Thần Y Ngốc Phi

Lượt đọc: 4915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 10
cảm động

❊ ❊ ❊

“Mạnh tiểu thư, cầu ngươi buông tha cho Vũ Nhi nhà ta. Vũ Nhi không hiểu chuyện, người làm mẫu thân là ta thay nó bồi tội, chỉ cầu Mạnh tiểu thư có thể bỏ qua cho Vũ Nhi nhà ta.” Ngoài xe ngựa, một tiếng la khóc khiến cho người khác đồng cảm bỗng truyền đến.

Mạnh Phất Ảnh thân mình đột nhiên cứng đờ, vị phu nhân ấy là vì Bạch Dật Vũ mà đến.

Bạch gia là gia tộc đứng đầu Tứ đại gia tộc, thân phận của bà tại kinh thành rất tôn quý, nhưng là vì Bạch Dật Vũ, bà lại liều lĩnh quỳ xuống trước xe ngựa nàng, cầu xin nàng.

Đây quả là một hành động vĩ đại thể hiện tình thương của một người mẹ, nàng là một cô nhi, cho tới bây giờ chưa từng nhận được tình thương của mẹ như thế.

Giờ khắc này Mạnh Phất Ảnh có chút áy náy, đối mặt với bất luận chỉ trích gì, nàng không thẹn, không đau đớn hay day dứt, thậm chí đối mặt với sự công kích của người khác, nàng cũng không cho đó là điều quan trọng , nhưng mà chứng kiến tình thương vĩ đại của người mẹ trước mặt, nàng lại cảm thấy vô cùng áy náy.

Nhanh chóng xốc mành kiệu lên, nàng liền nhảy xuống.

“Mạnh tiểu thư, cầu ngươi, cầu ngươi bỏ qua cho Vũ Nhi.” Bạch phu nhân vừa thấy nàng xuống xe, trong mắt vốn chỉ có sự tuyệt vọng bây giờ lại có thêm vài phần hi vọng.

Bà biết hôm qua Thần Nhi đi Hầu phủ nhưng không mang được giải dược về. Ngay cả Thần Nhi đi cũng tay không trở về,thế nên bà không biết phải làm thế nào.

Nhưng nhìn thấy Vũ Nhi khóc chết đi sống lại, lòng của bà như bị ai đó đánh nát, vạn bất đắc dĩ chỉ có thể làm như bây giờ.

“Bạch phu nhân xin đứng lên.” Mạnh Phất Ảnh đi lên phía trước muốn nâng bà dậy, nhưng bà lại cố chấp không đứng lên, chỉ liên tục khẩn cầu Mạnh Phất Ảnh buông tha cho Bạch Dật Vũ.

Mạnh Phất Ảnh trong lòng ẩn ẩn sự chua xót, nói khẽ: ” Hiệu lực của thuốc kia vài ngày sẽ hết, đến lúc đó nàng tự nhiên sẽ khôi phục lại bộ dáng lúc trước, là Phất nhi làm bậy, Bạch phu nhân xin đứng lên đi.”

Bạch phu nhân ngây người, có vẻ như còn hoài nghi một chút, chính là, nhìn đến Mạnh Phất Ảnh ôn hòa, nhu thuận như vậy, trong lòng liền tin vài phần, vui mừng để Mạnh Phất Ảnh nâng đứng lên.

“Cảm tạ Mạnh tiểu thư.” Bạch phu nhân chân thành nói lời cám tạ, xem ra nàng chỉ là muốn dọa Vũ Nhi, trước kia Vũ Mhi thường xuyên khi dễ nàng, nàng làm như vậy cũng không tính là quá đáng.

“Phu nhân không trách Phất nhi, chính là phúc khí của Phất nhi.” Mạnh Phất Ảnh khẽ cười nói, từ cái nhìn đầu tiên, nàng đã biết đây là một người mẫu thân tốt, nàng thật sự hâm mộ Bạch Dật Vũ có một người mẫu thân như vậy.

Nhìn thấy bộ dáng Mạnh Phất Ảnh bây giờ, Bạch phu nhân trong lòng vô cùng kinh ngạc, thật không ngờ nàng không ngốc, mà đột nhiên lại trở nên nhu thuận như vậy.

Cử chỉ, ngôn từ của nàng tự nhiên và hết sức khéo léo.

Tuy rằng vẫn có chút xấu, bất quá, cũng xem như không tệ, hôn sự của nàng và Thần Nhi là Hoàng Thượng hạ chỉ, sớm muộn gì cũng phải thành thân , không bằng chọn ngày, đem chuyện của hai đứa giải quyết cho xong.

Nhìn Mạnh Phất Ảnh bây giờ, Bạch phu nhân âm thầm quyết định chủ ý.

Sau khi Bạch phu nhân trở lại Bạch phủ liền cùng Bạch lão gia thương lượng một chút, rồi gọi Bạch Dật Thần tới.

“Thần nhi, chuyện của ngươi cùng Mạnh tiểu thư, ta với phụ thân ngươi đã thương lượng qua, chúng ta muốn chọn ngày cho các ngươi thành thân. Mạnh tiểu thư hiện tại đã hết bệnh, hơn nữa…” Bạch Dật Thần vừa tiến vào, bà liền đi thẳng vào vấn đề, mặc dù biết con mình luôn không thích Mạnh tiểu thư, nhưng việc này cũng không thể sửa được, bà cũng biết chuyện hôm trước Bạch Dật Thần viết thư từ hôn, làm vậy không tốt, chỉ sợ cả nhà bọn họ đều sẽ mất mạng.

Cũng may vì lúc ấy Mạnh tiểu thư té xỉu, thư từ hôn không có lấy đi.

Hiện tại, Mạnh tiểu thư không ngốc, tuy rằng bộ dáng còn có chút không như ý, nhưng so với lúc trước đúng là tốt hơn nhiều.

“Được.” Trong mắt Bạch Dật Thần lóe lên một điều gì đó, sau đó trầm giọng đáp.

Cái này, cái này …. đổi thành Bạch phu nhân sửng sốt, bà đã chuẩn bị rất nhiều lời nói để thuyết phục đứa con này, thật không ngờ bà mới chỉ mở miệng con đã đáp ứng.

Chắc hẳn đứa con này đã nghĩ thông suốt đi, Bạch phu nhân cảm thấy thập phần vui mừng.

“Vậy thì chờ sau ngày mừng Hầu gia năm mươi tuổi , ta với mẫu thân con sẽ đi Hầu phủ cùng Hầu gia thương lượng việc này.” Bạch lão gia hiển nhiên cũng bị bất ngờ, bất quá rốt cục cũng thở dài nhẹ nhõm được rồi.

Năm ngày sau, Mạnh Vân Thiên liền gấp gáp trở về.

Tất cả mọi người trong Hầu phủ đều đứng ở cửa lớn nghênh đón, Đại phu nhân một thân hoa lệ, trang điểm cẩn thận, gương mặt chờ mong.

Mạnh Vân Thiên ngồi trên ngựa tư thế oai hùng, hiên ngang, uy phong lẫm lẫm.

Đôi mắt hơi đảo qua mọi người, ánh mắt như điện, lợi hại như chiến thần.

Nhưng khi nhìn thấy Mạnh Phất Ảnh, ánh mắt kia nháy mắt mềm xuống, thoắt một cái đã nhảy xuống ngựa, bước nhanh đến trước mặt Mạnh Phất Ảnh.

Mạnh Vân Thiên đối nàng yêu thương như thế nào không cần nói cũng biết.

“Thần thiếp thỉnh an Hầu gia.” Ở trước mặt Mạnh Vân Thiên, Đại phu nhân cúi người hành lễ.

Nhưng bước chân Mạnh Vân Thiên không dừng lại chút nào.

“Phụ thân rốt cục đã trở về.” Mạnh Phất Ảnh cũng có chút cảm động, từ nhỏ không có cha mẹ, hiện tại có được một người phụ thân , hơn nữa còn là một người cha vô cùng thương yêu nàng, làm sao mà nàng không cảm động được?

“Phất nhi thật sự đã hết bệnh rồi sao?!” Mạnh Vân Thiên thân mình cứng đờ, trong đôi mắt tràn đầy thương yêu nhưng cũng có kích động cùng vui mừng.

Ông nhận được thư nhà, nói Phất nhi hết bệnh rồi, ông có chút không tin tưởng, hiện giờ nhìn thấy Phất nhi nhu thuận như vậy, ông cảm thấy vui mừng khôn xiết.

“Đúng thế, Phất nhi thật sự khỏe rồi, về sau sẽ không làm cho phụ thân lo lắng nữa .” Mạnh Phất Ảnh ôn nhu cười nói, niềm vui gia đình thật sự rất ấm áp.

“Hảo, hảo, hảo.” Mạnh Vân Thiên liên tục nói vài chữ hảo, khuôn mặt kích động, “Cảm tạ trời thiêng có mắt, còn ưu ái Vân Thiên, trả lại cho ta một nữ nhi khỏe mạnh.”

Nhìn biểu hiện kích động trên mặt của ông, trong lòng Mạnh Phất Ảnh xẹt qua một tia ấm áp.

Còn trong mắt Đại phu nhân lại tràn đầy phẫn hận, Hầu gia trở về nhưng không liếc nhìn bà ta lấy một cái, hơn nữa bà ta vừa mới hành lễ thế mà Hầu gia một chút cũng không để ý, không phải là càng khiến bà ta khó coi sao?

Trong lòng ông ta lúc nào cũng chỉ có nữ nhân đã chết đi và nha đầu này.

Mạnh Như Tuyết tay ở dưới áo dùng sức nắm chặt, lúc trước Mạnh Phất Ảnh ngây dại phụ thân cũng chỉ thương yêu đồ ngốc này, hiện tại tốt lắm, càng …

Không được, nàng không cam lòng, dựa vào cái gì để con ngốc này chiếm tất cả mọi thứ, nàng không cam chịu như thế này đâu…

Sau khi Mạnh Vân Thiên trở về, ngoài lúc vào triều hay tiến cung, thì vẫn luôn ở bên cạnh Mạnh Phất Ảnh, cùng nàng nói một ít chuyện trên sa trường, cũng nghe Mạnh Phất Ảnh kể một số chuyện cười .

Vài ngày ở chung, ông phát hiện Phất nhi của ông không chỉ không ngốc mà còn thay đổi rất nhiều, trở nên vô cùng thông minh sắc sảo, hơn nữa khi xử lý sự tình cũng rất gọn gàng ngăn nắp, khiến ông có chút bội phục.

Trong lòng ông càng thêm cảm động, ông trời đối với ông thật ưu ái, đã trả lại một nữ nhi ưu tú cho ông.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »