Tàng Ngọc Nạp Châu

Lượt đọc: 7498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Edit: @ Diệp Nhược Giai

Ngọc Châu cũng không nhẫn tâm để nàng ấy kể tiếp, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Cuối cùng... hắn có đạt được không?"

Về vấn đề nam nữ, Giác nhi ngược lại cao hơn Lục cô nương một ít, bởi vì đôi khi nàng ấy đến nhà bếp hỗ trợ, thi thoảng cũng nghe được đôi lời tán gẫu thô tục giữa bác đầu bếp và ma ma về chuyện chăn gối, nên bây giờ nàng rất thành thật trả lời: “Có bị hắn kéo váy xuống, nhưng cũng chưa đạt được mục đích. Chỉ là, tay hắn sờ soạng khắp nơi...”

Ngọc Châu mím môi: “Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, không có việc gì là được rồi. Tối nay em muốn ăn gì? Ta sẽ sai người chuẩn bị, em cứ ăn thỏa thích, ăn xong rồi ngủ cùng với ta.”

Vì thế Ngọc Châu kêu Cẩm Thư mang lên một ít điểm tâm ngọt và trái cây tươi cho Giác nhi ăn.

Tuy Giác nhi bị dọa cho khiếp sợ, nhưng tính cách của nàng ấy vẫn còn rất trẻ con, thấy những chiếc bánh ngọt tinh xảo bày ra trước mắt, nhất thời không kìm miệng được. Khi đang phồng mang trợn má nhét đầy một miệng bánh, đôi mắt Giác nhi vẫn lượn vòng vòng quanh người Ngọc Châu, nàng ấy miễn cưỡng nuốt đồ ăn xuống rồi lo lắng hỏi: “Lục cô nương, ngài thì sao? Có bị Nghiêu thiếu kia làm gì lỗ mãng...”

Ngọc Châu nhìn xung quanh, rường cột chạm trổ, màn nhung chăn gấm, vô cùng hoa lệ, khẽ cười khổ: “Ít nhất, điều mà Thái úy đại nhân muốn, ta có thể cho được. Hai ta không ai nợ ai, ngược lại cũng gọn ghẽ...”

Lời nói này như xát muối vào lòng Giác nhi, ông trời thật sự rất bất công với vị tiểu thư xinh đẹp khéo léo nhà nàng, tiểu thư vốn nên nhận được tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này...

Nhưng niềm thương cảm của Ngọc Châu cũng không kéo dài quá lâu. Nơi đây ngoại trừ cột ngọc xà cao, cẩm y ngọc thực, thì cũng có thứ khiến nàng trầm mê đến mức không thể tự kiềm chế.

Trong biệt quán này có bố trí một xưởng dành riêng cho việc khắc ngọc, món lớn món nhỏ không thiếu thứ gì, cũng không biết Thái úy đã tìm ai đến bày bố cho xưởng này, mà có vài dụng cụ mài đá khắc ngọc rất kỳ lạ, thậm chí ngay cả Ngọc Châu cũng chưa thấy bao giờ. Phải sử dụng thế nào, đương nhiên cần phải để tâm cân nhắc một phen.

Chỉ trong phút chốc nàng đã đắm chìm trong khu xưởng nho nhỏ ấy, cảm giác như đang sống ở cõi tiên, mặc kệ thời gian nơi phàm trần vẫn lao vun vút như con thoi, đối với Ngọc Châu cũng chỉ như một cái nháy mắt.

Nghiêu Mộ Dã lười đứng nhiều lời với đám quần thần, vừa xuống xe cũng không vào bằng cửa trước, mà quen thuộc đi vòng ra cửa hông, băng qua hoa viên, tiến thẳng vào thư phòng của Bạch Thủy Lưu.

Bạch công tử vẫn thường hay tiếp đãi bạn tri kỉ trong thư phòng này, không có trưởng bối đồng liêu bên cạnh, cùng nhau tán gẫu vài chuyện, vô cùng thích ý.

Nhưng khi hắn mang theo gã hầu đi đến đình trong hoa viên, liền thấy một bóng dáng thướt tha xinh đẹp đứng cạnh núi giả. Dung mạo nàng ấy không tầm thường, vừa nhìn đã biết chính là một tiểu thư khuê các nhã nhặn. Khi thấy được thân ảnh của Nghiêu thiếu, ánh mắt nàng ấy sáng lên, khẽ thi lễ với Nghiêu thiếu: “Nhiều ngày không gặp Quân, chẳng hay quân có an khang không?”

Cho nên lần này, nàng nghe nói Nghiêu lang sẽ đến đây làm khách, biết rõ với tính cách của hắn, nhất định sẽ không chịu vào bằng cửa chính, liền đứng đợi ở hoa viên này từ sớm. Quả nhiên, trời không phụ lòng người, một hồi cực nhọc cũng đổi được lần gặp mặt này.

Cách biệt mấy tháng, vẻ tuấn mỹ của Nghiêu lang cũng không vì gió bão ác liệt chốn Tây Bắc mà giảm bớt chút nào, vẫn dáng vẻ tuyệt trần ấy, tóc cài ngọc quan, tay áo rộng khẽ phất phới, mắt phượng mũi cao, khiến người ta chỉ thoáng nhìn đã bị hớp hồn không nỡ dời mắt.

Nhưng thái độ lãnh đạm của hắn lại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của Bạch tiểu thư, trong khoảnh khắc nàng chỉ còn biết đứng ngây người, đôi mắt ảm đạm, hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh rồi xoay người lặng lẽ rời đi.

Về phần Nghiêu thiếu, đi thẳng tới thư phòng, chỉ thấy Bạch Thủy Lưu vừa được phong làm Trí Dũng hầu đang ngồi uống rượu với Quảng Tuấn vương Dương Tố.

Mà ngoại trừ hai người này, còn có một người khác cũng đang ngồi đó, thoạt nhìn tuổi không quá ba mươi, nhã nhặn có lễ, dáng vẻ hết sức ngượng ngập.

Quảng Tuấn vương thấy Nghiêu Mộ Dã đến, liền cười cười tiến cử người nọ với hắn: “Nghiêu nhị, thời gian trước ngươi muốn ta tìm giúp ngươi những dụng cụ khắc ngọc cao cấp, cũng chính nhờ vị nội giám Phạm đại nhân này ra tay giúp đỡ một phen. Lần này nghe nói ngươi muốn xây dựng thêm một biệt viện, muốn tìm người giỏi tay nghề, vậy thì không thể không làm phiền vị Phạm đại nhân đây!"

Phạm Thanh Vân vội vàng đứng dậy hành lễ với Nghiêu thiếu, nói: “Hạ quan là Phạm Thanh Vân, bái kiến Thái úy đại nhân!"

Nghiêu Thái úy không quá để ý, chỉ thờ ơ liếc nhìn hắn một cái, trong lòng thầm nghĩ, không biết kẻ này có bản lĩnh gì mà có thể xưng bạn gọi bè ngồi cùng một nơi với Quảng Tuấn vương.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Hài Hước, Sủng
Nguồn: Cung Quảng Hằng
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »