"Hắn… bọn họ… tới!" Lao Lạp nói chuyện vẫn chưa lưu loát, nhưng đã có thể biểu đạt vài ý cơ bản.
Cùng lúc đó, Ngõa Tây Lý đang nhắm mắt dưỡng thần ở giữa đội ngũ cũng chậm rãi mở mắt ra, nở nụ cười bình thản, nói: "Lá gan đúng là không nhỏ, chẳng lẽ bọn họ đã ôm ý nghĩ cá chết lưới rách?"
"Bọn họ là ai? Tộc nhân của ngươi?" Địch Áo nhíu mày nhìn quanh bốn phía, nhưng không nhìn thấy bất kỳ động tĩnh nào.
Lúc này đội ngũ đã ngừng lại, rất nhiều người nhận biết Lao Lạp và Miêu Tử. Bọn họ có thể không tin tưởng Lao Lạp nhưng không thể nào bỏ qua trực giác của một con dã thú, mọi người bắt buộc phải thừa nhận tại một vài phương diện, năng lực dã thú cường đại hơn nhân loại rất nhiều.
Đúng lúc này Địch Áo vốn cực kỳ nhạy cảm với Phong lực cũng giật mình sợ hãi, từng làn gió quanh quẩn trên bầu trời bình nguyên dần dần truyền tới một cỗ áp lực trầm trọng.
Trong chốc lát, từ phương xa xuất hiện một cơn sóng thủy triều tràn đến, trong nháy mắt đã nhuộm cả vùng hoang dã thành một màu xanh đen nhanh chóng ập tới quân đội Thánh Đề Tư thành.
Bầy chim ưng khổng lồ từ trên không lao đến, thời gian chậm chạp trôi qua, chỉ vài phút sau bọn chúng đã bay quanh quẩn trên đỉnh đầu đám người Địch Áo, cơ hồ che mất ánh mặt trời.
"Bắt đầu rồi." Tái Nhân Hầu tước trầm giọng nói, sau đó nhìn sang Tây Cách Thụy Na ở một bên, trong trận chiến ngày hôm nay hắn và Tây Cách Thụy Na chính là chủ lực. Về phần Ngõa Tây Lý chỉ đảm nhiệm vai trò là bài chủ chốt, phần lớn chiến đấu không cần Ngõa Tây Lý tham dự.
"Dàn trận ~!" Tái Nhân Hầu tước quát lớn rồi giục ngựa chạy ra khỏi đội ngũ. Hắn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho trận chiến này, thậm chí có thể nói hắn đã lấy ra toàn bộ tiền vốn ẩn giấu. Hơn nữa, ngoại trừ quân đội của hắn ra còn có liên quân các Bá tước lĩnh, hoàn toàn đủ lực đánh một trận trận hoành tráng với đối phương.
Dĩ nhiên, nếu như không có Ngõa Tây Lý, hắn sẽ không bao giờ dốc tất cả tiền vốn vào cùng một trận. Làm như vậy cho dù đánh thắng hắn cũng mất đi quyền khống chế khu vực quặng mỏ mảnh vỡ tinh thần, những Hầu tước khác có không thò tay vào sao? Sẽ tính thế nào với Phỉ Tể Đại công đây?
Những học viên Thánh Đế Tư thành kia mặc dù từng trải qua chiến trận, nhưng chưa bao giờ gặp phải chiến tranh quy mô lớn như vậy, cảnh tượng trước mặt thật sự quá kinh người. Đập vào mắt bọn họ là từng nhóm từng nhóm võ sĩ bộ lạc vừa gào thết vừa chạy tới, ngoài ra còn hàng đàn Cự Lang đông nghìn nghịt hình thành làn sóng màu xanh đen tràn tới, trên bầu trời là vô số chim ưng quanh quẩn, cảm giác áp bách nặng nề khiến cho người ta có cảm giác hít thở không thông.
Tây Cách Thụy Na cũng lộ vẻ ngưng trọng, nàng thật sự không nghĩ tới đối phương lại lựa chọn phương thức tấn công liều mạng như vậy. Điều này tựa hồ không phù hợp với phong cách người nọ, mang tất cả quân bài trong tay dùng hết trong một lần hiển nhiên là có dự định nào đó, nhưng đây là hành động không phù hợp với một vị thống soái hợp cách.
Tây Cách Thụy Na nhạy cảm ý thức được nội bộ liên quân bộ lạc nhất định đã phát sinh vấn đề, nếu không lấy trí tuệ của người kia tuyệt đối không bao giờ nghĩ ra ý tưởng được ăn cả ngã về không này.
Mắt thấy quân địch sắp sửa vây kín quân đội của mình, Tây Cách Thụy Na không còn thời gian suy nghĩ quá nhiều, trở tay rút Băng Chi Khế Ước ra, nàng chỉa mũi kiếm về phía quân địch, hét lớn: "Đi theo ta!"
Tiếng vó ngựa vang dội khắp bầu trời Khắc Lý Tư bình nguyên, làn nước lũ sắt thép do mấy ngàn kỵ sĩ tạo thành xông thẳng về phía liên quân bộ lạc. Khi khoảng cách song phương từ từ rút ngắn, đám kỵ sĩ lập tức thả ra đủ loại bí kỹ, nào là Liệt Diễm Trảm, Phong Nhận …v…v ào ào phóng tới trước. Đối diện bọn họ là đàn Cự Lang hung hãn không sợ chết, chúng nó mặc kệ đợt công kích như mưa rơi của đám kỵ sĩ, vẫn tiếp tục chạy thẳng về phía trước. Mấy con Cự Lang này da dày thịt béo, nếu không đánh trúng bộ vị yếu hại thì rất khó giết chết chúng nó, hơn nữa tốc độ di động linh hoạt cũng khiến cho đám kỵ sĩ rất khó ngắm mục tiêu chuẩn xác.
Một đợt luân phiên công kích vừa hoàn thành, mặc dù đám kỵ sĩ thành công đánh chết gần trăm đầu Cự Lang, nhưng đối với toàn chiến cuộc chỉ y như muối bỏ biển mà thôi. Đám kỵ sĩ đã không còn thời gian buông thả đợt công kích thứ hai, bởi vì giờ phút này đàn sói đã vọt tới trước mặt bọn họ.
"Ầm ầm ~!"
Hai phe nhân mã xông thẳng vào nhau, trong lúc nhất thời máu thịt bay ngang, đàn sói nhảy vào giữa đội hình đám kỵ sĩ lập tức dùng hàm răng, móng nhọn của chúng nó liều mạng cắn xé hết thảy mọi vật nằm trong tầm mắt.
Lúc này ưu thế phối hợp liền được thể hiện rõ ràng, lần này tất cả kỵ sĩ được Tái Nhân mang theo đều là binh lính tinh nhuệ nên có kinh nghiệm phối hợp tác chiến cực kỳ phong phú, bọn họ phối hợp với nhau rất ăn ý, chia ra từng tiểu đội nhỏ xông vào giữa đàn Cự Lang có người phòng thủ có người tấn công đánh gục từng con sói một. Mặc dù bọn họ khó tránh khỏi thương vong nhưng đã có thể an ổn chiếm thế thượng phong.
Nguy hiểm thực sự không phải đến từ đàn sói, mà là các võ sĩ bộ lạc ẩn trong đàn sói, bọn hắn nhờ đàn sói che chở từ từ tiếp cận đội kỵ sĩ. Những gã võ sĩ bộ tộc này cũng chạy bằng bốn chân y như mấy con sói, trên lưng cũng khoác lớp da thú, nếu không cẩn thận phân biệt rất khó nhận ra đâu là người đâu là sói, chỉ khi bọn hắn đứng lên nhe răng cười thi triển bí kỹ thì đám kỵ sĩ mới giật mình huy vũ khí lên tự vệ.
Hai quân tiếp xúc đánh nhau hừng hực khí thế, máu tánh vẩy ra bốn phía, các cường giả cao cấp tự nhiên không đứng nhìn bàng quan. Tây Cách Thụy Na, Tái Nhân Hầu tước và Lâm Tái xông lên trước đội ngũ, sau đó tạo thành trận thế ba góc đột nhập vào trong trận doanh liên quân bộ lạc. Cho dù là võ sĩ bộ tộc hay là Cự Lang, chỉ cần ở trong phạm vi ba người công kích sẽ lập tức bị chém thành từng khúc.
Địch Áo giao Lao Lạp cho đám người Ca Đốn chiếu cố rồi cũng vọt lên phía trước. Sau khi tấn thăng lên Cực Hạn võ sĩ, Địch Áo có khả năng khống chế nguyên lực càng thêm thoải mái, thân hình hắn lúc nhanh lúc chậm, y như cá bơi trong nước lần lượt xuyên qua trận doanh quân địch. Trong lúc đó hai tay hắn không ngừng phóng thích Phong Nhận, các võ sĩ bộ lạc cố gắng ra lệnh cho nhóm Cự Lang ngăn cản Địch Áo nhưng sự thật chứng minh hết thảy chỉ là phí công. Một vị Phong hệ Cực Hạn võ sĩ, nhất là Phong hệ võ sĩ có thể buông thả Phong Ưu Nhã không hạn chế quả thực là khó lòng kiềm chế, không phải là dựa vào nhân số có thể bổ khuyết được.
Ở trong tình hình chiến cuộc trước mắt, bên phía Địch Áo đã chiếm cứ ưu thế thật lớn, thế nhưng trong lòng mọi người không có một tia thư giãn, ngược lại càng lúc càng trầm trọng. Từ khi khai chiến cho đến bây giờ, chiến lực cao cấp của bộ lạc thủy chung không có lộ diện, chuyện này khiến cho lòng người tồn tại cảm giác do dự. Hơn nữa, điểm mấu chốt chính là ưu thế của bọn hắn chỉ là tạm thời, sau khi các bộ lạc võ sĩ hoàn thành vòng vây, bọn họ hai mặt thụ địch chắc chắn số lượng thương vong sẽ gia tăng gấp mấy lần hiện tại.
Tây Cách Thụy Na chém ra một kiếm, luồng khí lạnh như thực chất lập tức đông cứng mười mấy đầu Cự Lang có ý định xông về phía nàng. Bên kia Tái Nhân Hầu tước thả ra Chân Hồng Chi Vũ tùy ý thiêu đốt mười mấy đầu Cự Lang và những gã võ sĩ ẩn núp trong đó, không gian chung quanh bọn họ nhất thời xuất hiện một khoảng trống tương đối rộng rãi.
Trường hợp như vậy không phải là xuất hiện lần đầu tiên, nhưng đàn sói và võ sĩ bộ lạc phảng phất như vô cùng vô tận, vừa hở ra khoảng trống ngay lập tức sẽ chen chúc nhau lao đến. Tựa hồ sứ mạng của bọn chúng chỉ có một, đó chính là dùng máu thịt và thân thể của chính mình ngăn trở đám người Tây Cách Thụy Na.
Tây Cách Thụy Na nhíu mày, lo lắng nói: "Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp."
Tái Nhân Hầu tước nhìn quanh bốn phía, lúc này mặt đất trước mặt bọn họ đã có một tầng thi thể chất chồng như gò đất, máu tươi chảy xuôi tụ lại hình thành mấy dòng suối nhỏ phát ra mùi vị tanh nồng cực kỳ khó chịu. Trong lòng Tái Nhân không khỏi rầu rĩ bất an, hắn tự hỏi tâm địa bản thân đã cứng rắn lắm rồi, nhưng hắn bắt buộc phải thừa nhận so không nổi với đầu lĩnh đối phương. Ít nhất hắn không thể làm giống như đối phương, ra lệnh cho thủ hạ không để ý sinh tử tấn công thẳng về phía trước chỉ vì một mục đích tiêu hao thực lực của đối phương. Ở trong mắt Tái Nhân chuyện này vốn không nên thuộc về hành vi của võ sĩ.
Lúc này Địch Áo từ trong đội hình hỗn loạn lao ra ngoài, không cần quay đầu lại vung tay thả ra một đạo Diễn Sinh bí kỹ, Phong Nhận bạo liệt ở giữa không trung hóa thành một chùm quang ảnh tấn công mấy đầu Cự Lang có ý định truy kích. Sau đó hắn lộn một vòng bay tới chỗ đám người Tây Cách Thụy Na.
"Tây Cách Thụy Na viện trưởng, phía sau đã bị vây rồi." Địch Áo một mực chém giết ở trong chiến trận nên hiểu rõ tình hình phía sau hơn đám người Tây Cách Thụy Na.
Thật ra trong lòng mọi người đều rõ ràng đã có Ngõa Tây Lý ở trong đội ngũ thì không cần phải lo lắng vấn đề an toàn. Cho dù bị vây kín mấy lớp cũng sẽ không thể nào phát sinh nguy hiểm quá lớn, nhưng mấu chốt là ở chỗ các bộ lạc vẫn chưa có xuất động chiến lực cao cấp. Dưới tình huống như thế đã phải nhờ cường giả Thánh cấp xuất thủ thật sự là quá mất mặt.
Tây Cách Thụy Na trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói: "Địch Áo, ngươi thử tìm cách xác định vị trí đầu lĩnh bọn hắn xem sao!"
Địch Áo gật đầu, thân hình theo đó bắn thẳng tới trước biến mất vào trong dòng người.
Đối mặt với thế công của võ sĩ bộ lạc và đàn sói y như tre già măng mọc, Tây Cách Thụy Na lại giơ Băng Chi Khế Ước lên, từ trong đáy lòng lại hiện lên một tia nghi ngờ, Bản Văn, đến tột cùng ngươi định làm gì? Ngươi biến thành một kẻ không biết quý trọng tính mạng con người từ khi nào vậy?
Một góc chiến trường khác, Bản Văn và Y Cách Nạp đứng giữa một nhóm võ sĩ bộ lạc, lẳng lặng quan sát tình hình chiến trường. Nếu chỉ dựa vào bộ dạng bên ngoài thì không thể phân biệt được bọn họ và những võ sĩ bộ tộc khác.
"Bản Văn, ngươi định chờ đợi tới lúc nào?" Thanh âm Y Cách Nạp khàn khàn, dõi mắt nhìn các tộc nhân lần lượt ngã xuống dưới chân đám người Tây Cách Thụy Na như rơm rạ. Nếu như hắn không rõ ràng đồng bạn của mình từ trước đến giờ đa mưu túc trí, rất có thể hắn đã suất lĩnh tinh nhuệ trong tộc xông lên chiến trường rồi.
Sắc mặt Bản Văn vẫn rất bình thường, thản nhiên nói: "Chờ thêm một lát, vẫn chưa đến lúc."
Trong khi bọn họ nói chuyện lại có thêm một nhóm võ sĩ bộ tộc ngã xuống trong vũng máu, Y Cách Nạp không nhịn được nữa, bỗng nhiên quay đầu lại hung hăng ngó chừng đồng bạn: "Ngươi rốt cuộc đang chờ cái gì? Bản Văn, ngươi đã thay đổi, trước kia ngươi không bao giờ làm như thế này."
"Mọi người sẽ có lúc phải thay đổi." Bản Văn cười cười, chỉ có điều nụ cười của hắn bao hàm rất nhiều bất đắc dĩ, có cả cảm giác bất lực xen kẽ trong đó: "Ngươi không nghĩ rằng Tây Cách Thụy Na cũng thay đổi rồi sao? Nếu như là lúc trước, nàng làm sao có thể không để ý tới an toàn những người khác, tự mình xông vào giữa chiến trận như vậy."
"Vậy có quan hệ gì tới chúng ta?" Nói tới đây, thanh âm Y Cách Nạp bỗng nhiên nhỏ lại, đồng bạn nói không sai, bọn họ vô cùng rõ ràng tính cách Tây Cách Thụy Na. Bên trong quân đội đối phương rõ ràng có học viên Thánh Đế Tư học viện, nhưng Tây Cách Thụy Na không ở bên cạnh bảo vệ, mà lại xông lên tiền tuyến. Chuyện này chỉ có một cách giải thích, đó là Tây Cách Thụy Na cho rằng học viên của nàng rất an toàn.
"Ngươi cũng phát hiện rồi, đúng không? Bọn họ sắp bị vây kín rồi, ta muốn nhìn xem đến tột cùng lá bài tẩy của nàng là gì!" Bản Văn cười nói, nhưng không có người nào nhìn thấy đầu quyền của hắn đã nắm chặc lại đâm rách cả lòng bàn tay, máu tươi theo cổ tay chậm rãi nhỏ xuống đất. Mỗi một gã võ sĩ đều là tài sản quý giá của bộ tộc, bọn họ đã bỏ ra cái giá không nhỏ để di chuyển từ Vĩnh Đống băng xuyên tới nơi này. Hơn nữa, thời gian liên quân bộ lạc tranh đấu với Thánh Đế Tư thành cũng không ngắn, vì thế nhân khẩu các bộ tộc hàng năm đều giảm mạnh, cho tới hiện tại bọn họ không thể chịu nỗi tổn thất lớn như vậy nữa. Nhưng Bản Văn lại không có biện pháp nào khác, một nỗi bi ai hơn nữa, chính là hắn vẫn phải tiếp tục đưa tộc nhân vốn nên được hưởng cuộc sống hạnh phúc, yên ổn ra chiến trường. Giờ phút này, trong lòng hắn dần dần sinh ra cảm giác tội lỗi nặng nề.