Tham Tiền Tiên Khiếu

Lượt đọc: 3901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »
Chương 29
phá kết giới

❊ ❊ ❊

Phá kết giới

♣ ♣ ♣

Đường nét lộn xộn trên trúc giản này hợp lại tạo thành một hình vẽ, nhìn na ná với những lá bùa trên cửa đá. Tuy chỉ liếc sơ qua nhưng Hàn Ngâm cũng tin chắc là mình nhớ không lầm, như vậy nói không chừng có thể tìm ra cách phá kết giới vườn linh trên quyển trúc giản này.

Quả nhiên, sau khi lật qua lật lại chừng mười lần, thuộc làu làu nội dung trên trúc giản xong, cô chợt phát hiện vị trí hoa quả trồng trong vườn linh này rất giống với trận pháp trên trúc giản.

Vấn đề là giống thì có ích gì đâu, cô chẳng biết bày binh bố trận, cô muốn phá kết giới nhưng lại không tài nào hiểu nổi đống chữ nghĩa rối mù này, nên chỉ còn biết nhìn chằm chằm vườn linh mà đờ người ra.

Một lát sau, cô bỗng nhiên nhặt một cục đá nhỏ lên, khắc nhanh lên đất bùn.

Nếu ví vườn linh này là mặt giấy, còn hoa quả là chấm đen trên giấy.

Tay cô chấm chấm liên tục, đến khi chấm xong mới quẳng cục đá đi, chuyển sang đăm chiêu nghiên cứu hình vẽ trên đất, bẵng qua một lúc, cô bỗng vỗ tay reo lên: “Chắc chắn là hình dạng này!”

Nói xong cô đứng bật dậy, nhắm đúng phương hướng, rồi bước tới trước một bước.

Không đụng vào kết giới!

Cô cố dằn cơn kích động xuống, không đi tới nữa mà lùi sang bên phải một bước nhỏ. Cứ tiến tiến lùi lùi như thế, mỗi một bước đều không đi theo cách bình thường, vậy mà lại bước vào trong vườn linh một cách suôn sẻ. Thấy bên cạnh vừa vặn có gốc cây, trên đó kết một quả, cô tiện tay hái xuống, ngoạm một miếng lớn.

Thịt qủa thơm giòn, vào miệng lại mượt mà ướt át.

Cô nheo mắt lại với vẻ thích chí, dựa lưng vào thân cây ngồi xuống, từ từ hưởng thụ trong ánh dương ấm áp và làn gió nhẹ hiu hiu.

Sự huyền bí của kết giới này kể ra chẳng đáng một đồng, đầu tiên có thể xác định người bày kết giới trước đây muốn ra vào vườn linh thường xuyên để chăm sóc hoa trái, thế nên không thể tự làm phiền mình, mỗi lần ra vào lại phải phá kết giới một lần, từ đó suy ra, nhất định có một con đường thông vào vườn linh vừa nhanh vừa tiện.

Về phần làm sao tìm ra con đường này, thế thì càng đơn giản hơn. Chỉ cần đối chiếu hình vẽ của vườn linh với trận pháp trên trúc giản, sẽ phát hiện trong đó thừa ra mười mấy chấm đen rải rác, nối liền những chấm đen đó lại thì có ngay một con đường nhỏ. Chẳng qua nói thì đơn giản, nhưng nhúng tay vào làm thì thật rắc rối, vì thật ra nó cũng chẳng phải con đường liền mạch từ đầu tới cuối mà cần phải vòng vèo lắc léo mấy bận. Lúc nãy cô trầm tư thật lâu, chính là đang suy nghĩ khoảng cách giữa hai điểm đối diện nhau quá lớn, không có khả năng nối lại, cho nên cần lui chéo sang bên.

Như đã nói, dù cách phá kết giới có đơn giản hơn nữa thì đối với một con heo cũng khó như lên trời. Thổ Linh trư quýnh tới độ vừa kêu éc éc vừa lấy chân sau đào đất. Sau đó hết nhịn nổi bèn vọt tới hướng Hàn Ngâm xuất phát. Bước đầu tiên qua trót lọt, bước thứ hai thì bi kịch, nó giẫm sai chỗ nên bị kết giới bắn ngược ra, đập mạnh vào tường đá sau lưng, đụng tới nỗi mắt heo biến thành mắt gà.

“Được rồi, ngươi đừng nóng, để ta ra.”

Hàn Ngâm ăn thêm hai ba quả nữa, lại tiện tay hái một quả linh ở gần đó, vòng ra ngoài ném cho Thổ Linh trư, rồi tự tìm chỗ ngồi xuống tu luyện tiếp. Ai dè cái dạ dày của heo đúng là rộng, ăn hết một quả linh vẫn chưa biết đủ, còn xáp lại húc tay cô, quậy tới nỗi cô không tài nào ngưng thần tĩnh khí.

Cô liếc xéo nó: “Ngươi muốn gì đây?”

Không cần hỏi, trong đầu heo toàn là “Ăn“.

“Đủ rồi! Quả linh không phải cơm cho ngươi ăn, đủ để giữ mạng là được rồi, hơn nữa ai biết có độc hay không...”

Còn chưa dứt câu, bên trong đan điền của cô bỗng nhiên như đao cắt, đau tới nỗi mặt cô tái xanh.

Xì xì xì, miệng quạ đen, bây giờ trúng độc thật rồi! Nhưng rõ ràng cô có ăn quả Tịch Độc mà!

Cơn đau mỗi lúc một dữ hơn, nếu như nói vừa rồi trong đan điền như bị đao cắt, thì lúc này giống như có nghìn vạn con dao nhỏ dang đâm chọc không ngừng, nhát nào nhát nấy đều khiến cô đau tới run rẩy. Cô cuống quýt điều chỉnh tư thế, nhìn vào trong cơ thể, kết quả phát hiện viên linh khí ngưng tụ trong đan điền đang quay tít mù với tốc độ chóng mặt, gần như điên cuồng, màu sắc cũng từ xanh biếc chuyển sang đen như mực.

Nhìn điệu này không giống trúng độc, Hàn Ngâm giật nảy mình, lẽ nào mình bị tẩu hỏa nhập ma?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, viên linh khí kia đã nổ tung, tản ra bên trong đan điền. Đồng thời còn bơi dọc tới tứ chi bách hài, ngay cả cơn đau cũng dời vị trí theo, tựa như có một loại áp lực vô hình, làm toàn thân cô căng phồng ra từ trong ra ngoài. Mỗi tấc da, mỗi tấc kinh mạch đều đau đớn quằn quại như bị xé toạc.

Tới tận bây giờ cô luôn tu luyện rất thuận lợi, chưa gặp phải bất cứ trở ngại nào, dĩ nhiên cũng chưa từng ngờ tới sẽ xảy ra tình huống thế này. Dưới tình thế bất ngờ không kịp đề phòng, cũng không biết nên đối mặt thế nào, chỉ có thể cắn răng, cố sức dẫn luồng linh khí tán loạn này về đan điền, ngưng tụ lại một lần nữa. Chỉ cần cô thả lỏng thì nó lại tức tốc bơi tản ra.

Cô cảm giác cả người như sắp nổ tung, vậy mà nhìn từ bên ngoài lại chẳng có dị trạng gì. Bó tay hết cách, cô chẳng thể làm gì hơn là hành động theo bản năng, thử sử dụng pháp thuật, đánh ra huyễn phù, cố gắng thả linh khí trong cơ thể ra ngoài.

Chó ngáp phải ruồi!

Trong hai tháng qua, linh khí trong cơ thể cô nhìn thì có vẻ chỉ ngưng tụ thành một viên nho nhỏ, nhưng thật ra đã hơi lớn rồi. Nếu như không khống chế nổi, rất có thể sẽ khiến cơ thể cô nổ tung mà chết. Do đó đánh ra huyễn phù cũng như tìm một lối ra cho linh khí, để thân thể cô giảm bớt áp lực.

Thử cách này có vẻ khả thi, Hàn Ngâm bèn thở phào một hơi, bắt đầu cố hết sức tiêu hao linh khí trong cơ thể. Nhưng chẳng biết xảy ra chuyện gì, chỉ cần còn chút xíu linh khí tồn lại trong người, cô sẽ cảm thấy rất khó chịu. Do đó chờ đến khi cô ngừng lại, toàn thân cô đã như bị đào rỗng, linh khí và sức lực đều trút hết ra không sót lại một mẩu.

Cảm giác mệt lả và yếu ớt cực độ ập tới, cô chệch đầu đi, cơ thể mất kiểm soát ngả vật xuống đất ngủ mê mệt.

Trong mật thất chẳng biết thời gian trôi qua, khi tỉnh lại lần nữa, thứ cô nhìn thấy vẫn là mặt trời ấm áp treo cao trên không trung, thêm một con heo đen có hai cánh dài...

Hàn Ngâm rên lên một tiếng: “Nha Nha.”

Thổ Linh trư vẫn nhào lên như trước đây, kêu ục ịt cọ vào mặt cô.

Cô lật đật tránh ra, nhìn kỹ lại, không phải cô hoa mắt, hai thứ đen tuyền mọc trên lưng Thổ Linh trư, chính là cánh! Lúc khép lại thì không lớn bao nhiêu, nhưng khi giang ra, che lên cái mũi heo của nó thì lại cực giống một con dơi to xác!

Có ai nói cho cô biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì không?!

Hàn Ngâm xoa cái đầu đau nhức ngồi dậy, vội vàng kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Kết quả là chẳng những toàn thân đau đớn, mà bên trong đan điền còn rỗng tuếch, không vận lên được chút xíu linh khí nào. Cơn hốt hoảng này không phải chuyện đùa, lẽ nào nỗ lực trong ba tháng của cô cứ đổ sông đổ biển thế này sao?

Vào giờ phút này, dù có ngốc cô cũng biết vừa xảy ra chuyện gì.

Nhất định là hai quả linh kia có vấn đề, nếu không làm sao giải thích được sự biến hóa đột ngột của cô và Thổ Linh trư chứ. Đến đây cô quả thực không biết nên khóc hay nên cười.

Nên khóc, là vì thời gian tu luyện của cô có giới hạn, bây giờ thoắt cái đã vứt không ba tháng. Đả kích này đối với cô quả là không gì sánh được.

Nên cười, lý do cũng đơn giản thôi, thật may thật may, may là cô không ăn linh quả mà Thổ Linh trư ăn, bằng không tóc biến thành màu xanh đã bi kịch lắm rồi, bây giờ còn mọc ra thêm đôi cánh thì cô khỏi cần ló mặt ra nhìn ai nữa.

~ Hết chương 29 ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227
Tiến »