ sơ, người viết tấu chương trước bàn, ai ai cũng tập trung đầy nghiêm túc, gần như quên đi mệt mỏi. Trong màn đêm không có tuyết rơi ấy, mỗi ngọn đèn thắp sáng như đôi mắt thú lặng lẽ mở to, và những con người không ngủ bôn tẩu đó đây cũng như côn trùng tìm kiếm sự sống trước khi gió tuyết ập đến, không chỉ đánh hơi được mùi nguy cơ trong gió, mà còn thoát khỏi bóng tối, nhìn thấy ánh bình minh của ngày hôm sau.

Nhưng cũng trong đêm đó, có một ống tre nhỏ rung lên, tro tàn rơi xuống. Trong Đông xá, Tào Côn Đức thở dài: “Già rồi, trời trở lạnh, cầm không nổi cả một ống tre.”

Trong phòng ngập ngụa thứ mùi hương sa đọa, những mảnh vụn trên đĩa vàng sắp bị đốt cháy. Chỗ mảnh vụn ấy được cạo từ một phiến thạch cao. Lần trước khi Thanh Duy xông vào Đông xá, phiến thạch cao đó còn to chừng quả đấm, thế mà mới qua có vài hôm, nó chỉ còn lại chút ít bằng đầu móng tay. Sức khỏe của Tào Côn Đức đã đi xuống, lão vốn hạ quyết tâm cai bỏ thứ này, nhưng không hiểu sao sau khi gặp mặt Thanh Duy, cơn nghiện lại tái phát, không cách nào kìm nén. Những ngày gần đây lại càng lún sâu hơn, chỉ cần rời đi một khắc là như bị rút cạn sức lực. Thôi, dù gì từ nửa năm trước Triệu Sơ cũng đã nghi ngờ lão, phái người theo dõi lão, bây giờ còn lấy cớ “sợ lão vất vả”, không để lão theo hầu, thế thì lão cũng thuận theo tự nhiên bầu bạn với phiến thạch cao, chẳng cần lo giữa chừng bị gọi đến điện Tuyên Thất.

Đôn Tử phủ tấm thảm nhung lên đầu gối Tào Côn Đức, thấp giọng dặn: “Sư phụ, cẩn thận bị lạnh.”

Một lúc lâu sau, Tào Côn Đức mới chậm rãi mở mắt từ cơn mê, nói một câu không đầu không đuôi, “Đến lúc rồi.”

Tuy lời khó hiểu nhưng Đôn Tử nghe hiểu, đầu gối quỳ phịch xuống sàn, đau đớn gọi: “Sư phụ!”

Tào Côn Đức nhìn hắn, ánh mắt đầy trìu mến, “Đi đi, ta đã lo lót cho ngươi từ mấy năm trước rồi, nhớ kỹ lời ta đã dạy mà công bố ra ngoài, phải báo mối thu cần báo. Còn nhớ những bất hạnh mà ngươi đã chịu không, còn nhớ những nỗi khổ mà cô nhi Cật Bắc như ngươi gặp phải không, bọn nó không may mắn nhặt về được cái mạng như ngươi. Ta ấy, sẽ ở đây dựng tường đồng vách sắt, cản đao gươm giúp ngươi một lúc.”

“Vâng.” Đôn Tử dập đầu ba lần, đáy mắt ngấn lệ, “Đôn Tử cảm tạ sư phụ.”

Ngôn Tình, Cổ Đại
gorjessspazer.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »