Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 13903 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 159

❊ ❊ ❊

“Không, không phải như vậy, phụ thân sai rồi…”

Nghe những gì Chương Hạc Thư vừa nói, Chương Đình rơi vào hoang mang, nhưng rốt cuộc phụ thân đã sai ở đâu thì hắn không thể chỉ ra.

Những sĩ tử đã được Tiểu Chiêu vương điều tra, Thẩm Lan, Phương Lưu, kể cả Từ Thuật Bạch, không phải bọn họ đều vì dục vọng riêng nên mới bước lên Tiển Khâm Đài sao? Thậm chí trong danh sách ban đầu, không phải con em thế gia được hưởng ơn nhờ cha ông cũng tranh giành nhau, mong rằng mình có thể được chọn lên Tiển Khâm Đài ư?

Chương Đình muốn nói, nhưng, con người mà!

Đấy mới chính là con người, dù thiện hay ác, trong lòng vẫn sẽ có dục vọng không thể kiềm chế.

Tại sao phải yêu cầu sự thuần túy?

Đến mức Tiển Khâm Đài biến thành Thanh Vân Đài, còn phụ thân hắn, để bù đắp thiếu sót của bản thân nên mới độc chiếm vài suất lên đài, ông có lỗi lầm gì?

Chương Đình có cảm giác tảng đá lớn treo cao trong lòng trên suốt quãng đường mình đến đây đã rơi xuống tự lúc nào không hay, đập nát niềm tin xưa nay của hắn, chỉ còn lại sự dạy dỗ cũng lung lay chống đỡ hắn nói ra lời kế tiếp, “Nhưng… Theo con thấy, nước sông Thương Lãng, tẩy sạch cổ tà, trong số nhiều người lên Tiển Khâm Đài, nhìn đài tháp được xây nên, dù chỉ một người tưởng nhớ những sĩ tử trầm mình năm ấy, thì Tiển Khâm Đài vẫn xứng với cái tên của nó, chẳng hạn như… chẳng hạn như Tiểu Chiêu vương, Vong Trần, cả nữ Ôn thị…”

“Nữ Ôn thị?” Chương Hạc Thư cười khẩy, “Anh đi mà hỏi Ôn Thiên đã qua đời, vì sao ông ta đồng ý rời núi xây dựng Tiển Khâm Đài? Còn không phải là để truy điệu người vợ quá cố của mình? Tiểu Chiêu vương được cử đến núi Bách Dương khi chỉ mới mười bảy tuổi, anh tưởng từ nhỏ được phong hàm đón vào cung, gánh lấy kỳ vọng của biết bao người sau khi sĩ tử trầm mình là mong muốn của y? Y cực kỳ ghét chuyện đó, Tạ Trinh phụ thân y đặt cho y cái tên Dung Dữ là mong y có thể tự do tự tại, nhưng nhiều năm qua, y có ngày nào được sống tự tại không? Mất cha từ tấm bé, thời niên thiếu bị nhốt trong thâm cung, cho dù mấy năm trước phải sống dưới tên của người khác, nhưng không phải cũng bị tâm ma quấn thân, không thể thấy mặt trời sao? Con cho rằng vì sao y lại dốc sức tìm ra chân tướng như thế? Vì những sĩ tử đã mất mạng kia ư? Không, y cũng chỉ vì bản thân y. Không ai hơn y mong muốn được cởi bỏ xiềng xích, bước ra khỏi vũng bùn này, chỉ là y che giấu quá giỏi khiến người ngoài không tài nào nhìn ra.

À phải rồi, còn cả Trương Vong Trần. Hắn lại khác với Tiểu Chiêu vương, Tiểu Chiêu vương muốn thoát khỏi vũng bùn này, còn hắn lại liều mạng nhảy vào. Lão thái phó thương hắn số khổ nên mới đặt cho hắn cái tên Vong Trần, hi vọng hắn có thể quên đi những hỗn loạn trần thế. Nhưng anh nhìn hắn đi, anh tưởng hắn rời kinh hai năm không quan tâm thế sự là xuất phát từ khiêm tốn, không nhiễm bụi trần? Từ khi nữ Ôn thị lên kinh, hắn nhúng tay vào ít lắm sao? Hắn làm tất cả những chuyện này vì điều gì? Vì sợ rằng trên núi Bách Dương không có đài cao, trăm năm sau sẽ không còn ai nhớ tới cha anh hắn đã chết oan.

Cha nói rồi, Thanh Vân Đài thỏa mãn dục vọng của mỗi một cá nhân, dù là Tiểu Chiêu vương hay Vong Trần đi nữa, và cả nữ Ôn thị kia, bọn họ cũng chỉ vì mình, chưa bao giờ vì người khác.”

Chương Đình kinh ngạc nhìn Chương Hạc Thư, trong khoảnh khắc, người cha vĩ đại thanh liêm trong mắt hắn lại trở nên vô cùng xa lạ, ngay đến lời thốt ra cũng khiến hắn không cách nào thích ứng.

Có lẽ, hắn chưa bao giờ hiểu phụ thân.

Phụ thân không chỉ là người thân của hắn mà còn là một cá nhân riêng lẻ có máu có thịt, từ lúc ông còn bé cho tới tuổi thiếu niên, rồi đi đến tuổi già hôm nay, biết bao vui buồn trắc trở từng trải đã ủ thành chấp niệm và tâm nguyện của ông bây giờ, trong đó có rất nhiều chuyện mà Chương Đình thân làm con không thể nào chứng kiến.

Thậm chí hắn không có tư cách để chỉ trích.

Chương Đình cúi đầu, người cũng sắp sửa vào tuổi ba mươi, lúc này ở hắn không còn sự kiêu ngạo lạnh lùng nữa, thay vào đó trong mắt lại toát lên vẻ đau đớn bàng hoàng, thậm chí là mơ màng ngơ ngác.

Thấy hắn như thế, Chương Hạc Thư hạ giọng bảo: “Anh không muốn giúp Phong Nguyên thì không cần giúp, cũng không cần tìm Sầm Tuyết Minh nữa, về Lăng Xuyên đi, nếu anh không muốn ở lại Đông An thì có thể tới núi Bách Dương tiếp tục đốc công, nếu không muốn đốc công thì viết tấu xin hồi kinh, Quan gia cũng không ép anh làm gì, nói tóm lại, anh không cần tới mỏ khoáng Chi Khê.”

“Tại sao không thể đến mỏ khoáng Chi Khê?” Chương Đình làm quan nhiều năm, khứu giác vô cùng nhạy bén, hắn bình tĩnh hỏi, “Mỏ khoáng bên kia sắp có loạn à?”

“Anh không cần biết.” Chương Hạc Thư nói, “Anh đi đi, nếu bị ai biết anh đột nhiên đến Trung Châu, đối với cả anh và cha đều không có lợi.”

Chương Đình há miệng như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng hắn chẳng thể thốt lên dù chỉ một từ, im lặng cười khổ, xoay người bước ra viện.

Hắn đứng giữa sân một lúc, nhìn bức tượng phù điêu khắc hình cá chép vượt long môn. Bức phù điêu này được Chương Hạc Thư mời thợ thiết kế riêng, một con cá bình thường lại nhảy cao quá ngọn sóng, như vậy là có thể bay xa vạn dặm, thực hiện nguyện vọng trong lòng sao?

Chương Đình không biết.

Gió đêm như sóng lớn thốc vào trong sảnh, Chương Hạc Thư im lặng nhìn Chương Đình rời đi. Đình viện trống trơn, sống lưng thẳng tắp cuối cùng cũng thả lỏng, xệ thành lưng gù. Cuộc tranh chấp lần này khiến ông ta vô cùng mệt mỏi, như già đi rất nhiều chỉ trong nháy mắt.

Lão bộc nhẹ nhàng đi vào nhà, dâng một chén canh gừng, nói: “Lão gia, chú ý cơ thể.”

Hồi trước lão bộc này cũng là một sĩ tử, vì bị người ta hàm oan mà phải ngồi tù, đường làm quan coi như chấm hết, may mắn được Chương Hạc Thư cứu giúp nên đi theo ông ta hầu hạ để báo đáp.

Chương Hạc Thư nhận lấy chén canh, “Vong Trần đâu rồi?”

“Trương Nhị công tử đã rời đi từ một khắc trước rồi ạ.” Lão bộc đáp, “Lão gia, có cần cử người đuổi theo dặn dò không?”

“Không cần, Vong Trần là người thông minh, tự biết phải làm thế nào.” Chương Hạc Thư nói, dừng một lúc lại hỏi, “Lan Nhược cũng đi rồi hả?”

“Lúc đi trông thiếu gia có vẻ rất buồn, lão nô lo quá, tính cách thiếu gia như vậy, chỉ sợ sẽ suy sụp.”

Nhưng còn có thể làm gì được?

Ông ta trải qua bao trăm cay ngàn đắng mới đi được đến ngày hôm nay, Tiển Khâm Đài sắp sửa được xây xong, ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện vào lúc này.

Chương Hạc Thư chỉ nói: “Cứ mặc nó. Về lệnh điều binh khẩn, ngươi cho người đem đi đi.”

“Đã làm rồi ạ, ấn giả… của bên trên cũng đã làm xong, chỉ đợi Khúc Ngũ công tử điểm chỉ, một khi binh lính được điều động, chuyện coi như thành.”

Binh mã địa phương cũng thuộc về triều đình, không phải chỉ cần tướng quân ra lệnh là có thể điều binh, mà phải có cả hổ phù do triều đình cấp. Nhưng trong tình huống nguy cấp vẫn còn một cách khác, đó là tướng lĩnh đóng quân lấy lệnh khẩn của Xu Mật Viện điều binh trước, sau đó sẽ báo lên triều đình.

Trên lệnh điều binh khẩn cần có chữ ký của tướng lĩnh đóng quân, binh mã huy động cũng không được vượt quá một nghìn, rồi sau đó là công hay tội, tướng lĩnh đóng quân phải chịu trách nhiệm toàn bộ.

Chương Hạc Thư dự đoán binh mã của Phong Nguyên sẽ va chạm với Huyền Ưng Ti của Tiểu Chiêu vương tại khu mỏ Chi Khê.

Còn mâu thuẫn lớn chừng nào, phải xem thanh củi Sầm Tuyết Minh cháy mạnh đến đâu.

Về phần Chương Hạc Thư muốn tự vệ, chỉ cần làm một chiêu nhỏ trong đó là xong.

Phong Nguyên đã dẫn binh đến khu mỏ Chi Khê, nhưng đội ngũ của ông ta dùng để tìm người tra án, không thể đánh giặc, một khi đội ngũ của ông ta có va chạm với Huyền Ưng Ti, ông ta chỉ có thể nhượng bộ. Nhưng ông ta có thật muốn nhượng bộ không? Chắc chắn không, vì chỉ cần bị Tiểu Chiêu vương nắm được tội chứng, thứ chờ ông ta chính là tội chết. Nên trong tình huống xấu nhất, ông ta sẽ động binh với Huyền Ưng Ti.

Mà chuyện Chương Hạc Thư muốn làm chính là đổ tội binh loạn lên đầu Khúc Mậu – ông ta sẽ để người của mình dụ Khúc Mậu ký vào lệnh điều binh khẩn được làm giả, biến việc Phong Nguyên dẫn binh là làm theo lệnh của Khúc Mậu.

Nếu trong binh loạn, Phong Nguyên có thể lấy được tội chứng trước Tiểu Chiêu vương thì không còn gì tốt hơn; còn nếu tội chứng vẫn rơi vào tay Tiểu Chiêu vương, Khúc Bất Duy sẽ bị hỏi tội, vào lúc này, Chương Hạc Thư có thể uy hiếp Khúc Bất Duy bằng lệnh khẩn này.

Ông sẽ nói với Khúc Bất Duy là, ông nhìn xem, nếu ông không khai ra ta thì với tội danh mua bán suất lên đài, chỉ có ông cùng vài tên thuộc hạ chết. Còn nếu ông khai ra ta, ta sẽ trình tờ lệnh khẩn mà con trai ông đã ký lên triều đình. Người kinh thành đều biết Đình Lam chỉ là công tử bột, chắc chắn chính ông đã sai khiến hắn chống đối triều đình, điều động binh mã. Hầu gia như ông xúi giục một tướng quân và Huyền Ưng Ti động binh nhằm mục đích gì? Đó là lạm quyền đế vương, mưu đồ làm phản! Năm xưa ông buôn ban danh sách vốn dĩ là do bất mãn với triều đình, bây giờ cha con Khúc thị làm phản, tru di cửu tộc là chuyện chắc chắn. Nên ông hãy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là ông không khai ra ta, chỉ chết một mình ông, hay để ta trình lên tờ lệnh khẩn này, cả ông và ta lẫn cả nhà Khúc thị đều phải đền tội?

Giữa hai bên nên chọn bên nhẹ hơn, là người đều biết phải chọn thế nào.

Chương Hạc Thư chợp mắt nghỉ ngơi một lúc, đoạn từ từ mở mắt, “Bây giờ Tiểu Chiêu vương đang không ở Đông An, Vong Trần, Lan Nhược cũng đến Trung Châu, chỉ có một mình Đình Lam ở dinh quan, là lúc dễ gạ gẫm nhất, ngươi hãy đốc thúc kẻ dưới để hắn ký vào lệnh khẩn, tìm cách lừa hắn tới Chi Khê. Hành động nhanh vào, dù Sầm Tuyết Minh có khó tìm đến đâu, chỉ cần Tiểu Chiêu vương ở lại khu mỏ ít hôm ắt sẽ nhanh chóng phát hiện ra tung tích của hắn.”

Ngôn Tình, Cổ Đại
gorjessspazer.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »