Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 70
một ý niệm

❊ ❊ ❊

Một ý niệm

♣ ♣ ♣

Tâm trạng của Hàn Ngâm hỗn loạn trong chốc lát, nhưng cô đã tỉnh táo lại ngay lập tức.

Cô nghĩ mình là ai!

Cô chỉ là một bé gái mồ côi từ nhỏ đã lang thang đầu đường, vùng vẫy sinh tồn trong thực tế tàn khốc mà không từ thủ đoạn, không phải thiên kim khuê tú cơm no áo ấm, được cưng chiều từ bé, có thể dựa vào tú lâu thương hoa khóc nguyệt!

Phải, đây chính là nguyên nhân, cô hệt như con thao thiết tham lam rất nhiều thứ, ví như sự quan tâm che chở của người khác, và cả tình thân tình bạn mà gần như cô chưa bao giờ nếm trải, thế nhưng cô luôn tự nhắc nhở bản thân, có vài thứ trong đó cô tuyệt đối không thể muốn, thậm chí ngay cả lây nhiễm cũng không thể!

Vài thứ ấy chính là —–

Đa sầu đa cảm, xót xa tự thương thân!

Thứ trước sẽ khiến cô mềm yếu, mất đi sự hờ hững kiên cường, còn thứ sau sẽ khiến cô cảm thấy ghê tởm! Chỉ người ăn no hết việc mới có thời gian rảnh để tự thương thân, còn cô có rất nhiều chuyện phải làm, tuyệt đối không nên phí sức lực và sinh mạng vào chuyện nhàm chán tự hủy hoại bản thân cỡ này.

Vừa nghiền ngẫm một lúc, tâm trạng cô đã bình thản lại, lập tức khôi phục vẻ lưu manh thường ngày.

“Xin lỗi Mộ sư thúc, mấy câu vừa rồi là do đầu ta bị cửa kẹp nên mới nói bậy, ta không rảnh đi bắt con Thổ Linh trư khác đền cho ngài đâu, hơn nữa cũng chả biết phải bắt kiểu gì, cho nên ngài coi như chưa nghe thấy nhé. Còn chuyện ta đã hứa, không làm là ta sai, nhưng ngài là trưởng bối, đại nhân đại lượng, xin hãy giơ cao đánh khẽ đừng so đo với ta, sau này nếu ngài tìm được thứ hay ho gì nữa, xét thấy quan hệ sư điệt ta với ngài không tệ lắm, còn chia sẻ rất nhiều bí mật cho ngài, nghìn vạn lần đừng quên để một phần cho ta nhé.”

Nói rồi cô vẫy vẫy tay, hăm hở quay người đi.

Khóe môi Mộ Thập Tam bỗng nhiên cong lên một nụ cười, giơ tay kéo tay cô lại: “Chờ đã.”

“Làm gì?” Nam nữ thụ thụ bất thân, Hàn Ngâm trở tay phủi phủi không chút khách sáo, cố gắng phủi bàn tay khó ưa kia xuống.

Ý cười trong mắt Mộ Thập Tam càng đậm nét hơn: “Bộ dạng này mới dễ nhìn.”

Hàn Ngâm chưa kịp tỉnh hồn lại: “Dễ nhìn cái gì?”

“Ta còn tưởng ngươi thật sự nghe lời, muốn học theo Lạc Vân Khanh, sư phụ ngươi nói một ngươi sẽ không làm hai.”

Hàn Ngâm bực bội: “Nghe lời có gì không tốt chứ? Không làm sai sẽ không bị sư phụ phạt, nếu có thể, ta cũng hy vọng có thể nghe lời sư phụ, chẳng qua...”

“Chẳng qua ngươi không làm được.”

Không sai...

Hàn Ngâm thở dài, người xuất thân mồ côi như cô, không hề có nền tảng cơ bản, còn lén giấu Tạo Hóa Kim Tiền và vườn linh động thiên, lén lút cứu Liễu yêu Tích Tích, thỉnh thoảng còn nói dối theo thói quen, người đê tiện vô sỉ trời sinh như thế, làm sao có thể làm một đệ tử ngoan ngoãn đây.

“Ta thật hâm mộ Lạc sư huynh.” Cô nói nghiêm túc.

Mộ Thập Tam nghiêng đầu: “Hắn có gì để hâm mộ?”

“Nhân phẩm đoan chính, lòng dạ vô tư, cúi đầu ngẩng đầu đều không thẹn với trời đất, làm người ta khó tránh khỏi tự ti mặc cảm.” Hàn Ngâm cụp mắt nói: “Có lẽ chỉ có người như huynh ấy mới xứng tu thành tiên.”

“Thật sao?” Mộ Thập Tam liếc xéo cô: “Lạc Vân Khanh đúng là người tốt, đáng tiếc ta lại thấy hắn quá tự kỷ, dù sau này có tu thành tiên thật thì cũng chỉ tu thành băng tinh ngọc thạch thọ cùng trời đất, tranh sáng với nhật nguyệt thì có gì hay ho?”

“Phụt —-” Hàn Ngâm không nhịn được cười, ngay sau đó lại nghiêm túc nói: “Xin ngài đừng có đanh đá như thế được không? Chẳng phải trong sách có nói, đoạn tuyệt thất tình lục dục tu tiên mới có thể làm chơi ăn thật à?”

“Ai tin là đồ ngốc.” Mộ Thập Tam càng khinh bỉ hơn: “Những quyển sách đó toàn là những kẻ không tu thành tiên viết ra, họ thì hiểu gì chứ? Hơn nữa nói trắng ra, nếu tu thành tiên xong, ta phát hiện mình không còn thất tình lục dục, chẳng có hứng thú với bất cứ chuyện gì, thì chuyện đầu tiên ta làm chính là tự hủy kim đan tiên thân, nhập vào lục đạo luân hồi.”

Hàn Ngâm kinh ngạc ra mặt: “Tại sao?”

Ánh mắt Mộ Thập Tam sâu thẳm: “Ta không muốn làm một tảng đá vô tri vô giác, không vui không buồn sống thêm nghìn vạn năm.”

Tim Hàn Ngâm rung lên.

“Kỳ thật, ai biết tiên là thứ gì chứ.” Mộ Thập Tam lại phì cười: “Chẳng phải thế đạo này là kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết sao? Phi thăng thành tiên phải gặp rất nhiều kiếp số. Ai qua được, người đó làm tiên, ai không qua được, thì hồn phi phách tán. Quy tắc, là do kẻ mạnh đặt ra, cái gọi là thần tiên ấy, biết đâu chỉ là một đám có sức mạnh như con người trong trời đất thì sao, nếu trời đất đã không hủy được họ, vậy họ lại vượt qua kiếp số luân hồi, tồn tại cùng trời đất.”

“Mộ sư thúc.” Lòng Hàn Ngâm lại rung lên: “Kiếp số luân hồi đâu dễ vượt qua như vậy, nghe nói dù thành tiên rồi cũng sẽ có kiếp số, không vượt qua được sẽ rớt lại.”

“Ừm.” Mộ Thập Tam rũ mắt xuống, nhìn hai ba chú kiến đang chăm chỉ làm việc, hắn thản nhiên nói: “Đó là vì thiên ngoại hữu thiên.”

Hàn Ngâm lơ mơ: “Ta không hiểu.”

Mộ Thập Tam khẽ nhếch môi: “Giống như chú kiến nhỏ này, đối với nó, ta chính là trời, ta đưa chân hất nhẹ, đó chính là kiếp số của nó, nhưng nếu ngày nào đó nó nhảy lên vị trí của ta, ngẩng đầu nhìn lên, trên trời vẫn còn có trời.”

Hàn Ngâm nghe thì hiểu đó, nhưng càng lơ mơ hơn: “Nếu mãi mãi không thể nhảy lên tầng tầng thiên địa, vậy chúng ta còn tu tiên làm chi?”

Mộ Thập Tam lườm cô: “Trước kia ngươi sống rất khổ cực đúng không?”

“Ừ.”

“Nếu biết rõ vất vả như vậy, một ngày nào đó vẫn sẽ chết, vậy tại sao ngươi còn phải vùng vẫy sống sót, không để cho bản thân chết thoải mái hơn?”

Hàn Ngâm đáp thành thật: “Ta không nghĩ quá nhiều như vậy, ta chỉ muốn cố hết sức để sống sót, có thể ăn đồ ngon, mặc đồ đẹp, trải qua những ngày tốt lành.”

“Không sai.” Mộ Thập Tam vỗ tay bật cười: “Sống, là để cảm thụ quá trình sống, gặp được những thứ tốt đẹp, như gió mưa trong trời đất, bầu trời quang đãng cùng vầng dương rực rỡ. Tu tiên, chính vì để có thể hưởng thụ những thứ ấy lâu dài và...”

Đầu ngón tay lành lạnh của hắn chạm vào giữa chân mày của Hàn Ngâm: “Trí nhớ của ngươi, dù tốt hoặc tệ, nhưng khi hồi tưởng lại ký ức sẽ khiến ngươi vui mừng hoặc rơi lệ, cảm thấy đời này đã sống không uổng phí, đó chính là thất tình lục dục.”

Hàn Ngâm ngẩn ngơ: “Cho nên, ngài mới nói nếu tu thành tiên xong, phát hiện mình đã không còn thất tình lục dục, ngài sẽ tự hủy kim đan tiên thân, nhập vào lục đạo luân hồi.”

“Không sai.”

“Những gì ngài nói, ta muốn ngẫm lại một chút.” Hàn Ngâm lắc lắc đầu: “Ta không biết ngài sai hay đúng, nhưng lý lẽ kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết, quy tắc là do kẻ mạnh đặt ra, tại sao nghe ra lại gần với Ma đạo?”

Mộ Thập Tam cười khẽ: “Ma và Tiên khác nhau chỉ ở bản tâm.”

Hàn Ngâm xoắn mày khó hiểu.

Mộ Thập Tam chắp tay sau lưng ngạo trời cao: “Ma không từ việc xấu nào, Tiên có việc nên làm, có việc không nên làm. Thật ra cũng chẳng quá khác nhau, Tiên và Ma, thiện và ác, chỉ là một phần nhận thức của phàm tục, ngươi chỉ cần không thẹn với bản tâm là được.”

“Không thẹn với bản tâm...” Hàn Ngâm yên lặng nghiền ngẫm năm chữ này.

“Khi ngươi có sức mạnh của Tiên Ma, phất tay là có thể phá hủy bất cứ thứ gì trên thế gian này, ngươi nhẫn tâm, thì là ma, ngươi không nỡ, thì thành tiên. Phật tông còn có thuyết pháp phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật, chứng tỏ ý niệm đều có thể thay đổi theo bản tâm của ngươi, nhất niệm có thể thành tiên, nhất niệm cũng có thể nhập ma.”

Nhất niệm có thể thành tiên, nhất niệm cũng có thể nhập ma...

Hàn Ngâm ngồi ngốc ra dưới đất, nhẩm đi nhẩm lại câu này.

“Quy luật thiên đạo cũng như lòng người, thay đổi chỉ trong nháy mắt, khó thể suy xét. Hiện tại ngươi vẫn chưa tới thời kỳ phải suy nghĩ những thứ nhạt nhẽo này, ta tặng cho ngươi một câu.” Mộ Thập Tam cười khẽ, thong dong xoay người: “Trên đời vốn vô sự, chỉ có con người tự chuốc ưu phiền. Chỉ cần không thẹn với bản tâm, ngươi muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải suy nghĩ quá nhiều.”

Ngồi dưới đất ngửa đầu lên nhìn hắn, trong tư thế này cô thấy dáng dấp hắn càng cao lớn và thẳng tắp hơn, tựa như không có bất cứ thứ gì hay bất luận kẻ nào có thể khiến hắn cúi người khom lưng.

Hàn Ngâm cứ ngồi lặng ra đó nhìn hắn đi xa, bước vào núi rừng xanh ngan ngát, mà phông nền của núi rừng đó là bầu trời rộng lớn bao la, hắn cứ rảo bước hướng thẳng lên trời cao, khuất bóng nơi đỉnh núi, rồi hòa lẫn vào chân trời.

Cô vẫn không biết hắn nói đúng hay sai, vả lại thiên đạo vốn là hư vô mờ ảo, không thể dùng hai từ đúng sai đơn giản để khái quát hết được, cho nên lời hắn nói, cô tạm thời không muốn nghĩ nhiều.

Nhưng vẫn không thể không nghĩ, cô vẫn nghĩ tới Sở phu tử, nghĩ tới đạo lý kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết mà Mộ Thập Tam nói.

Tỷ như cô hiện tại, tu vi kém cỏi, chỉ có thể co đầu rút cổ ở Cửu Huyền, hoàn toàn bất lực với chuyện Sở phu tử, nhưng nếu tu vi của cô cao thâm đến mức thiên hạ không ai sánh bằng, thì đâu cần lo chúng là Ma môn hay Yêu môn, muốn cứu thì cứu, cướp thẳng người về chẳng phải là được rồi sao? Về phần giết hay không giết, đó cũng chỉ tùy vào một ý niệm, tựa như bị con kiến chích một phát, có thể cười nhạt, thả cho nó con đường sống, hoặc có thể lấy đầu ngón tay nghiền nát, giết chết nó.

Chính thế! Thái độ cô đối xử với con kiến hôi, cũng như trời đất đối đãi với cô vậy, lúc mạnh yếu quá mức chênh lệch, thiện ác đúng sai gì đó đều là hư vô mờ nhạt, chỉ dựa vào bản tâm của mình, nhất niệm sinh sát.

Hàn Ngâm không có khả năng suy nghĩ thấu đáo đạo lý này trong thời gian ngắn. Cô vẫn cố chấp với lối suy nghĩ và ánh mắt phàm tục của mình, nhưng nhờ sự chỉ bảo tùy hứng của Mộ thập Tam mà nó đã trở nên rộng mở hơn trước, lúc này cô ngoảnh đầu nhìn mọi thứ chung quanh mình đã cảm thấy khác với lúc xưa.

Một ngọn cỏ, một đóa hoa, còn cả một vùng trời lá trên đầu...

Đâu đâu cũng là những sinh mệnh yếu đuối tới tận cùng, chớp mắt là có thể chôn vùi như tro bụi, nhưng nhờ có những sinh mạng bé nhỏ mà lại kiên cường đấu tranh để được sống này, mới có toàn bộ thế giới đang mở ra trước mắt cô.

Hàn Ngâm nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, trong không khí ngập đầy hơi thở của cỏ cây, thơm ngát dìu dịu.

Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân đạp lên lá rụng.

Hàn Ngâm mở mắt ra, thấy Lạc Vân Khanh đang đứng trước mặt mình, chắp tay sau lưng nhìn cô.

Rõ ràng ngồi một mình ở đây hóng gió ngắm cảnh, chẳng có lỗi lầm gì, nhưng cô vẫn hơi chột dạ, cười lấy lòng, kêu một tiếng: “Lạc sư huynh...”

“Ừm.” Lạc Vân Khanh lên tiếng, ngước mắt trông về phía đỉnh núi xa, một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, nói: “Tần Vô Ưu khăng khăng muốn bái sư, muội đi mời Mộ sư thúc tới đi.”

Hàn Ngâm hơi nhướng mày, sau đó lập tức sụp mắt: “Được, muội đi ngay.”

Lạc Vân Khanh gật đầu, không nói gì nữa, chỉ tiện tay quăng một bọc giấy cho cô, rồi quay người đi.

Hàn Ngâm ngơ ra một hồi, mở bọc giấy ra, thấy bên trong toàn là điểm tâm, cô bất giác nở nụ cười nhẹ, nhưng sau khi nếm một miếng điểm tâm thì lại trở nên sầu muộn, bởi vì cô nhớ lại dáng vẻ thất thần của Lạc Vân Khanh khi nhìn lên đỉnh núi lúc nãy.

Hắn, chắc là không thấy gì, cũng không nghe được gì đâu nhỉ...

~ Hết chương 70 ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »