Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 12
sư huynh đáng yêu

❊ ❊ ❊

SƯ HUYNH ĐÁNG YÊU

♣ ♣ ♣

Hôm sau Hàn Ngâm bị tiếng chim hót ríu rít đánh thức. Cô đứng dậy, dụi mắt đẩy cửa sổ ra, không khí trong lành mang theo se lạnh của núi rừng phả vào mặt, cùng lúc đó cô nhìn thấy hai con chim kim oanh mỏ đỏ vừa vỗ cánh bay lên trời.

Cơn ngái ngủ biến sạch, nhớ tới chuyện phải đi tìm Lạc Vân Khanh hỏi tâm pháp tu tập, cô cuống quýt quơ lấy bộ y phục của Cửu Huyền phái thay vào. Lúc này mới phát hiện bộ bạch y lúc trước cô bán mười lượng bạc đúng là lỗ vốn, bởi bộ y phục này khi mới mặc lên người thì còn rộng thùng thình, vậy mà chỉ chốc lát đã cực kỳ vừa vặn, rõ ràng có thể tự động biến hóa theo vóc dáng của người mặc.

“Hay thật.” Hàn Ngâm buộc vạt áo lại, lẩm bẩm: “Chả lẽ làm pháp thuật gì trên nó.”

Đột nhiên có một giọng nói vang lên ngoài cửa sổ tiếp lời cô: “Trên đó thi Lượng Thể Tùy Y(*) thuật.”

(*) Tùy theo vóc dáng mà may áo.

Hàn Ngâm cuống cuồng quay người lại, thấy một thiếu niên mày rậm mắt tuấn, thần thái sáng láng đang gác hai tay lên bệ cửa sổ, chống má nhìn cô, kiểu xuất hiện bất ngờ này rõ là không phải chuyện đùa.

“Á ———-” Cô hét lên thất thanh.

Thiếu niên bị hù giật bắn, cũng hét theo.

Hàn Ngâm lấy lại hồn: “Ngươi hét cái quỷ gì hả?”

Thiếu niên hỏi vặn lại: “Vậy ngươi hét cái quỷ gì hả?”

Hàn Ngâm cây ngay không sợ chết đứng: “Nói thừa, ngươi nhìn lén ta thay y phục, ta đương nhiên phải hét!”

Cô ném bộ nam trang vừa thay ra xuống đất, thiếu niên liếc mắt qua, nói với giọng xem thường: “Cái gì gọi là nhìn lén, ngươi mở toang cửa, còn ta đúng lúc đi ngang qua, cả hai đều là nam nhân như nhau, thấy thì thấy có sao đâu.”

Hai chữ “Nam nhân” làm cho Hàn Ngâm đen mặt triệt để, nhưng nếu bây giờ nói rõ mình là nữ tử thì bầu không khí sẽ trở nên lúng túng, may mà cô còn nhỏ tuổi, lúc thay y phục còn đưa lưng về phía cửa sổ...

Cô khẽ cắn môi, được rồi, nhịn lần này!

Chẳng qua nhịn thì nhịn, nhưng cãi lý thì vẫn phải cãi: “Đây là viện của ta, sao ngươi đi ngang qua được!”

“Được rồi được rồi, ta cố ý tới thăm ngươi, không phải đi ngang qua được chưa.” Thiếu niên thỏa hiệp, hỏi cô: “Ngươi chính là đồ đệ mà sư phụ ta nhận tối qua à?”

Hàn Ngâm nhất thời nguôi giận, nhìn hắn nói: “Huynh là sư huynh của ta?”

“Ừ, ta họ Phương, tên đầy đủ là Phương Dữ.”

“Ta là Hàn Ngâm.”

“Hàn Ngâm?” Phương Dữ nhíu mày: “Tên quá con gái!”

Hàn Ngâm lập tức nói lảng sang chuyện khác, cười cười nói: “Phương sư huynh tới thật đúng lúc, tối qua sư phụ cho ta một quyển tâm pháp bảo ta tu tập, nhưng chữ trên đó viết ngoáy quá, ta không nhận ra nổi, có thể nhờ sư huynh đọc giùm ta một chút, nhân tiện giải thích mấy chỗ khó hiểu trong đó được không?”

“Được thôi!” Phương Dữ đáp rất sảng khoái: “Sư phụ thích viết chữ thảo, có khi chữ của mình mà mình cũng không nhận ra.”

Hắn vừa nói vừa trèo qua bệ cửa sổ vào trong, nhận lấy quyển tâm pháp nhìn thử.

“Không đúng, đây đâu phải chữ của sư phụ, trên đó cũng không phải chữ thảo, mà là chữ khải(*)...”

(*) Là kiểu chữ phổ biến trong viết tay và in sách.

Hàn Ngâm vội nói: “Văn từ của tâm pháp này theo phong cách cổ xưa, hàm nghĩa sâu xa thâm ảo, nếu không có ai giải thích thì ta nhất định sẽ luyện sai, sư huynh diễn giải cho ta một chút vẫn tốt hơn.”

Văn từ theo phong cách cổ xưa, hàm nghĩa thâm ảo này nọ, mấy từ nho nhã này là cô nghe được từ người khác, dùng bậy dùng bạ nghe cũng xuôi.

Lúc này Phương Dữ đã quên mất cái cớ chữ thảo của cô, giật đầu nói: “Cũng phải, tâm pháp này không biết đã truyền qua bao nhiêu đời, lúc mới bắt đầu luyện ta cũng không hiểu nhiều chỗ, phải nhờ Lạc sư huynh giải thích cho. Khi đó ta còn nói đùa, bảo là nếu có người trộm tâm pháp của Cửu Huyền phái chúng ta, không ai chỉ vẽ thì bảo đảm không luyện được.”

Nói rồi hắn đọc phần đầu của tâm pháp lên, Hàn Ngâm vừa nghe vừa hỏi, chỗ nào không hiểu đều hỏi cho thấu đáo. Có điều giảng được phân nửa, Phương Dữ bỗng nhiên dừng lại, cau mày nói: “Ta nói nhiều như vậy chắc ngươi không nhớ hết được, hay là lấy bút chép lại một bản đi.”

“Không cần không cần!” Chép để lộ tẩy mình không biết chữ à, Hàn Ngâm cười nói: “Sư huynh cứ nói, ta nhớ được, vả lại tính ta lúc nào cũng cẩu thả, chép ra giấy xong, sau này bất cẩn để lọt ra ngoài thì toi.”

Phương Dữ vẫn không tin: “Chuyện tu luyện không thể sai một ly, tốt nhất ngươi nên chép lại đi, hơn nữa người bình thường không lên được núi Cửu Huyền của chúng ta, ngay cả Tập Hạc Phong cũng không phải nơi đệ tử ngoại môn có thể tự tiện vào, ngươi có làm mất bản ghi chép thì cũng không có gì quan trọng.”

Hàn Ngâm thấy hắn cứ khăng khăng, không thể làm gì hơn là hắng giọng, nhắc lại một hơi toàn bộ tâm pháp và diễn giải mà hắn vừa mới nói, hoàn toàn không nghỉ xả hơi giữa chừng, hơn nữa còn nhớ không sai nửa chữ.

Phương Dữ kinh ngạc tới nỗi há hốc mồm, thật lâu sau mới khen một câu: “Hóa ra Hàn sư đệ có trí nhớ tốt như vậy!”

Sư đệ...

Hàn Ngâm giật giật khóe miệng, cười nói: “Sư huynh quá khen.”

Chẳng phải cô khiêm tốn, mà vì cô biết mình chỉ có mỗi ưu điểm này thôi.

Phương Dữ nhìn cô chòng chọc bằng ánh mắt ước ao đố kỵ hồi lâu, sau đó mới giảng giải tiếp.

Núi non thanh tĩnh, trong thế giới tu tiên lại càng thanh tĩnh hơn, hai người một dạy một học, cả buổi sáng trôi qua mà cũng chẳng có nửa bóng người tới quấy rầy.

Đọc xong phần đầu của tâm pháp, Phương Dữ bèn gập sách lại nói: “Ngươi từ từ tu luyện đi, có gì không biết nữa thì cứ hỏi ta.”

“Được.” Hàn Ngâm nói ngọt: “Rất cảm tạ sư huynh.”

Lúc tiễn Phương Dữ ra cửa, cô bỗng nhiên kéo ống tay áo hắn lại, trong mắt ngập đầy chờ đợi: “Dữ huynh, ta thấy trời không còn sớm nữa, hay là chúng ta đi ăn cơm chung đi?”

“Ăn...” Phương Dữ như nghe thấy chuyện quái dị, ngoái đầu lại nhìn cô một lát, bỗng nhiên cười phá lên: “Ngươi đói bụng sao?”

“Phải.” Hàn Ngâm đau khổ thừa nhận: “Ta mới đến nên chưa biết chỗ, chuyện này có đáng cười tới vậy không?”

Phương Dữ ngừng cười, quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ta biết rồi, tối qua ngươi mới lên núi, có một số việc chắc Lạc sư huynh chưa kịp nói cho ngươi biết, huynh ấy tu luyện là chịu khó chịu khổ nhất, nên chắc là quên nói.”

Hàn Ngâm vội cười nói: “Phương sư huynh nói với ta cũng như nhau thôi mà.”

“Đi thôi.” Phương Dữ gật đầu, nắm tay cô nói: “Trước hết dẫn ngươi tới Cần Sự điện ghi tên vào sổ, rồi lĩnh vài thứ về.”

Cần Sự điện nằm trên Liễm Vụ Phong, một trong bốn ngọn núi dưới, ở đây bất kể là đệ tử ngoại môn hay nội môn đều có thể đến. Lần này Hàn Ngâm đã thấy rõ, hóa ra những người đeo ngọc bội màu xanh đều là đệ tử ngoại môn, còn cô và Phương Dữ trên danh nghĩa là bái Lệ Thanh Hàn làm sư phụ, xem như là đệ tử nội môn, bởi vậy cô được lĩnh một miếng ngọc bội màu trắng khắc tên họ của cô.

Còn mấy thứ mà Phương Dữ bảo lĩnh về, ngoài ngọc bội nhận dạng thân phận ra cũng chỉ có ba thứ, mười viên Nguyệt linh thạch óng ánh, một cái túi thêu xanh cùng loại với cái của Lạc Vân Khanh, thêm một bình sứ trắng nhỏ, mở nút lọ ra rồi nghiêng bình, thứ đổ vào lòng bàn tay toàn là dược hoàn nhỏ màu đen bóng, kích cỡ như hạt gạo.

Phương Dữ nói: “Đây là Ích Cốc hoàn, nếu ngươi đói bụng thì uống một viên, đại khái qua hơn hai năm, có chút tu vi là có thể tự ích cốc, không cần dựa vào đan hoàn nữa.”

Nói vậy là, không được ăn cơm!

Hàn Ngâm có khát vọng đặc biệt với mỹ thực, nghe xong câu này thì thất vọng ra mặt: “Lúc ở dưới núi, ta nhớ Lạc sư huynh cũng ăn thức ăn mà.”

Phương Dữ bật cười: “Lương thực ngũ cốc sinh ô uế, ích cốc mới là chính đạo, nhưng thỉnh thoảng ăn một chút cũng không sao.”

Hàn Ngâm sụp mắt, đây đúng là bắt cô không thể chọn cả cá và chân gấu mà, có điều việc cấp bách trước mắt vẫn là tu tiên!

Cô lấy Ích Cốc hoàn thảy vào miệng.

Những chuyện khác, sau này hãy bàn.

~ Hết chương 12 ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »