"Hai mươi năm trước, ta từng nhìn thấy Phỉ Tể Đại công một lần, lúc ấy hắn có vẻ rất trẻ tuổi." Đường Ân cau mày nói: "Thân là một Thánh Vũ Sĩ, bệnh tình của hắn thật sự kỳ lạ."
Nói chuẩn xác thì bảy, tám năm trước, Phỉ Tể Đại công còn có lực ảnh hưởng cực mạnh đối với các Hầu tước lĩnh, nhưng sau đó biến chuyển quá đột ngột. Hơn nữa, bản thân Phỉ Tể Đại công vẫn không có công khai lộ mặt nên khó tránh khỏi khiến cho người ta hiểu lầm.
"Việc xấu trong nhà." Tái Nhân Hầu tước cười hắc hắc nói: "Phỉ Tể Đại công là bị tức giận quá độ mới bệnh."
"Cái gì việc xấu trong nhà?" Đường Ân sinh ra hứng thú, Tư Phái Khắc và Sử Đế Văn ngồi bên kia cũng bu lại.
"Ta nói, hắc hắc... chỉ sợ ngươi nghe xong thì…" Tái Nhân Hầu tước cười mị mị thấp giọng nói: "Kiều Trì có một tên đệ đệ, hiện tại hắn vẫn mê mang bởi vì không biết nên gọi Phỉ Tể Đại công là phụ thân hay là ông nội."
"Trời đất?" Hai mắt Sử Đế Văn trừng to còn hơn cả mắt bò, nhịn không được chửi đổng lên.
"Không sai." Tái Nhân Hầu tước nói: "Thật ra đây là truyền thống của Đại công lĩnh, bắt đầu từ Phỉ Tể Đại công, những chuyện xảy ra tương tự cũng không ít, các ngươi không biết gì sao? Phu nhân Công tước hiện tại chính là cháu gái của vị phu nhân thứ nhất đó."