Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 114

❊ ❊ ❊

“Dụ vương phi đã nhờ nàng chuyện này?”

Chương Nguyên Gia đáp phải.

Triệu Sơ im lặng, vì nhân số hoàng thất ở thế hệ bọn họ khá ít nên thân quyến qua lại cũng gần gũi hơn. Tuy Nhân Dục chỉ là Quận chúa nhưng phụ thân muội ấy là Dụ Thân vương, năm xưa trước khi qua đời, Dụ Thân vương đã thống thiết gửi gắm Nhân Dục cho Chiêu Hóa đế chăm sóc, mà nay khi Chiêu Hóa đế đã băng hà, trách nhiệm chăm sóc Nhân Dục rơi lên người Triệu Sơ.

Triệu Sơ quay trở vào tẩm điện, ngồi xuống bên giường: “Nàng nghĩ thế nào?”

Chương Nguyên Gia nói: “Muội ấy lớn lên ở ngoài cung, tích cách ngây thơ, thần thiếp nghĩ, chi bằng tìm một tây quan* xuất thân thế tộc, có nhân phẩm có tiền đồ, như thế muội ấy cũng có nơi nương tựa cho sau này, và Dụ vương phi cũng có thể yên tâm. Nhưng…” Nói đến đây, Chương Nguyên Gia dừng một lúc, “Lúc nãy thần thiếp có hỏi thử muội ấy, hình như muội ấy… có người trong lòng rồi.”

Triệu Sơ hỏi: “Nàng có biết con bé thích ai không?”

Chương Nguyên Gia lắc đầu: “Muội ấy không nói, trông có vẻ đã thích từ lâu, muội ấy nói người mình muốn lấy như trăng sáng trên trời, không ai sánh bằng.”

Tuy Triệu Vĩnh Nghiên được nuôi dưỡng ở ngoài cung song ngày thường vẫn chỉ toàn qua lại với họ hàng tông thất.

Nhân phẩm như trăng sáng trên trời?

“Biểu huynh ư?” Triệu Sơ ngẩn người, đoạn phủ định: “Không thể nào.”

“Thần thiếp thấy có vẻ không giống, muội ấy bảo mới quen mấy năm nay thôi, mà mấy năm nay không phải biểu huynh đang ở Giang gia sao.” Chương Nguyên Gia khẽ đáp, “Hơn nữa thần thiếp cũng biết ít nhiều về suy nghĩ của biểu huynh, trong lòng huynh ấy đã có người rồi.”

Triệu Sơ gật đầu: “Được, vậy nhờ nàng chuyện này, Nhân Dục còn nhỏ, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, người con bé xem trọng chưa chắc đã tốt, nàng ở bên để mắt giùm, xác định được ai thì nói cho trẫm biết, chỉ cần gia phong trong sạch, tiền đồ rộng mở thì trẫm sẽ phê chuẩn.”

Nói đoạn, chàng lại dặn dò Chương Nguyên Gia nghỉ ngơi rồi ra về.

Chương Nguyên Gia dựa vào cửa sổ, nhìn bóng chàng đi khuất.

Chàng đến vào lúc tia nắng hoàng hôn đầu tiên buông xuống, và rời đi trước khi ánh sáng rực rỡ trên trời tan biến.

Đợi tới lúc Triệu Sơ hoàn toàn biến mất ngoài điện Nguyên Đức, Chương Nguyên Gia không kìm nén nổi cơn đau trước ngực nữa, nhắm mắt che ngực, Chỉ Vi thấy thế, vội vã dặn dò cung tì: “Nhanh, nhanh đem ống nhổ lại đây!”

Chương Nguyên Gia cứ nôn khan vào ống nhổ một lúc lâu.

Cũng phải thôi, ăn gì vào là lại nôn ra, dạ dày trống trơn thì nôn được gì?

Chỉ Vi không khỏi lo lắng: “Nương nương thật là, sao không nói chuyện của mình cho Quan gia mà toàn nói chuyện không đâu vậy? Nếu cứ tiếp tục như thế, chưa nói tới việc xa cách, chuyện lớn đến vậy mà nương nương cứ giấu Quan gia, cẩn thận Quan gia biết sẽ giận nương nương.”

Cung tì quấn lát gừng vào cổ tay Chương Nguyên Gia mới giúp nàng từ từ thư thái ra, đoạn nhẹ nhàng nói: “Chuyện của Nhân Dục, sao lại là chuyện không đâu?”

Nàng cụp mắt nhìn mâm vải trên bàn, “Vả lại, đâu phải ta không muốn nói ra, nhưng ngươi cũng thấy rồi đấy, ta vừa hỏi chuyện Lăng Xuyên thì chàng đã đổi đề tài.” Nàng đưa mắt nhìn nắng chiều ngoài song cửa, “Thôi, đó là ý của chàng, cứ đợi tiếp đi…”

Khi ánh chiều tà cuối cùng tắt bóng, Triệu Sơ quay về điện Hội Ninh, một Cấm vệ Điện Tiền Ti mặc giáp lặng im đứng chờ trước điện, cung kính vái lạy khi thấy Triệu Sơ: “Quan gia.”

Cấm vệ quân này tên Phong Nghiêu, là một trong Cấm vệ quân được Gia Ninh đế tin tưởng.

Triệu Sơ thấy hắn, nói với Tào Côn Đức: “Ngươi đi trước đi.”

Tào Côn Đức vâng dạ, khom lưng lui ra.

Phong Nghiêu đi theo Triệu Sơ vào điện Hội Ninh, vừa đi vừa thấp giọng bẩm báo: “Hoàng hôn hôm nay, vị tiền bối ở trong cung Thính Xuân đã rời đi rồi ạ.”

Triệu Sơ “ừ” một tiếng: “Tới Lăng Xuyên à?”

Phong Nghiêu đáp: “Vâng.”

Vị tiền bối kia đã bị giam ở Thính Xuân năm năm, nửa năm trước khi vụ án Hà thị vừa khép lại, Triệu Sơ đồng ý thả tự do cho ông nhưng ông đã khéo léo từ chối, nói rằng vẫn chưa đến thời điểm. Tới sáng sớm ngày hôm trước, khi vụ việc Thượng Khê truyền đến kinh đô, ông như có linh cảm, nói là muốn đến Lăng Xuyên, xin Gia Ninh đế sắp xếp.

“Quan gia.” Phong Nghiêu do dự, “Lần này Nhạc tiền bối mà đi, rồi vụ án Tiển Khâm Đài, e rằng sẽ là con đường không thể trở về.”

Triệu Sơ nhìn hắn, không lên tiếng.

Ngày hôm trước mật thư vừa được đưa tới, Tạ Dung Dữ nói sĩ tử lên đài năm xưa có liên quan đến việc mua bán danh sách, chẳng qua không biết danh sách này tuồn ra từ tay ai.

Tiểu Chiêu vương đã điều tra chân tướng dưới Tiển Khâm Đài đến bước này rồi.

Triệu Sơ biết ý Phong Nghiêu, nếu cứ tiếp tục đào sâu thì sẽ rút dây động rừng, là phúc hay họa chỉ cách một suy nghĩ.

Nhưng Triệu Sơ không hề do dự, chàng nhìn vào màn đêm, những vì sao nhấp nháy trên đêm trời quang, “Bước tiếp theo sẽ càng khó khăn hơn, về phía Lăng Xuyên, nếu biểu huynh có bất cứ dặn dò nào, các ngươi nhất định phải phối hợp.”

“Rõ.”

***

Đêm kinh đô quang đãng bao nhiêu thì màn đêm ở Đông An lại nặng nề bấy nhiêu. Mây mù tích tụ từ lúc hoàng hôn mãi chưa tan, ráng đỏ hồng vẫn đọng trên khung trời, rồi một cơn mưa trút xuống, rơi mãi tới tận nửa đêm.

Bấy giờ đã qua giờ Hợi, người nhà bình thường đều đã chìm vào giấc ngủ, nhưng Quy Ninh Trang ở Đông An vẫn thắp đèn sáng rực, nhất là Y Sơn Viện ở phía tây trang viên, bên ngoài sân có Huyền Ưng vệ canh giữ tầng tầng lớp lớp, ở bên trong, Tạ Dung Dữ cùng mấy người Thanh Duy Kỳ Minh đứng chờ ngoài phòng, đứng hầu bên trái bọn họ là Đức Vinh.

Đức Vinh mới tới vào trưa hôm nay.

Từ lúc nhận được thư của Triêu Thiên, hắn giục ngựa chạy không ngừng nghỉ đến Lăng Xuyên, chặng đường gần ngàn dặm lại chỉ mất vỏn vẹn năm ngày ngắn ngủi. Hắn vội vã chạy đến Lăng Xuyên là vì biết công tử đã tìm được thiếu phu nhân, lo lắng tên đầu gỗ Triêu Thiên sẽ làm hỏng chuyện, nào ngờ vừa vào địa phận Lăng Xuyên thì hay tin dữ Triêu Thiên rơi xuống vách núi, hồn phách gần như bay biến, cho tới khi theo Huyền Ưng vệ đến Quy Ninh Trang mới dần dà lấy lại bình tĩnh.

Triêu Thiên bị thương rất nặng khi rơi xuống vách núi, gãy ba cây xương sườn, xương đùi cũng nứt rạn, vốn dĩ hắn đã bị thương khi đánh nhau với đám tử sĩ, cũng may hắn mạng lớn, lúc rơi xuống có thanh đao gãy ma sát vào cành khô, cản bớt lực rơi, bằng không chỉ việc hắn chảy nhiều máu thôi cũng đủ để cướp đi tính mạng của hắn.

Nhưng dù là vậy đi chăng nữa, mấy ngày sau đó, vết thương của Triêu Thiên vẫn còn rất nguy hiểm, đại phu nói chỉ cần cố trụ qua bảy ngày là sẽ ổn, song hôm nay chỉ mới là ngày thứ năm mà Triêu Thiên đã sốt cao ba trận, chiều nay lại sốt rất nặng, thậm chí kinh động đến cả Tiểu Chiêu vương đang tra hỏi nghi phạm.

Không lâu sau, cửa phòng kêu “két” mở ra, Kỳ Minh lập tức đi tới: “Đại phu, xin hỏi Cố hộ vệ thế nào rồi?”

Đại phu chắp tay vái mấy người Tạ Dung Dữ: “Bẩm điện hạ cùng các vị quan gia, Cố hộ vệ có căn cơ tốt, tuy rơi xuống vách núi nhưng chạm đất bằng, không chấn động đến tim phổi, sốt cao đến nhanh mà đi cũng nhanh, trước mắt đã từ từ khỏi bệnh, chỉ cần chăm sóc kỹ lưỡng, đợi đến sáng mai, cơn sốt thuyên giảm thì vết thương sẽ đỡ hơn.”

Ông vừa dứt lời, mọi người đồng loạt thở phào.

Nhưng Đức Vinh vẫn chưa yên tâm, bước lên hỏi: “Đại phu, trong lúc chăm sóc có cần chú ý gì không?”

Đại phu nói: “Cũng không có gì nhiều, cậu ấy đang ngủ say, thiếu cơm thiếu nước, nếu nằm mơ có co giật thì phải ghi nhớ số lần.”

Đức Vinh ghi nhớ, Tạ Dung Dữ sai người đưa đại phu về phòng nghỉ ngơi.

Ngày hôm kia ở Thượng Khê xảy ra loạn, không những Tôn Nghị Niên bị ám sát mà sư gia Tần Cảnh Sơn cùng Lý bổ đầu cũng táng thân trong loạn binh, may thay vẫn bảo vệ được Tưởng Vạn Khiêm và Dư Hạm, có thể lần theo manh mối. Năm hôm trước, sau khi Thanh Duy chắc chắn Triêu Thiên còn sống, nàng dẫn người đuổi theo phu nhân Lý thị của Tôn Nghị Niên suốt đêm, con đường Lý thị bỏ trốn vô cùng bí mật, phải tới sáng sớm hôm qua, Thanh Duy mới thuận lợi tìm được người về.

Nha huyện Thượng Khê đã đổ, cần thu xếp khắc phục hậu quả, tuy Huyền Ưng vệ đã có châu phủ lăng Xuyên cùng Tuần Kiểm Ti và Tả Kiêu vệ hỗ trợ, song vẫn khó mà phân thân, càng đừng nhắc đến chuyện khác, nội nhân chứng cần thẩm vấn thôi cũng đã hơn một trăm, cộng thêm chứng từ phải dày chừng mấy tấc. Tạ Dung Dữ còn đích thân thẩm vấn Tưởng Vạn Khiêm và Dư Hạm đến mấy lần, hôm nay dậy sớm lại bận bù đầu sắp xếp manh mối, tới giờ vẫn còn nhiều chuyện đợi bàn bạc.

Tạ Dung Dữ là người chuyện hôm nay không để ngày mai, biết hội Vệ Quyết vẫn đang chờ mình ở thư phòng bèn đứng dậy nói với Thanh Duy: “Nàng về Phất Nhai Các trước đi, tối nay cứ ngủ sớm, không cần chờ ta.”

Nói đoạn, y nhấc chân toan đến thư phòng.

Thanh Duy nhìn bóng lưng y, trong mắt ẩn chứa vẻ phức tạp, nghĩ một lúc rồi đuổi theo hai bước; “Ấy, chờ đã.”

“Sao thế?” Tạ Dung Dữ quay đầu hỏi.

Kỳ Minh đang ở đây, Đức Vinh cũng có mặt, lại còn có Huyền Ưng vệ thường đi theo Tạ Dung Dữ, Thanh Duy ấp úng, một lúc sau chỉ bảo: “Không có gì, ngài đi làm việc trước đi.”

Đức Vinh theo Tạ Dung Dữ ra khỏi Y Sơn Viện, gió đêm thoảng qua, Tạ Dung Dữ nhớ tới vẻ mặt ban nãy của Thanh Duy, bước chân dừng lại, còn chưa mở miệng thì Đức Vinh đã hiểu ý, lập tức nói ngay: “Công tử đến thư phòng trước đi ạ, để tiểu nhân đến chỗ thiếu phu nhân xem thế nào.”

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »