Thần Y Ngốc Phi

Lượt đọc: 4769 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 14
diễn trò

❊ ❊ ❊

Phong Ngữ Lam nghĩ đến đây không khỏi âm thầm đắc ý, liền giả làm bộ dạng rất thương tâm nức nở nói: “Ngươi… ngươi…thật quá đáng, ta biết ngươi hủy đi mặt ta đơn giản chính là không muốn để Thần ca ca lấy ta, bây giờ mặt ta bị ngươi hủy cả đời này chỉ sợ không gả được cho ai .”

Nàng càng nói càng thương tâm, nước mắt giống như chuỗi ngọc bị đứt không ngừng rơi xuống, thật sự là người gặp người thương nha

~Lời nói này của nàng không chỉ là nói với Mạnh Phất Ảnh, quan trọng hơn là để Bạch Dật Thần nghe.

Bạch Dật Thần luôn đứng ở sau lưng Phong Ngữ Lam, người hơi cứng lại một chút, có vẻ như có chút do dự.

Sau đó chuyển hướng Mạnh Phất Ảnh lạnh lùng nói: “Ngươi ra tay thật độc ác!”

Xem ra nữ nhân này thật sự còn chưa chết tâm, nhưng y trăm triệu lần thật không ngờ nàng sẽ vì y mà hủy đi dung nhan của Phong Ngữ Lam.

Nàng xuống tay rất nặng sao? So sánh với chuyện lần trước, chuyện nàng thả Tiểu Tuyết Nhi cắn Phong Lăng Vân có vẻ cũng không tính là độc ác mà.

Phong Ngữ Lam nghe được lời Bạch Dật Thần nói , trong mắt nhanh chóng ần chứa một tia vui sướng, xem ra một đao của nàng không vô ích , Bạch Dật Thần vẫn hướng về phía nàng. Chỉ đáng tiếc Bạch Dật Thần vẫn không nói là sẽ lấy nàng.

“Phong công tử, Phất nhi không hiểu chuyện, có chuyện gì ta là tỷ tỷ, nguyện ý vì nàng gánh vác, thỉnh Phong công tử bỏ qua cho Phất nhi.” Mạnh Như Tuyết liếc nhìn Mạnh Phất Ảnh một cái, sau đó thấp giọng hướng Phong Lăng Vân cầu tình.

“Tha cho nàng ta? Trước kia nàng ta đả thương Lam Nhi, khi đó còn niệm tình nàng ta ngây dại, hơn nữa cũng không gây ra tổn thương lớn, nên Phong gia không truy cứu, nhưng hiện tại nàng ta đã không còn ngốc lại ra tay quá tàn ác, làm Lam Nhi bị thương thành cái dạng này, ngươi muốn ta như thế nào tha cho nàng ta ?” Phong Lăng Vân hung hăng trợn mắt liếc nhìn Mạnh Phất Ảnh, giọng nói lạnh như băng, khi nói chuyện cẩn thận đem Phong Ngữ Lam ôm vào trong ngực.

Vết thương của Phong Ngữ Lam đã không còn chảy máu, xem ra thuốc của Phong Lăng Vân thật đúng là công hiệu vô cùng.

“Tuyết Nhi, ngươi cũng đừng che chở cho loại người độc ác này nữa, lần này không cần nói là Phong Lăng Vân không tha cho nàng ta, ngay cả chúng ta cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn.” Hiên Viên Mặc đi tới, phẫn nộ nói.

“Đúng thế, nàng ta bình thường ngốc nghếch làm đủ trò cười còn chưa tính,giờ thật không ngờ nàng ta lại làm ra chuyện đê hèn với Phong tiểu thư như thế, thật sự là không thể tha thứ.” Đến người luôn mang vẻ mặt đáng yêu như Hiên Viên Trần lúc này cũng trưng ra khuôn mặt tức giận, cũng mang theo vài phần kinh ngạc khó có thể tin được .

“Đúng, tuyệt đối không thể tha cho nàng ta, nhất định phải bắt nàng ta giao quan phủ xử trí.” Mọi người cũng nhanh chóng phụ họa nói, đều nhất trí nhằm vào Mạnh Phất Ảnh.

Mạnh Phất Ảnh khóe môi cong lên nở một nụ cười lạnh như có như không, từng người từng người một đều muốn nuốt chửng nàng, xem ra ma lực của nàng thật sự là không nhỏ nha, có thể làm cho bọn họ đều hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi.

“Phất nhi, muội sao lại không hiểu chuyện như vậy n, muội nhanh giải thích cho Phong tiểu thư, cầu Phong tiểu thư tha thứ uội đi, mau lên.” Mạnh Như Tuyết vội vàng lôi kéo Mạnh Phất Ảnh, liên tục thúc giục.

Mạnh Phất Ảnh hất tay nàng ta ra , căn bản cũng không để lời nói của nàng ta vào tai .Nàng mở to đôi mắt nhìn chằm chằm tiểu đao tinh xảo Phong Ngữ Lam vừa mới đưa cho nàng, từ từ ngắm nghía.

“Quả thật là một bảo đao khó gặp !.” Môi đỏ mọng khẽ nhúc nhích, tiếng nói vân đạm phong khinh, vẻ mặt tự nhiên giống như giờ phút này nàng chỉ là đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật .

Giải thích? Thật là buồn cười ! Đối với những người này, nàng đến mở miệng nói cũng lười. Nàng hiểu rằng loại chuyện này cho dù có giải thích như thế nào thì cũng đều biến mình thành người nói dối, bởi vì ai cũng sẽ không tin tưởng Phong Ngữ Lam tự nhiên lại dám làm thương tổn khuôn mặt của chính mình.

Thứ hiện tại nàng muốn là chứng cớ , mà thật tốt là chứng cớ lại nằm ở trong tay nàng.

“Phất nhi, muội?” Mạnh Như Tuyết hoàn toàn kinh sợ, không hiểu tại sao Mạnh Phất Ảnh lại có thể bình tĩnh như thế, từ khi nào nàng ta lại có thể hành xử không sợ hãi như vậy?!!

Chỉ sợ chính nàng, nếu gặp loại chuyện này cũng không có được định lực như vậy.

Hiện tại nàng không thề không thừa nhận, Mạnh Phất Ảnh quả thật đã thay đổi không còn là Mạnh Phất Ảnh của trước kia.

Mạnh Như Tuyết cảm giác được chuyện hôm nay chỉ sợ sẽ không phát triển như nàng tính toán, nghĩ đến đây trong lòng không khỏi kinh hoảng lên.

Mọi người cũng bị vẻ mặt thản nhiên của Mạnh Phất Ảnh làm cho kinh sợ, khó có thể tin nhìn nàng.

Phong Lăng Vân nhìn tiểu đao trong tay nàng, hai mắt hơi trầm xuống, sâu trong đôi mắt nhanh chóng che dấu sự khẩn trương. Mà lời nói của Mạnh Phất Ảnh càng làm cho hắn âm thầm kinh hãi.

Phong Ngữ Lam cũng kinh sợ, đao kia …

“Thật sự là không còn thuốc nào cứu được, làm bị thương người ta chẳng những không có nửa điểm hối cải lại còn dám kiêu ngạo như thế, ngươi cho là Hiên Viên Vương triều không có Vương pháp sao?” Hiên Viên Phàm tức giận quát.

Mà gương mặt Mạnh Phất Ảnh cực kì bình tĩnh, đối mặt với số đông lại có thể thản nhiên như vậy, định lực thật là không đơn giản.

Hiên Viên Diệp vẫn an vị ở chỗ không xa trong lương đình, có vẻ như không nghe , không nhìn thấy chuyện đã xảy ra trước mặt .Thế nhưng khi nghe thấy Mạnh Phất Ảnh nói câu nói kia, hai tròng mắt hơi hơi nâng lên, nhìn phía nàng, trong con ngươi thâm thúy như có đăm chiêu.

“Nay Hoàng Thượng cũng tới, việc này để cho Hoàng Thượng phân xử công bằng đi.” Hai mắt Phong Lăng Vân trầm xuống lại hung hăng trợn mắt liếc nhìn Mạnh Phất Ảnh một cái, lạnh giọng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang