Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3824 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 4
hồ ly đại tiên

❊ ❊ ❊

HỒ LY ĐẠI TIÊN

♣ ♣ ♣

“Ngươi... ngươi muốn làm gì...” Giọng Hàn Ngâm mang theo run rẩy hiếm thấy.

May quá may quá, còn nói chuyện được.

Thiếu niên hơi rũ mi, chỉ đáp một chữ: “Xét!”

Lời còn chưa dứt, hắn đã thò tay vào ngực cô, lôi cái túi thêu kia ra một cách nhanh chóng.

Tang vật bị phát hiện!

Phen này không còn đường nào để cãi chày cãi cối, Hàn Ngâm vội nhận tội: “Ta sai rồi ta sai rồi, ngươi...”

Nhưng tốc độ kêu lại không nhanh bằng tốc độ ra tay của thiếu niên kia, hắn lại lấy tay lục tìm ngọc bội của mình, kết quả là chẳng lục được gì, tay dịch lên một chút, cũng lục không thấy, tay lại dịch lên tý nữa, Hàn Ngâm vừa la lên nhận tội, thì tay hắn đã đáp lên một vị trí không nên đáp.

Hả, trước ngực hơi nhô lên, cảm giác có vẻ không đúng.

Lẽ nào...

Trong lúc thiếu niên còn đang ngây người, Hàn Ngâm đã hét ầm lên: “Sắc lang! Đần độn! Đầu heo! Bỏ cái tay bẩn của ngươi ra!”

Cái tay kia như bị kim chích, rụt lại thật nhanh.

Vẻ mặt thiếu niên vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng mi mắt đang rủ xuống khẽ run lên, hai gò má nổi lên hai rặng mây đỏ khả nghi, nhưng chỉ nháy mắt đã biến mất, khoảnh khắc xấu hổ đó qua nhanh tới độ Hàn Ngâm tưởng là mình hoa mắt, một khắc sau cô bỗng cảm thấy cơ thể thả lỏng, có thể nhúc nhích lại.

“Quá đáng!” Cô tức giận đạp một đạp.

Thiếu niên không nhúc nhích, đứng im chịu một đạp này.

Hàn Ngâm che mặt ngã vào đống rơm, gào khóc: “Có ai ức hiếp người như ngươi không! Ta đã nói ta sai rồi, vậy mà ngươi còn... ngươi còn... hu hu hu... không phải chỉ lột của ngươi có ít đồ thôi sao, cùng lắm thì trả lại cho ngươi là được rồi mà! Ngươi ức hiếp ta như vậy, ta còn mặt mũi nào đi ra ngoài nhìn đời đây... hu hu hu... không sống nữa! Ta không muốn sống nữa...”

Bên này cô khóc đến vui vẻ.

Bên kia, sắc mặt thiếu niên đã đen như đít nồi, rít qua kẽ răng hai chữ: “Câm miệng!”

Tiếng khóc đột nhiên im bặt.

Hàn Ngâm quẫn trí, sao hắn lại phản ứng kiểu này...

Còn đang phân vân xem có nên khóc tiếp hay không, cô chợt nghe thiếu niên kia lạnh nhạt nói: “Những vật còn lại đâu?”

Xong đời! Xem ra chiêu giả khóc này hoàn toàn vô dụng!

Khóc mệt xong, Hàn Ngâm dứt khoát ngồi thẳng dậy, cầm ống tay áo lau nước mắt, đanh đá nói: “Bán rồi!”

Mắt thiếu niên lạnh đi: “Bán?”

“Phải!” Hàn Ngâm nhặt cái gói lá sen rơi trên đất lên, lấy một cái bánh bao thịt từ trong đó ra, cắn một miếng lớn, lúng búng nói: “Tiền cũng mua đồ ăn hết rồi, cho nên ngươi đừng bắt ta trả, ta trả không nổi đâu, nhiều nhất... nhiều nhất là trả lại cho ngươi một ít thức ăn... này, đừng khách sáo, cho ngươi hết đó.”

Cô lấy tiếp cái giò heo ra, sau đó mới đẩy gói lá sen tới.

Thiếu niên chẳng buồn liếc gói lá sen lấy một cái, đôi mắt lạnh trầm tĩnh chỉ nhìn cô chằm chằm.

Hàn Ngâm bị hắn nhìn tới chột dạ, suy nghĩ một chút, cô bèn chùi bàn tay dính mỡ lên góc áo, rồi lấy mười lượng bạc bán xiêm y ra, đau lòng đẩy về phía hắn: “Nè, tiền bán mấy thứ kia đều ở đây hết, trả cho ngươi tất, đừng tìm ta gây rối nữa. Còn làm phiền ta nữa, ta chết thật cho ngươi coi!”

Cô hạ quyết tâm rồi, tờ ngân phiếu một trăm lượng kia, có giết cô cũng không giao ra. Nên biết cả đời cô cũng không có cơ hội sờ qua nhiều tiền như vậy đâu. Sau này cũng chưa chắc có cơ hội kiếm được một trăm lượng bạc thế này nữa.

Rốt cuộc thiếu niên không nhìn cô nữa, cũng không động vào thức ăn hay bạc, mà chỉ lấy tay lục lọi cái túi thêu xanh, tới khi vươn tay ra, Hàn Ngâm đã thấy đầu ngón tay hắn kẹp theo một viên dược hoàn màu đỏ tươi.

Cái này cái này cái này...

Mắt Hàn Ngâm thẳng tắp, nhìn hắn sụp mắt bỏ dược hoàn vào miệng rồi nuốt.

Cái này không thể nào đâu!

Cái túi thêu xanh đó cô đã lục tới lục lui mấy lần, bên trong hoàn toàn không có thứ gì, cũng chẳng bán được giá, cho nên cô mới giữ lại, dự định bỏ vào đó mấy thứ linh tinh, vậy mà hắn làm sao có thể lấy dược hoàn từ trong đó ra được chứ?

Ngay khi cô còn đang ngỡ ngàng bàng hoàng, thì lại thấy thiếu niên kia lôi từ trong túi thêu xanh ra một bộ bạch y mặc lên người, chất liệu và kiểu dáng của bộ bạch y này giống như đúc bộ mà cô bán đi.

Hàn Ngâm đã hoàn toàn chết khiếp, trong lòng hối hận vô vàn, ăn năn vô hạn, tiếc hận vô bờ, náo loạn cả buổi trời hóa ra cô lại nhìn lầm bảo vật! Cái túi thêu này mới là món giá trị nhất, thần kỳ như chậu bảo vật!

Nghẹn nghẹn nghẹn, rồi lại nghẹn một lát, rốt cuộc cô cất giọng kêu lên một tiếng êm ái: “Hồ ly đại tiên ơi...”

Hàng mi đang rũ xuống của thiếu niên run lên, nhưng hình như đã bị cô làm loạn đủ rồi nên không quan tâm đến cô nữa, chỉ khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần, một lát sau, trên người hắn dần bốc lên một làn hơi nước nhàn nhạt, bao hắn bên trong, trong khi đó dưới sự bồi dưỡng của hơi nước, sắc mặt hắn đã dần lấy lại vẻ hồng hào bình thường.

Hắn đang chữa thương sao? Cách thức cổ quái khiến người ta khiếp sợ.

Hàn Ngâm nhịn rồi nhịn, cuối cùng không lên tiếng phá rối hắn nữa, chỉ ngồi ở bên cạnh yên lặng gặm bánh bao thịt và giò heo muối đã rơi lạnh của mình, cùng lúc đó, trong đầu cũng xoay vần vài ý niệm không thể nói.

Thiếu niên kia ngồi nghỉ một lúc lâu, vẫn chưa nhúc nhích.

Hàn Ngâm ăn sạch hết mọi thứ xong thì no đến tức bụng, không thể làm gì hơn là đứng lên nhảy tới nhảy lui trong miếu hoang để tiêu hóa bớt, nhảy nhảy, rồi nhảy tới bên cạnh thiếu niên kia, xoay vòng vòng quanh hắn.

Rõ ràng thiếu niên có thể cảm giác được động tĩnh bên ngoài, khóe miệng giật giật, cuối cùng mở mắt ra, hỏi cô với giọng vô cùng mất kiên nhẫn: “Ngươi đang làm gì?”

Hàn Ngâm lúng túng: “Tìm... tìm đuôi...”

Mặt thiếu niên đen sì: “Tránh xa ta ra!”

Hàn Ngâm gật đầu, nhảy phốc ra sau, đứng nghiêm, nhìn hắn.

Thiếu niên hết nhịn nổi, quát: “Cút ra ngoài!”

“À.” Hàn Ngâm rất nghe lời, ngoan ngoãn quay lưng đi ra ngoài, nhưng đi hai bước lại vòng trở về: “Chợt nhớ ra một chuyện.”

“Cái gì?”

“Hình như đây là chỗ ở của ta, muốn cút cũng không phải ta cút.”

Thiếu niên:...

Hàn Ngâm nhìn hắn, mắt sáng long lanh: “Chẳng qua con người ta luôn phúc hậu, ngài bị thương đương nhiên ta không thể để ngài cút ra ngoài, ngài có thể ở lại đây mặc sức dưỡng thương, chỉ cần... chỉ cần...”

Thiếu niên híp mắt lại: “Cần gì?”

Trong mắt Hàn Ngâm ngập đầy kỳ vọng: “Chỉ cần Hồ ly đại tiên ngài dưỡng thương xong, dạy ta một hai chiêu pháp thuật nhỏ là được rồi, ta còn đi ra ngoài mua gà cho ngài ăn, có được không?”

Thiếu niên nhìn chòng chọc cô một lát, nặn ra hai chữ: “Câm miệng!”

Bảo câm thì câm sao, cô chưa mất mặt tới nỗi đó đâu!

Hàn Ngâm mở miệng định nói thêm, chợt thấy thiếu niên đưa tay chỉ vào cô, lập tức một luồng thủy quang màu lam ngọc đánh tới người cô, cô nhất thời phát hiện mình lại rơi vào trạng thái bất động, không khỏi hoảng sợ, la lên: “Nè nè! Ta sai rồi, Hồ ly đại tiên ngài...”

Lời còn chưa dứt thiếu niên đã cau mày lại, duỗi tay ra chỉ tiếp về phía cô.

Lần này là bi kịch triệt để!

Hàn Ngâm phát hiện mình chẳng những bất động, mà ngay cả nói cũng không nói nên lời, có thể há mồm khép miệng, nhưng thứ phả ra toàn là không khí.

~ Hết chương 4 ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »