Thần Y Ngốc Phi

Lượt đọc: 4712 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 8
tiến cung

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, mới sáng tinh mơ Thanh Trúc đã dẫn nàng vào cung, trực tiếp đi vào Vĩnh Thọ Cung của Hoàng Thái Hậu.

” Ảnh nha đầu, mau tới cho Hoàng nãi nãi nhìn nào.” Vào phòng, Hoàng Thái Hậu liền kéo nàng vào trong lòng, gương mặt hiện lên sự đau lòng cùng sủng ái.

Hoàng Thái Hậu tuy rằng đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng bảo dưỡng vô cùng tốt, thân thể vẫn còn rất khỏe mạnh.

” Hoàng nãi nãi.” Mạnh Phất Ảnh dựa vào lòng bà, mũi đột nhiên có chút nóng, nàng là cô nhi, từ nhỏ đã ở cô nhi viện lớn lên, sự ấm áp giống bây giờ luôn là khát vọng trong lòng nàng.

” Thân thể thật sự tốt sao?” Hoàng Thái Hậu thân mình cứng lại, thanh âm khẽ run chứa vài phần không xác định.

” Thật sự rất tốt.” Mạnh Phất Ảnh nâng mắt lên, nhẹ nhàng cười, trong nụ cười có sự an ủi, cũng có cảm động.

” Thật tốt … thật tốt, Ảnh nha đầu của ta thật sự rất tốt.” Hoàng Thái Hậu hiển nhiên cũng có chút kích động, liên tục nói, ôm lấy tay nàng càng chặt hơn.

Nhưng hai mắt hơi trầm lại, Ảnh nha đầu nhiều năm chịu khổ, bà há lại không biết, giả bộ như không biết chỉ vì bảo hộ Ảnh nha đầu. Bây giờ chính là thời điểm nên xử lý một chút.

” Vết thương trên người không nghiêm trọng chứ?” Hơi đẩy thân thể của nàng ra, lo lắng hỏi.

” Đã không sao rồi, Hoàng nãi nãi không cần lo lắng.” Mạnh Phất Ảnh nhẹ giọng an ủi.

” Haha, trưởng thành đã hiểu chuyện hơn rồi.” Trên mặt Hoàng Thái Hậu lộ ra vẻ hài lòng, cười khẽ, Ảnh nha đầu như lúc này khiến bà yên tâm hơn.

Dừng một chút, lại nói khẽ: ” Mấy ngày nữa phụ thân ngươi sẽ về đến đây, qua hai mươi ngày nữa là Đại thọ Năm mươi tuổi của phụ thân ngươi, cũng là sinh thần của ngươi, lúc đó đại thần trong triều tất nhiên đều đến chúc mừng, Hoàng Thượng hẳn là cũng sẽ đi. Hoàng nãi nãi đã cho người làm cho ngươi một bộ y phục rồi, xem chừng hai ngày sau sẽ đưa tới, hôm đó nhất định phải trang điểm cho Ảnh nha đầu thật xinh xắn, đẹp đẽ .”

Mạnh Phất Ảnh hơi giật mình, nhắc tới người phụ thân uy phong này, thời niên thiếu nhiều lần xuất chinh cùng Hoàng Thượng, ở chiến trường hai lần không để ý đến tánh mạng của mình cứu Hoàng Thượng, mỗi lần chiến loạn đều là ông đi bình ổn, nhiều năm như vậy rất ít khi bại trận.

Bởi vậy, Hoàng Thượng phong ông là Định Quốc Hầu, quả nhiên là dưới một người trên vạn người.

Mạnh Phất Ảnh đang suy tư, quên mất phải nói lời cảm tạ Hoàng Thái Hậu.

Thấy nàng không nói, Hoàng Thái Hậu lại hiểu lầm suy nghĩ của nàng, âm thầm thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Hoàng nãi nãi biết tâm tư của ngươi, Bạch Dật Thần đúng là hảo nam nhi khó gặp trong thiên hạ, đến hôm đó liền mượn thọ yến lần này đem chuyện của các ngươi quyết định luôn.”

Nha đầu này ngay cả trái tim cũng đặt ở trên người Bạch Dật Thần, nhưng Bạch Dật Thần…

Bởi vì Ảnh nha đầu trước kia ngây dại, bà cũng không nỡ mà đi thúc ép, cũng sợ lúc Ảnh nha đầu gả đi lại bị khi dễ, hiện thời Ảnh nha đầu đã trở nên tốt hơn, việc này cũng có thể định đoạt rồi.

Mạnh Phất Ảnh cả kinh, không ngờ Hoàng Thái Hậu đột nhiên đề cập đến việc này, liền đứng thẳng người, cúi đầu hành lễ: “Ảnh nhi khẩn cầu Hoàng Thái Hậu cho Ảnh nhi hủy bỏ hôn ước này.”

Nét mặt nghiêm cẩn, trịnh trọng, ngay cả xưng hô cũng sửa lại.

Hoàng Thái Hậu sửng sốt, trong mắt hiện rõ ràng vài phần ngoài ý muốn, “Ngươi không phải từ nhỏ đã thích y sao? Sao đột nhiên lại muốn hủy bỏ hôn sự?”

“Ảnh nhi đã suy nghĩ thông suốt, chuyện tình cảm là không thể cưỡng cầu. Bạch công tử trong lòng không có con, con cần gì phải miễn cưỡng.” Mạnh Phất Ảnh từng chữ , từng chữ rất trịnh trọng nói ra .

Hoàng Thái Hậu mắt hơi hơi lóe lên một cái, trên mặt xuất hiện vài phần khó xử, suy tư một lát sau mới từ từ nói: “Ngươi có thể nghĩ thông suốt, đương nhiên là chuyện tốt, chỉ có điều ,chính Hoàng Thượng hạ chỉ ban hôn, chẳng lẽ lại có thể tùy ý sửa đổi?”

Nếu có thể từ hôn Bạch Dật Thần đã sớm làm, Bạch Dật Thần từ hôn không được, phía bên nàng đương nhiên cũng không thể làm được, đó là quan hệ đến uy nghiêm của Hoàng Thượng.

Mạnh Phất Ảnh cảm thấy cả kinh, nhưng cũng minh bạch sự lo lắng của Hoàng Thái Hậu vừa nói là điều gì.

Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.

” Thất điện hạ, Bát Vương gia, Thập Vương gia đến.” Thanh âm thái giám có chút cao vút lập tức truyền đến.

Ba thiếu niên trẻ tuổi đi đến, cùng hô lên : ” Thỉnh an Hoàng nãi nãi.”

” Hảo, hảo, không cần hành lễ, ngồi xuống cả đi.” Gương mặt Hoàng Thái Hậu tràn đầy yêu thương.

Mạnh Phất Ảnh khẽ ngước mắt lên nhìn.

Nam tử đứng ở giữa…

Lông mày hơi nhíu lại tinh xảo như ngọc, môi khẽ mím, trong sáng như ngọc châu, như thiên thần có vẻ đẹp tuyệt thế làm cho người ta không khỏi mê say. Tuy tuyệt mỹ nhưng không thấy nửa phần âm nhu, vừa cương nghị lại không hiện lên nửa điểm thô lỗ.

Mà càng làm cho người kinh thán chính là cặp mắt thâm thúy của hắn, đôi mắt ấy tựa như có từ lực trong vũ trụ vô hạn, chỉ liếc mắt một cái sẽ kìm lòng không được mà bị hút vào.

Lông mi dài thẳng, đôi mắt tĩnh lặng, sự linh chuyển biến mất sâu không lường được, lạnh lùng như muốn đóng băng, chỉ chừa lại sự mê hoặc kinh diễm cho thế nhân .

Hắn là người mà người người đều biết, người người kính sợ “Thất điện hạ” của Hiên Viên Vương triều – Hiên Viên Diệp.

Cũng là người trong lòng Mạnh Như Tuyết.

Nam tử bên trái phong lưu phóng khoáng lại mang theo sự bất cần đời.

Mà nam tử bên phải, gương mặt anh tuấn mang theo vài phần trẻ con, cũng có vài phần đáng yêu.

“Phất nhi thỉnh an Thất điện hạ, Bát Vương gia, Thập Vương gia.” Mạnh Phất Ảnh hơi hơi hành lễ, thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, ngữ khí không nhanh không chậm.

“Ồ, là ngốc…” Hiên Viên Phàm giật mình nhìn đến Hoàng Thái Hậu, chữ ngốc nghếch chưa kịp nói ra miệng liền thay đổi: “Quả thực không ngốc à ?”

Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lập tức kinh hô: ” Ngày hôm qua việc ngươi cho thả chó đuổi Bạch Dật Thần ra ngoài không phải là thật chứ?”

Sáng sớm hôm nay hắn đã nghe nói đến việc này, nhưng hắn ngàn lần, vạn lần cũng không tin, vốn còn muốn đợi lát nữa đi hỏi Bạch Dật Thần, không nghĩ tới ở chỗ này đụng phải nàng.

“Cái gì? Không thể nào, nàng thả chó đuổi Bạch Dật Thần?” Hiên Viên Trần hai tròng mắt trợn lên, khó có thể tin nhìn về phía nàng, đồng dạng kinh hô.

Trong mắt Hoàng Thái Hậu ẩn chứa vài phần kinh ngạc.

Chỉ có Hiên Viên Diệp dường như không có nghe thấy, ngồi ở đằng xa thưởng thức trà cung nữ đưa tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »