Tàng Ngọc Nạp Châu

Lượt đọc: 7570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Edit: Nguyễn

Vì Tiêu Trân Nhi kinh ngạc, nên giọng nói cũng không nhỏ, Vương phu nhân ở ngoài phòng nghe thấy, lập tức dừng bước chân, đi vào trong phòng Ngọc Châu.

Dù sao Vương phu nhân cũng từng trải hơn Tiêu Trân Nhi, thấy tình hình trước mắt, tức giận đến mức máu dâng lên đến cổ. Trong lúc nhất thời thật sự muốn một tay đánh nghịch tử, tay còn lại hung hăng tát nghịch nữ không biết xấu hổ!

Nhưng việc xấu trong nhà sao có thể truyền ra ngoài? Vì thế Vương phu nhân chỉ oán hận trợn trừng mắt nhìn Ngọc Châu, kéo lấy ống tay áo của Tiêu Sơn, nói:

"đi, đến phòng ta!"

Tiêu Sơn cũng rất xấu hổ, sắc mặt xanh mét, không tiện cãi lời mẫu thân, theo mẫu thân đi ra ngoài.

Tiêu Trân Nhi bị bỏ ở một bên, không biết làm sao, chỉ nghe thấy mẫu thân ở ngoài cửa hô: "Ngũ nhi, con cũng ra đây ngay!"

Vì thế nàng cũng ra khỏi phòng, chỉ để lại mình Ngọc Châu trong phòng.

nói xong nàng từ trong lòng lấy ra bài điệp dự thi, đưa tới trước mắt Vương phu nhân.

Vương phu nhân chẳng cần biết, vung tay lên hất điệp bài văng sang một bên. Nhưng Tiêu Sơn vừa nhìn đã nhận ra đó là vật gì, đi đến nhặt nó lên, kinh ngạc nói: " Điệp bài cuộc thi chạm ngọc? Sao muội có được có nó?"

Vương phu nhân nghe xong, cũng thu tay, ngạc nhiên nhìn Ngọc Châu.

Ngọc Châu cúi đầu nói: "Là cố nhân của phụ thân muội nhớ tình xưa, nên tìm cách chuẩn bị cho muội một điệp bài để dự thi.”

thật ra câu này, Ngọc Châu nói cũng không phải giả, nếu tính kỹ, Nghiêu thái úy cũng coi như là một vị cố nhân của cha. Nhưng lời nói nửa thật nửa giả này khi truyền vào tai Vương phu nhân lại khác nhau rất lớn.

Trong lúc nhất thời Vương phu nhân có chút khiếp sợ, bà hoàn toàn không thể ngờ Lục nha đầu ngày thường kín kẽ không hề qua lại với ai lại có thể có năng lực như thế, âm thầm tranh thủ được một điệp bài dự thi, phải biết rằng trước đây Tiêu Sơn đã cầu hết những quan to lẫn nhỏ trong kinh thành, cũng không thể tranh thủ được một khối điệp bài nào cho Tiêu Gia! Trong lòng vốn đang tức giận, giờ đãgiảm đi vài phần.

Vương phu nhân vừa nghe thấy gãi đúng chỗ ngứa, bà vốn lo lắng nếu Ngọc Châu thuê trạch viện bên ngoài, chẳng phải sẽ bày sẵn cơ hội để Tiêu Sơn chui vào sao, nếu chỗ đó miễn tiếp khách nam, vừa vặn chặt đứt hậu hoạn.

Vì thế cũng không đợi Tiêu lão gia trở về, tự mình định ra chủ ý, lấy tiền riêng của bà, đi tới chỗ Ngọc Châu nói xem xét một phen, xem Ngọc Châu nói thật không, nếu là thật, sẽ lấy tiền đặt cọc.

Mà Ngọc Châu cũng không muốn nói chuyện với Tiêu Sơn, thấy phu nhân đồng ý, tự mình về phòng thu thập quần áo, đồ nữ trang.

Nàng vốn đã có ý định ra ở riêng với Tiêu gia từ sớm, trước đó nhiều lần đi dạo ở kinh thành, cũng xem xét tìm nơi thích hợp. Nhưng nàng sợ cha cùng đại ca không đồng ý, mới chậm chạp không nói.

Hôm nay, nàng tìm được cơ hội chuyển đi, tránh về sau gặp nhiều phiền toái.

Việc hôm nay là Tiêu Sơn đuối lý, không tiện ngăn cản Ngọc Châu, cũng không tiện mở miệng khuyên bảo mẫu thân, chỉ thầm nghĩ Ngọc Châu chuyển đi cũng tốt, tránh mẫu thân vướng chân vướng tay, về sau từ từ tính toán.

hắn hiểu rõ hơn mẫu thân nhiều, trong lòng đoán cố nhân kia tám chín phần mười là Ôn Tật Tài. Nhưng Ôn Tật Tài đã tiếp thánh chỉ, ít ngày nữa sẽ cưới công chúa, mấy ngày hôm trước khi gặp hắn cón than thở không thôi, nói là ba năm không được nạp thiếp.

Ngọc Châu vốn thông minh, nên biết cho dù Ôn Tướng quân ba năm sau có ý định muốn nạp nàng, nhưng đã có công chúa trấn gia, thì nàng sẽ hiểu Ôn tướng quân cũng không phải là lương phối của nàng. Như vậy, chỉ cần hắn làm mọi việc trong kinh thành thỏa đáng, hồi hương khuyên bảo tổ mẫu gật đầu, cưới Ngọc Châu vào cửa làm bình thê, đồng địa vị với Trần thị, đây chẳng phải là chuyện cực tốt, trong nhà ai ai cũng vui vẻ đấy sao?

Cho nên hắn nhất thời cũng không muốn ngăn cản, để Ngọc Châu an tĩnh tập trung cho cuộc thi…

Tiêu lão gia uống trà vô cùng vui vẻ, quán trà trong kinh thành chẳng những có những người hát hí khúc, còn có ảo thuật, xiếc ảo thuật, như thế ăn mấy lồng điểm tâm, ngâm một bình trà xanh, sảng khoái tiêu dao hết một ngày, mặt trời lặn cũng không muốn rời đi.

Nhưng lúc Tiêu lão gia ngâm nga tiểu khúc mới học, nâng cổ tay áo lấy bình trà nhỏ, mang theo lão bộc quay lại thì đột nhiên phát hiện trong viện này dường như thiếu ai đó. Trong phòng Lục nha đầu cũng không thấy sáng đèn.

Vì thế, Tiêu lão gia cảm thấy kỳ quái, mở miệng hỏi nói: "Sao Lục nha đầu lại ngủ sớm như vậy? Bị bệnh sao?"

Vương phu nhân đứng ở cửa, vừa sai người rắc nước muối trừ tà, vừa lạnh như băng nói: "Lục nha đầu muốn tham gia cuộc thi chạm ngọc, ghét bỏ trạch viện này chật chội, nên tự chuyển ra ngoài, kêu nha đầu đi thuê xe ngựa, vừa đi được một nén nhang rồi!"

Tiêu lão gia nghe như thế, vội vàng mở cửa phòng Lục cô nương, còn không phải sao! trên giường ngay cả một cái chăn cũng không có!

Nhưng Tiêu lão gia biết tính tình phu nhân nhà mình, nhìn sắc mặt âm u của Vương phu nhân, lại sai người rắc muối trừ tà, liền biết có việc phát sinh, nhưng trời đã tối như thế này, không biết lão bà của ông bị thứ gì ám, mà không hề có chút tấm lòng của từ mẫu, lại có thể yên tâm để một cô nương như Lục nha đầu nửa đêm chuyển nhà?

Tiêu lão gia cạn lời, tức giận đến mức làm rơi ấm trà trong tay: "Bà… Bà đúng là còn giỏi hơn người vừa làm ảo thuật trong trà lâu! Làm biến mất được cả người sống! Có giỏi thì cũng làm tôi biến mất luôn đi! Trong nhà này toàn bộ để bà già như bà làm chủ!"

Ngôn Tình, Cung Đấu, Hài Hước, Sủng
Nguồn: Cung Quảng Hằng
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »