Tàng Ngọc Nạp Châu

Lượt đọc: 7582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

Edit: SuSuMi

Nghe Nghiêu Mộ Dã nói xong, mặt Ngọc Châu có cảm giác gần như mình không thể giữ được bình tĩnh.

Nhưng mình là người gợi lên cậu chuyện,mà bây giờ vừa lâm trận đã lùi bước thì đó không phải tính cách của Ngọc Châu, vì thế nàng liền ghé vào tai hắn nhẹ nhàng nói nhỏ: “Trong phủ quá đông người, bí mật khó giữ, hay là... Chúng ta đến khách điếm có được không?”.

……

Nghiêu nhị thiếu của Nghiêu gia, nhất đẳng công hầu của Đại Nguỵ cho dù có hẹn hò lén lút thì cũng là trạch viện xa hoa, thiết kế tinh xảo. Phía trước là rừng trúc thanh nhã, phía sau là dòng suối mát trong.

Nên hiện tại khi nghe cô gái nhỏ này đề nghị thì Thái uý tất nhiên là không chịu rồi.

Nhưng cuối cùng vẫn là phải chịu thua người phụ nữ này, nên cả hai lên xe ngựa đi thẳng đến một gian khách điếm trong kinh thành. Bởi vì không muốn gây sự chú ý của nhiều người, Ngọc Châu còn mời Thái uý xuống trước,chỉ để lại nha hoàn và thị vệ đứng cách khách điếm một đoạn không xa. Ngọc Châu nhắc Thái uý là bảo thị vệ đưa ngân lượng rồi bảo hắn đi vào trước để mướn phòng còn nàng đội mũ sa che mặt đi vào sau.

Tuy nói rằng là khách điếm nhưng lại quá đơn giản, thô sơ hơn cả căn khách điếm nàng ở trước kia rất nhiều. Nhưng được một cái là rất vắng vẻ, trừ những ngày đầu tháng và cuối tháng ở trong kinh thành mở chợ thì chỗ này mới đông đúc, nhưng bây giơ không phải thời điểm đấy nên không có người nên rất được Ngọc Châu vừa ý.

Thái úy đánh giá tuy rằng sạch sẽ nhưng căn phòng là quá mức đơn giản, nhìn trừng trừng vào cô gáiđứng sau bức bình phong nói: “… Tránh mọi người là tránh kiểu này đây hả? Sao ta lại có cảm giác như đang vụng trộm lén lút với vợ thằng khác thế này?”

Ngọc Châu đang cởi áo ngoài, hơi nghiêng người để ló đầu ra khỏi bức bình phong cẩn thận nói: “Ta đãtừng có chồng thật mà, vừa rồi là do ta suy tính không được chu toàn, nếu Thái uý không thích…. hiệntại chúng ta trả phòng cũng được.”

Thái úy chậm rãi ngồi xuống giường, nhìn Ngọc Châu ở sau bình phong để lộ ra một phần vai, đột nhiên cảm thấy dừng chân ở một khách điếm rách nát thế này cũng là một sự thú vị khác, thì làm sao có thể trả phòng theo ý nàng cho được?

Vì thế nghiêm mặt nói: “Còn không biết xấu hổ dám nói mình đã kết hôn, nếu kết hôn rồi có ai lại nôn nóng tự cởi quần áo một mình thế kia? Còn không mau qua đây để hai đứa cởi áo chung!”

Trước đó Thái Úy có đề nghị hai người đến biệt viện bờ hồ ở ngoại thành, nhưng Ngọc Châu lại nghĩ những dụng cụ điêu khắc ngọc ở biệt viện đều đã được chuyển hết đến Nghiêu phủ. Nếu đi như thế cộng thêm Thái Úy đột ngột nổi lên hứng thú gì khác thì không biết sẽ kéo dài đến bao lâu. thật là lãng phí thời gian.

Nàng một lòng chỉ muốn làm cho xong việc, rồi nhanh chóng quay về Nghiêu phủ, tránh cho người trong Nghiêu phủ nhìn ra manh mối, mặt khác lại có thể điêu khắc ngọc kiện để ngày mai mang đến cho Trịnh tiên sinh đánh giá. Làm gì có còn có lòng dạ mà nghĩ đến chuyện khuê mật tình thú như thế nào, chỉ mong đánh nhanh rút nhanh.

Nghe thái uý cười chế nhạo khiến cho mặt cũng tự nhiên mà đỏ lên, lúc này nàng ở sau bình phong cực kì bối rối, bởi không biết lúc đi ra nên mặc lại quần áo cho xong mới ra, hay thế này. Vì thế lại lục tục mặc đồ vào.

Nghiêu Mộ Dã đã nhiều ngày không đươc thân mật cùng người phụ nữ nhỏ này cảm giác như bị tà vật của Quan Dương công chúa kia đè nén không dưới ngàn năm.

Lúc này cửa phòng khép chặt, nữ tử đầy hương thơm chỉ cách có một bức bình phong, là có thể ôm trọn thân thể ngát hương trơn mượt kia. Lúc này nếu còn tiến hành theo trình tự, chậm rãi nhấm nháp thú vui ta nhã gì gì đó thì thật đúng là không phải nam nhân nữa!

Vì thế liền sải bước nhanh đi đến ôm mỹ nhân sau bức bình phong vào lòng, tiếp đó sải đôi chân dài bước nhanh đến ôm nàng ngã nhào trên giường, kế tiếp đó là giường mạn lay động, gần như không hề dừng lại…

Qua nửa canh giờ, tiểu nhị mặt mày ủ dột đi lên trên lầu, tai dán chặt vào cửa nghe ngóng, lại chần chờ, sau đó lấy hết dũng khí gõ cửa phòng.

Chỉ nghe phòng trong nam tử thở hổn hển nói: “Cút!”

Tiểu nhị trước đó quan sát vị khách nhân này chỉ đi một mình mà không mang theo thị vệ, quần áo trênngười sang trọng cũng là người rộng rãi nên có đôi phần còn cố kị không dám đắc tội.

Nhưng sau khi nghe tiếng “Cút” thì tiểu nhị lại tức giận lúc này liền nói lớn

: “ Khách quan, không phải tiểu nhân muốn làm hỏng chuyện tốt của ngài, nhưng khách điếm hôm nay có năm vị sư thái từ Vân Từ Am đến trọ, các vị như thế này… Ầm ĩ như thế này… Làm cho họ muốn đọc kinh cũng đọc không nổi! Họ đang ầm ĩ muốn trả phòng… Chưởng quầy của chúng tôi nói khách điếm này lợi nhuận ít, khách nhân lại muốn bỏ đi, chúng tôi thật đáng thương, thật đáng thương…”

không đợi tiểu nhị nói hết câu thì cửa phòng bật mở mạnh, chỉ thấy một nam tử trên hông quấn vội chiếc chăn trải giường, mồ hôi chảy khắp các cơ bắp đem một túi vàng ném về hướng phía tiểu nhị lạnh lẽo nói: “Bấy nhiêu đã đủ chưa? Ta bao hết cả khách điếm này, mau đuổi hết đám ni cô ra ngoài”

một túi vàng to như thế tất nhiên là đủ rồi, tiểu nhị vui sướng khom lung cung kín với cánh cửa phòng đóng kín mít, cúi đầu chạy một mạch xuống lầu.

Nghiêu thái uý một lần nữa đóng cửa phòng đi đến bên giương ôm lấy người ngọc đang quấn chặt chăn không dám ló mặt ra ngoài, hất chăn ra, hung hăng hôm lên gương mặt vẫn còn đang đỏ tía tai mà nói: “Châu Châu đừng xấu hổ, lần này nàng có thể hét to không cần kiêng kị, thích thế nào kêu thì cứ kêu thế ấy”.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Hài Hước, Sủng
Nguồn: Cung Quảng Hằng
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »