"Từ khi Phù Y đại nhân bỏ mình, kết cục đã nhất định rồi." Thanh âm Bản Văn trầm thấp và có vài phần chán nả: "Y Cách Nạp, đây là vận mệnh của chúng ta, thử mỉm cười tiếp nhận đi thôi. Có lẽ kết quả cũng không có bết bát như ta và ngươi tưởng tượng."
Y Cách Nạp lắc đầu cười khổ nói: "Bản Văn, không nên lừa mình lừa người nữa, ngươi rất rõ ràng kết cục là gì mà."
"Vậy ta có thể làm gì đây?" Bản Văn nhún vai cực kỳ bất đắc dĩ, ánh mắt lại dời về phương xa, nơi đó chính là phương hướng trang viên Địch Áo: "Quên đi, Y Cách Nạp, có nhiều thứ không phải chúng ta có khả năng định đoạt."
Nói xong, Bản Văn liền đi xuống chân núi, sống lưng dựng thẳng tắp, cho dù là gánh nặng trầm trọng cỡ nào hắn cũng không bao giờ để cho cái lưng của mình cong xuống.
Y Cách Nạp thở dài nhìn bóng lưng Bản Văn, nhẹ giọng nói: "Nếu như ngươi có thể quên được, vậy ngươi cần gì phải nói nhiều với ta như vậy?"
Bản Văn trở lại doanh trại, mấy gã võ sĩ áo đen mặt mũi cứng ngắc đang ngồi ngay ngắn chính giữa doanh, ánh mắt bọn họ nhìn chằm chằm vào Bản Văn làm cho hắn khẽ giật mình. Cho dù là ai, ngay giữa ban ngày ban mặt bị mấy tên nửa sống nửa chết nhìn chăm chú như vậy cũng không thể nào thoải mái nổi.
"Các ngươi có thể trở về nói cho Thủ hộ giả đại nhân, ta sẽ lập tức an bài tiến công." Bản Văn thản nhiên nói.
Trong trang viên, Tây Cách Thụy Na đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài cửa sổ đến xuất thần, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra nhưng Tây Cách Thụy Na không hề động đậy. Những người dám trực tiếp đẩy cửa vào không có sự cho phép của nàng, ở tại nơi này chỉ có vài người mà thôi.