"A?" Môn La trợn mắt líu lưỡi, mặc dù hắn trước kia cũng đã làm một vài chuyện xấu, nhưng so sánh tâm cơ với Tái Nhân Hầu tước thực sự là thua kém quá xa.
"Sau đó trước khi hắn chỉ trích gì đó… giết chết hắn." Tái Nhân Hầu tước lạnh lùng nói.
"Vâng, phụ thân." Môn La cúi đầu, trán của hắn đã toát ra từng giọt mồ hôi lạnh rất nhỏ, chỉ nói mấy câu như vậy đã quyết định xong sinh tử của một Vị bá tước?
"Còn nữa, chú ý thu liễm lòng cao ngạo của ngươi lại, làm người phải biết nhún nhường mới có lợi đối với ngươi, lại không hề có chỗ xấu." Tái Nhân Hầu tước nói, sau đó hắn chợt cầm dao ăn vỗ vỗ con heo sữa quay ở trên bàn: "Ví như bây giờ chúng ta đang dùng cơm, ăn một miếng thịt lợn sữa, ngươi sẽ có cảm giác mùi vị rất ngon, ăn mười mấy miếng thịt lợn sữa, ngươi sẽ có cảm giác hài lòng. Nhưng nếu ngươi ăn hết toàn bộ con heo sữa quay, ngươi sẽ cảm thấy thế nào?"
"Phụ thân, ta sẽ bội thực mà chết." Môn La cười khổ nói.
"Không sai, đạo lý làm người cũng như thế." Tái Nhân Hầu tước nói: "Đem những thứ ngươi ăn không hết hoặc không dùng được ra ngoài, tặng cho những người đang cần đến nó, sớm muộn gì cũng có một ngày, ngươi sẽ thu hoạch hồi báo."
"Hiểu, phụ thân ta sẽ thử thật lòng kết giao bằng hữu với bọn họ." Môn La nói.
"Vậy là được rồi." Tái Nhân Hầu tước mỉm cười nói: "Hơn nữa, nếu như không nhờ có Địch Áo giết cái tên Thủ hộ giả thì ta đã sớm chết rồi. Ngươi là con của ta, chúng ta đều thiếu nợ hắn. Ha hả, người khác nói ta tàn bạo, nói ta tham lam, ta sẽ không nổi giận, nhưng ta không thể chịu được nếu có người nói ta vô sỉ. Tranh thủ lúc thích hợp giúp bọn họ một tay, xem như là trách nhiệm mà chúng ta cần phải hồi báo."
………
Không biết đã qua mấy ngày, Địch Áo cảm thấy tinh thần của mình vô cùng mỏi mệt, quanh thân vừa nhức vừa đau, tựa hồ là vì cơ năng bị hao tổn quá lớn, vì thế sau khi nguyên lực hao hết sẽ cảm thấy mỏi mệt, đau nhức nhiều hơn võ sĩ bình thường, thời gian khôi phục cũng lâu hơn.
Địch Áo im lặng nằm trong bụi cỏ, ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể động, những bộ vị khác trên thân thể phảng phất như không thuộc về hắn nữa, qua vài chục phút hắn đã âm thầm tiến vào mộng đẹp.
Có lẽ là do trảu qua mệt nhọc và không kịp khôi phục nguyên lực, Địch Áo không nhận thấy được biến hóa đang diễn ra ở bên trong cơ thể. Võ giả chìm vào trong giấc ngủ sẽ không thể tiến hành tu luyện, thế mà Căn Luân, Chân Tri Luân và Chính Luân trong cơ thể Địch Áo lại vận chuyển càng lúc càng nhanh.
Không biết qua bao lâu, theo Tam Luân không ngừng vận chuyển, khí lưu quanh người Địch Áo bắt đầu xuất hiện biến hóa, nguồn Phong nguyên lực (lực lượng của gió) bị một cỗ lực lượng vô hình từ trong không khí rút ra rót liên tục vào trong cơ thể Địch Áo, sau đó tụ tập tại Căn Luân.
So sánh với nguyên lực khổng lồ của Địch Áo lúc trước, những sợi Phong nguyên lực này quả thực nhỏ bé đến trình độ không đáng nhắc tới. Nhưng đối với tình trạng hiện tại của Địch Áo, mỗi phần nguyên lực đều là một giọt cam tuyền thơm ngát, cơn đau nhức khó nhịn theo đó từ từ giảm bớt, giúp cho Địch Áo ở trong giấc mộng cũng phát ra tiếng rên rỉ vô cùng thoải mái.
Nhờ có Phong nguyên lực rót vào, Tam Luân trong cơ thể Địch Áo xoay tròn càng nhanh, số lượng Phong nguyên lực trong không khí bị tách ra càng lúc càng nhiều. Hồi lâu sau, khí lưu quanh người Địch Áo đã biến thành một cơn lốc nho nhỏ, hơn nữa thể tích gió xoáy vẫn đang không ngừng biến lớn.
Theo thời gian trôi qua, quy mô gió lốc càng lúc càng lớn, lúc này nó đã bao phủ không gian mấy chục thước quanh chỗ Địch Áo nằm. Dựa theo lẽ thường thì một khi đường kính gió lốc đạt tới quy mô như thế sẽ có độ cao gần trăm thước mới đúng. Thế nhưng cơn lốc này vẫn luôn duy trì độ cao mười thước, vững vàng xoay tròn trên người Địch Áo, tựa hồ thân thể hắn có một cỗ hấp lực cường đại làm cho cơn gió lốc thanh thế kinh người này không thể di chuyển được.
Tương ứng theo đó là Tam Luân trong cơ thể Địch Áo chuyển động càng nhanh, Phong nguyên lực trong không khí không còn bị rút ra từng tia nho nhỏ nữa, mà lúc này lại giống như một cơn sóng thần, một lớp nói tiếp một lớp điên cuồng tràn vào cơ thể Địch Áo.
Quy mô gió lốc không ngừng mở rộng thu hút Phong nguyên lực nhập vào trong cơ thể Địch Áo lại càng nhiều. Đồng thời Tam Luân biến hóa tổ hợp với nhau tạo thành một vòng tuần hoàn đầy đủ, nhất là Chính Luân ở trong cơ thể Địch Áo tản mát ra hàn quang màu u lam, thậm chí có thể phát sáng ra bên ngoài thân thể Địch Áo.
Mỗi một lần Chính Luân biến hóa sẽ có sự thay đổi khác nhau, thời gian tích lũy càng dài. Nhưng Địch Áo không giống những người khác là ở phương diện nguyên lực, trong thời gian thật ngắn, nhờ có luồng lốc xoáy quanh người, Địch Áo có thể hấp thu lượng nguyên lực mà những người khác cần hao phí một tháng, thậm chí là nửa năm mới được. Chuyện này dĩ nhiên có quan hệ tới Địch Áo khổ tu mười mấy năm trước kia, nếu đổi thành bất kỳ một gã Quang Mang võ sĩ nào khác. Mặc dù ông trời ban xuống cho hắn nhiều nguyên lực như vậy, hắn cũng chỉ lâm vào một kết quả duy nhất, đó là bị nguyên lực bạo phát mà chết.
Nếu ví Địch Áo có thể dung nạp nguyên lực như một con sông lớn, vậy thì những Quang Mang võ sĩ khác cao lắm chỉ coi như là một dòng suối nhỏ, chênh lệch hai bên lớn đến mức không thể nào đánh đồng một chỗ được.
Khi nguyên lực trong cơ thể Địch Áo đạt đến một điểm giới hạn, Chính Luân đang tỏa ra màu u lam kia bắt đầu lặng lẽ biến hóa màu sắc. Rất chậm chạp, chậm chạp…, ban đầu là màu u lam, thay vào đó là màu tím nhạt, lúc này cơn lốc xoáy quanh người Địch Áo xoay vòng càng thêm hung mãnh, đồng thời nguyên lực nhập vào trong cơ thể Địch Áo lại càng nhiều.
Trong đoạn thời gian ngắn ngủi này, Địch Áo nhân họa được phúc từ Quang Mang võ sĩ cấp sáu nhảy lên tới cấp bảy, tin tưởng rằng đây là kết quả mà Địch Áo không thể nào ngờ tới nổi.
Nhưng mà mọi chuyện tới đây vẫn chưa kết thúc.
Màu sắc Chính Luân vẫn tiếp tục biến đổi, từ màu tím nhạt từ từ chuyển sang đậm hơn, sau đó chậm rãi phát sáng rực rỡ thay đổi thành màu trắng trong suốt mới dần dần ổn định, tốc độ chuyển động của Tam Luân đều đặn trở lại, không còn quay cuồng như lúc trước nữa.
Cùng lúc đó, Chân Tri Luân và Căn Luân vốn không màu cũng khôi phục tốc độ vận chuyển bình thường, theo sự biến hóa này, cơn lốc xoáy quanh người Địch Áo đã thoát khỏi lực lượng vô hình khống chế, dần dần bay lên cao tiến vào trong vùng hoang dã rộng lớn rồi biến mất ở trong bóng đêm mịt mờ.
Thời gian qua chừng một ngày, Địch Áo vô tình hai lần tấn cấp trở thành Quang Mang võ sĩ cấp tám, nếu nói chuyện ra chỉ sợ không có người nào tin tưởng. Có lẽ mấy người Ca Đốn, Lôi Mông là ngoại lệ, bởi vì Địch Áo mang vui mừng đến cho bọn hắn quá nhiều rồi.
Giờ phút này Địch Áo vẫn còn lẳng lặng nằm ngủ vô cùng say sưa.