Thần Y Ngốc Phi

Lượt đọc: 4855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Xe ngựa rất rộng lớn đột ngột có người chen vào nên có chút chật chội, toàn bộ trong xe tựa hồ cũng bị hơi thở của một mình hắn lấp đầy, khiến nàng có cảm giác rầu rĩ hít thở không thông.

Mắt của hắn nhìn chằm chằm vào môi nàng, nàng không ngừng mím môi mang theo một loại dụ hoặc, giờ phút này ánh mắt hắn không còn lạnh như băng, mà nhiều hơn một phần tình cảm.

Đôi mắt hắn sâu không thấy đáy của hắn có thể khiến cho vạn vật thế gian ảm đạm thất sắc, dường như muốn đem nàng hút vào.

Tim Mạnh Phất Ảnh đập nhanh, thay đổi liên tục như không có quy luật, không biết tại sao lại lúc thì đập nhanh , lúc lại như muốn ngừng đập.

Trong lúc nhất thời, nàng quên mất cả phản ứng.

Nàng chưa từng yêu đương nên nàng không biết…

Thấy nàng khó có được lúc thuận theo như thế này, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, hài lòng cười khẽ, bạc môi khêu gợi có ý muốn áp lên…

“Thất ca.”

Ở phía sau, không biết có chuyện gì , một tiếng nói đột nhiên vang lên cắt đứt tất cả mọi ái muội.

Hiên Viên Diệp thân mình hơi cứng một chút, hai mắt nhanh chóng trầm xuống, có thể thấy hắn đang vô cùng tức giận.

Mạnh Phất Ảnh lập tức bừng tỉnh, theo bản năng lui về phía sau, cựa quậy thoát khỏi sự ôm ấp của hắn, thở ra một hơi. Không biết là nhẹ nhàng thở ra, hay …

Sắc mặt Hiên Viên Diệp không tốt chút nào, sự tức giận trong mắt càng thêm rõ ràng. Nàng trốn nhanh như vậy sao? Chẳng lẽ hắn là độc xà hay mãnh thú sao?

Mành xe ngựa bị xốc lên, đầu Hiên Viên Mặc dò xét tiến vào, khi nhìn thấy Mạnh Phất Ảnh thì trong mắt hiện rõ sự trào phúng: “Thất ca, huynh muốn đưa người quái dị trở về nhà sao , Hoàng nãi nãi chỉ bảo huynh tiễn nàng, cũng chưa nói nhất định phải đưa về nhà. Đưa xuất cung là được rồi, còn lại bảo bọn nô tài đưa nàng ta trở về phủ.”

Hai mắt Hiên Viên Diệp híp lại, ánh mắt lạnh như băng thẳng tắp bắn về phía Hiên Viên Mặc.

Hiên Viên Mặc khẽ run, lại không rõ bản thân mình làm sai ở chỗ nào, mặc dù có chút e ngại ánh mắt kinh khủng của Hiên Viên Diệp nhưng nghĩ đến mục đích hắn tới đây liền lên xe ngựa, tới gần bên tai Hiên Viên Diệp nói nhỏ vài câu.

Hiên Viên Diệp sắc mặt khẽ biến, tay ở dưới ống tay áo có vẻ như hơi nắm chặt lại một chút, liếc mắt nhìn Mạnh Phất Ảnh một cái , theo sau Hiên Viên Mặc xuống xe ngựa.

Xuống xe ngựa, sau khi hắn cẩn thận phân phó hạ nhân đưa nàng trở về liền cùng Hiên Viên Mặc nhanh chóng rời đi.

Mạnh Phất Ảnh khóe môi hơi nhếch lên, nở một nụ cười khẽ, nhàn nhạt không có quá nhiều cảm xúc, nàng vừa mới khẩn trương cái gì nha?

Lo lắng hắn sẽ hôn nàng sao? Đúng như lời Hiên Viên Mặc nói, gương mặt nàng ‘quái dị’ như thế , hắn có thể hôn xuống sao?

Hắn nghe theo Thái Hậu phân phó mới có thể đưa nàng về.

Mà nàng rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

Buồn cười, không phải sao?

“Chủ tử, bây giờ chúng ta trở về sao ?” Thanh Trúc lên xe ngựa cẩn thận hỏi.

“Trở về.” Đôi môi đỏ mọng khẽ nhúc nhích, tiếng nói phong đạm phong kinh, không có nửa điểm khác thường. [vân đạm phong khinh: nhẹ nhàng thanh thản]

Nhưng khi ra đến đường lớn, Mạnh Phất Ảnh đột nhiên hưng trí, nàng tới cổ đại lâu như vậy còn không có đi dạo phố nha , hôm nay khí trời tốt không bằng dạo một chút.

Cho xe ngựa trở về, cùng Thanh Trúc đi dạo, Thanh Trúc từ lúc mới đầu kinh ngạc cùng lo lắng, cuối cùng là từ từ thả lỏng, hai người dạo đến mặt trời xuống núi, sau khi mọi cửa hàng đều đóng cửa mới trở về Hầu phủ.

“Hôm nay thu hoạch thật sự không ít nha.” Mạnh Phất Ảnh ôm nhũng thứ mình mua về, gương mặt hưng phấn, mấy thứ này ở hiện đại tuyệt đối không thấy được .

“Chủ tử đưa cho nô tì cầm giúp người .” Thanh Trúc theo ở phía sau muốn tiếp nhận những thứ trong tay Mạnh Phất Ảnh, nhưng trong tay nàng còn cầm rất nhiều thứ không thể lấy được.

Nhìn những thứ trong lòng mình, Thanh Trúc âm thầm thở dài, nô tì nhà khác đi theo chủ tử xuất môn , lúc về đều là vật trân quý, thế nào tới phiên nàng, chủ tử toàn mua những thứ tầm thường , thế mà chủ tử còn làm như đó là vật quý hiếm lắm .

“Được rồi, tự ta cầm được mà .” Mạnh Phất Ảnh thấy ánh mắt nghi ngờ của nàng không khỏi cười ra tiếng.

“Thế nào, sớm như vậy đã chuẩn bị đồ cưới, ngươi không thấy quá gấp sao? Một đại tiểu thư, bản thân lại đi ra ngoài đặt mua đồ cưới. Ngươi không sợ dọa người khác sao?” Một tiếng nói châm chọc cùng khiêu khích đột nhiên truyền đến, Mạnh Phất Ảnh cùng Thanh Trúc dừng bước.

Hai mắt lạnh lùng nhìn lướt qua mặt nam tử ngăn trước mặt mình, sắc mặt Mạnh Phất Ảnh nháy mắt trầm xuống, nam nhân này lại dám xông vào tiểu viện của nàng.

Gương mặt y phẫn nộ, đôi mắt có vẻ như muốn phun ra lửa, giống như vừa bắt được chứng cứ thê tử mình hồng hạnh vượt tường.

Nàng cùng y còn có quan hệ sao?

Y không thấy biểu tình của y bây giờ rất dư thừa sao?

Trong lòng âm thầm cười lạnh, không thèm để ý đến y, vòng qua người y, lập tức đi thẳng về phía trước, hoàn toàn coi y như không khí.

Từ ngày ở trong hoàng cung phát hiện âm mưu của y và Mạnh Như Tuyết , đối với y , nàng cảm thấy mình cư xử đã rất khách sáo.

Đối với y, nàng ngay cả nói cũng lười, không muốn hạ thấp thân phận của mình, không phải sao?

“Mạnh Phất Ảnh…”

Phản ứng của nàng càng chọc giận y thêm, Bạch Dật Thần tức giận gầm nhẹ, một bàn tay nhanh chóng chụp lấy cổ tay Mạnh Phất Ảnh.

Nhưng Mạnh Phất Ảnh cũng di chuyển rất nhanh, hoàn toàn tránh được.

Thanh Trúc cũng đã đứng chặn trước mặt Bạch Dật Thần: “Bạch công tử, thỉnh quay về .”

Lửa giận trong mắt Bạch Dật Thần càng bốc lên, bàn tay vừa thất bại càng dùng sức nắm chặt, nếu cổ tay của Mạnh Phất Ảnh giờ phút này bị y bắt lấy, chỉ sợ sẽ bị bóp nát.

“Thanh Trúc, đối với người này, để lại cho Tiểu Tuyết nhi đuổi đi.” Mạnh Phất Ảnh không thèm liếc nhìn y , nhấc chân từ từ đi tới phòng mình, chỉ còn thanh âm lãnh đạm trầm bổng truyền vào tai Bạch Dật Thần khiến cho sắc mặt Bạch Dật Thần thêm khó coi.

“Mạnh Phất Ảnh, ngươi cho là hắn thật sự muốn thành hôn với ngươi sao? Hắn chẳng qua đang lợi dụng ngươi thôi.” Bạch Dật Thần nhìn bóng lưng của nàng, cắn răng nghiến lợi gầm nhẹ.

“Hắn” trong miệng y đương nhiên là chỉ Hiên Viên Diệp.

Chân Mạnh Phất Ảnh vẫn chầm chậm đi về phía trước, trên mặt vẫn là biểu tình bình tĩnh, nàng cho tới bây giờ không hề tự đa tình nghĩ rằng Hiên Viên Diệp là thật tâm muốn lấy nàng.

“Hắn chỉ muốn bảo vệ Mạnh Như Tuyết, nếu ngày đó hắn chọn Mạnh Như Tuyết thì Thái tử nhất định sẽ không bỏ qua cho Mạnh Như Tuyết. Cho nên hắn mới có thể chọn ngươi, ngươi chẳng qua là kẻ chết thay cho Mạnh Như Tuyết, ngươi còn muốn lừa mình dối người sao?” Bạch Dật Thần thấy nàng bất vi sở động ( không có phản ứng) lại trầm giọng quát.

“Tốt lắm

.” Mạnh phất Ảnh môi hồng khẽ nhúc nhích, thanh âm lạnh nhạt mà tùy ý từ từ tản ra, Hiên Viên Diệp vì cái gì mà cưới nàng, đối nàng mà nói vốn không có gì khác biệt, bất quá biết được mục đích của hắn cũng là một chuyện tốt.

Bạch Dật Thần hoàn toàn sửng sốt, trăm triệu lần không ngờ tới, nàng nghe y nói như vậy mà lại có phản ứng hài lòng.

Mà phản ứng của nàng như thế khiến Bạch Dật Thần nghĩ lầm nàng cam tâm tình nguyện bị Hiên Viên Diệp lợi dụng. Lửa giận trong mắt càng bốc lên thêm, thẳng tắp nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, chỉ hận không đem nàng đốt cháy thành tro.

“Hắn làm như vậy, ngươi chỉ có hai hậu quả, thứ nhất, làm người chết thay cho Mạnh Như Tuyết bị Thái Tử giết chết, thứ hai nếu Thái Tử không có hành động gì, hắn sẽ lấy Mạnh Như Tuyết, đến lúc đó đem ngươi đuổi ra khỏi phủ . Mặc kệ là kết cục nào, hắn cũng muốn đẩy ngươi xuống mười tám tầng địa ngục.” Trong tiếng nói của Bạch Dật Thần có vẻ như có thêm vài phần trầm trọng, hoặc đứng ở góc độ của y thật sự nghĩ như vậy.

Hơi ngừng lại một chút, trên mặt ẩn hiện sự nhu hòa, “Mà ta có thể…”

“Ta tình nguyện bị đẩy xuống mười tám tầng địa ngục, cũng không quay đầu lại nhìn loại người tráo trở như ngươi, nói thật bảo bối Tiểu Tuyết nhi của ta còn giống người hơn ngươi.”

Khóe môi Mạnh Phất Ảnh khẽ nhúc nhích, cười nhẹ, thanh âm trầm thấp, cứng rắn ngắt lời Bạch Dật Thần khiến gương mặt anh tuấn của Bạch Dật Thần trong một nháy mắt thay đổi liện tục, từ trắng đến xanh, lại từ xanh đến trắng, trông cực kì khó coi.

Khóe môi Thanh Trúc giật giật, lời nói của chủ tử cũng quá độc đi, mà nhìn đến sắc mặt Bạch Dật Thần, nàng thật sự muốn cười, nhưng vẫn còn nhịn được, dù sao cũng phải giữ lại chút thể diện ít ỏi cho Bạch Dật Thần .

“Ha ha ha…” Thế nhưng trên đầu tường lại truyền đến tiếng cười to không kiêng kỵ: ” Hảo, không thẹn là nữ nhân của ta, rất có cá tính.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »