Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 96563 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 774
Song vĩ tử tinh hạt

❊ ❊ ❊

“Hả? Sao lại vào lúc này?”

Lạc Hồng khẽ nhíu mày, thầm nghĩ.

Dị động truyền ra từ Linh Thú Đại, nơi chứa Phi Thiên Tử Văn Hạt đang hóa kén.

Trước kia ở Hóa Tiên Tông, mười hai con Phi Thiên Tử Văn Hạt sau khi thôn phệ Cửu U Minh Chu, huyết mạch lực lượng đã bị kích phát triệt để. Ngay cả Vực Ngoại Thiên Ma cũng không thể khống chế chúng, ngược lại chúng phát cuồng, thôn phệ lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn Bọ Cạp Vương sống sót và hóa kén ngủ say.

Lạc Hồng lúc ấy không cảm ứng được bất kỳ khí tức Vực Ngoại Thiên Ma nào trong cái kén lớn màu tím này. Hiển nhiên, chúng không địch lại huyết mạch lực lượng của Phi Thiên Tử Văn Hạt, mà đã biến thành chất dinh dưỡng cho Bọ Cạp Vương tiến hóa.

Sau khi lưu lại Huyết Cấm một lần nữa, Lạc Hồng vẫn luôn để riêng nó trong một Linh Thú Đại. Vốn tưởng phải bốn năm mươi năm nữa mới có động tĩnh, nhưng không ngờ chỉ mười năm, cái kén lớn này đã dị động.

Dù đầy nghi hoặc, nhưng đã có dị động thì không thể không quan tâm.

Thần niệm vừa động, Lạc Hồng liền triệu hồi cái kén lớn màu tím từ Linh Thú Đại ra.

Chỉ thấy, cái kén dài bảy tám trượng, hình bầu dục, toàn thân tím thẫm, tản ra khí độc nồng nặc.

Một vài yêu tu hóa hình mẫn cảm với mùi, khẽ run mũi rồi vội vàng biến sắc, rời xa.

“Các ngươi tạm thời lui ra.”

Băng Phượng cũng nhận ra khí độc phát ra từ cái kén lớn rất đáng sợ. Hút vào nhiều, yêu tu hóa hình cũng phải bỏ mạng tại chỗ.

"Lạc đạo hữu, cái kén này rất nguy hiểm, lúc này lấy ra có chút không đúng lúc."

Thanh Bối Thương Lang bất mãn nói. Hắn là lang yêu cấp mười, khứu giác cực kỳ nhạy bén, mùi hương vừa rồi suýt chút nữa khiến hắn thiệt thòi.

"Lạc mỗ cũng biết lúc này không đúng lúc, nhưng linh thú trong kén không hiểu sao đột nhiên có dấu hiệu phá kén, Lạc mỗ chỉ có thể đem nó ra xem xét."

Lạc Hồng nói có vẻ áy náy, nhưng giọng điệu lại không hề xấu hổ, hai mắt nhìn chằm chằm vào cái kén lớn màu tím.

Rất nhanh, dị động bên trong kén lớn lại có biến hóa mới.

"Chuyện gì xảy ra? Sao mùi máu tươi đột nhiên nồng nặc vậy?"

"Có thể là lại có tu sĩ Tiểu Cực Cung đánh lén?!"

"Không phải Tiểu Cực Cung, là cái kén màu tím kia đang thôn phệ huyết khí!"

Các yêu tu hóa hình trên không trung lập tức nhận ra biến hóa, đồng loạt nhìn về phía cái kén màu tím trước mặt Lạc Hồng. Họ thấy huyết khí trong chiến trường như bị dẫn dụ, càng lúc càng nhanh tuôn về phía cái kén màu tím.

Khi cỗ huyết khí khổng lồ này tiếp xúc với kén, nó như đi vào chỗ không người, lập tức trong kén truyền ra tiếng "chiêm chiếp" ăn uống.

"Thì ra là thế, là do đại lượng huyết khí kích thích nên nó mới thức tỉnh từ trong giấc ngủ? Đã ngươi muốn uống như vậy, ta sẽ giúp ngươi một tay!"

Lạc Hồng suy nghĩ một chút rồi không nâng cái kén màu tím nữa, mặc cho nó rơi xuống đất.

Ngay sau đó, hắn lặng lẽ vận Càn Khôn Chi Lực, hút thêm huyết khí về phía cái kén màu tím để nó thỏa thích thôn phệ.

Hành động này của Lạc Hồng không nghỉ ngờ gây ra bất mãn cho hai đại yêu tộc thế lực. Nếu không phải Băng Phượng cao ngạo, coi thường yêu thú cấp thấp, và Lạc Hồng lại có Vạn Yêu Lệnh trong tay, thì lần tiến đánh Tiểu Cực Cung này đã biến thành đại hội thảo phạt Lạc Hồng rồi.

Thủ lĩnh hai đại yêu tộc thế lực, một người chẳng hề để ý, một người tự nhận không trêu chọc nổi, nên lúc này đều không nói gì nhiều, chỉ thúc giục đại quân yêu thú còn lại tiếp tục tiến lên.

Lão đại không dẫn đầu, đám yêu tu Hóa Tiên tự nhiên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, vội vàng bay về phía trước, cho khuất mắt.

Chỉ mấy khắc sau, xung quanh Lạc Hồng đã không còn bóng yêu nào.

Tốc độ thôn phệ huyết khí của cái kén màu tím rất nhanh. Dù có Lạc Hồng dùng Càn Khôn Chi Lực hỗ trợ, cũng không đạt tới tốc độ thôn phệ cực hạn của nó.

Chi một lát, tỉnh huyết của hàng vạn con yêu thú đã bị thôn phệ không còn. Khí tức của cái kén màu tím tăng vọt đồng thời cũng trở nên vô cùng vấn đục.

Ngay khi Lạc Hồng cho rằng nó lại sắp rơi vào trạng thái ngủ say, đột nhiên một tiếng tim đập nghẹn ngào, như tiếng trống nặng nề vang vọng khắp nơi.

Một tiếng vừa dứt, một tiếng khác lại vang lên ngay sau đó.

Theo tiếng tim đập càng lúc càng kịch liệt, bề mặt cái kén màu tím xuất hiện vô số vết rạn. Thứ thai nghén bên trong hiển nhiên đã sẵn sàng thấy ánh mặt trời.

"Theo ghi chép trên bảng Thiên Địa Kỳ Trùng, Phi Thiên Tử Văn Hạt xếp hạng mười bốn, liền sau Phệ Kim Trùng xếp hạng mười hai. Lần này thôn phệ tiến hóa, không biết sẽ sinh ra thần thông gì."

Lạc Hồng hai mắt nhìn chăm chăm vào cái kén màu tím, tò mò lẩm bẩm.

Không đợi bao lâu, một cái chân màu tím sẫm bóng loáng liền đột nhiên đâm rách kén. Lập tức tiếng "phốc phốc" dày đặc truyền đến, linh trùng trong kén dùng chân chọc ra mấy chục cái lỗ thủng.

Sau một khoảnh khắc yên tĩnh, một tiếng "đông" trầm đục truyền ra từ trong kén, ngay sau đó là tiếng kén vỡ toạc.

Sau một khắc, một con cự hạt phảng phất làm từ Tử Tinh giơ cao song kìm, chui ra khỏi kén nửa thân trên.

Sau đó, Tử Tinh cự hạt này không vội phá kén, liên tục vung vẩy cự kìm xé nát kén rồi nuốt chửng.

Khi kén càng ngày càng nhỏ, thân thể Tử Tỉnh cự hạt lại lớn lên như thối, chỉ khoảng mười hơi thở đã hóa thành một con cự trùng dài hơn hai mươi trượng.

Lúc này, Lạc Hồng thấy rõ toàn cảnh Phi Thiên Tử Văn Hạt sau khi tiến hóa.

Thân trùng về tổng thể vẫn giống hình dáng bọ cạp, nhưng lại sinh ra song vĩ, giáp xác óng ánh, tám chân mọc từ dưới thân, màu sắc từ tím chuyển ô.

Đôi cánh mỏng trên lưng biến mất, thay vào đó là sáu đường vân màu xanh, tản ra phong linh lực nồng đậm.

"Song Vĩ Tử Tinh Hạt! Đây chẳng phải là thứ xếp thứ bảy trên bảng kỳ trùng sao? Nó thực sự tiến hóa từ Phi Thiên Tử Văn Hạt!"

Con ngươi Lạc Hồng co rút lại, lộ vẻ khẩn trương.

Phải biết, theo miêu tả sơ lược trên bảng kỳ trùng, Song Vĩ Tử Tinh Hạt này phải lợi hại hơn Phi Thiên Tử Văn Hạt gấp mười lần. Khó đảm bảo Huyết Cấm hắn lưu lại có còn chế ngự được hung trùng này không.

Lo lắng như vậy, Lạc Hồng ôm lấy Linh Thú Đại bên hông, ra lệnh cho Song Vĩ Tử Tinh Hạt:

"Đi vào!"

Nếu là cấm chế tầm thường, một mệnh lệnh đơn giản như vậy, Song Vĩ Tử Tinh Hạt lẽ ra phải lập tức chấp hành. Nhưng tình huống xấu nhất trong dự liệu vẫn xảy ra.

Chỉ thấy Song Vĩ Tử Tinh Hạt khẽ nhúc nhích tám chân, không những không tuân theo mệnh lệnh của Lạc Hồng trốn vào Linh Thú Đại, mà còn chậm rãi lùi lại, muốn rời xa Lạc Hồng.

Cũng may, Huyết Cấm Lạc Hồng lưu lại trên thân bọ cạp không phải hoàn toàn vô dụng. Giữa bọn họ vẫn tồn tại liên hệ chặt chẽ về nguyên thần.

Lúc này Lạc Hồng có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của Song Vĩ Tử Tinh Hạt, nhưng điều này cũng không thể giúp hắn làm yên lòng nó. Bởi vì tình tự truyền đến từ nguyên thần hoàn toàn là một cơn bão từ đủ loại tiếng gầm giận dữ tạo thành.

Lắng nghe kỹ có thể phát hiện, những tiếng gầm thét này đều bắt nguồn từ những yêu thú bị tu sĩ Tiểu Cực Cung giết chết.

Hiển nhiên, Song Vĩ Tử Tinh Hạt trong khi hấp thu huyết khí của yêu thú chiến tử, cũng nuốt chửng một bộ phận yêu lực và tinh hồn của chúng, khiến cho nguyên thần mới sinh của nó cuồng bạo hỗn loạn như vậy.

"Không tốt! Gia hỏa này hấp thu quá nhiều huyết khí yêu thú, hiện tại là do bổ quá mức, mà bị phản phệt”

Bất kỳ sự vật nào cũng tuần hoàn theo đạo lý hăng quá hóa dở. Tinh huyết của hơn vạn yêu thú tuy giúp Song Vĩ Tử Tinh Hạt sớm giáng sinh, nhưng cũng khiến nó lâm vào trạng thái cuồng bạo mất khống chế.

Còn chưa đợi Lạc Hồng thử thêm các thủ đoạn khống chế, Song Vĩ Tử Tinh Hạt đột nhiên hóa thành một đạo tử mang, bay thẳng về phía đại quân yêu thú.

Băng Phượng lập tức cảm nhận được một đạo khí tức hung bạo cực độ từ phía sau đánh tới. Linh áp đáng sợ đối phương phát ra khiến ngay cả Băng Phượng cũng có chút sợ hãi.

Con linh trùng quái vật này sao lại biến thái như vậy! Còn hết lần này tới lần khác mất khống chế vào thời điểm này, muốn mạng sao!

Thầm mắng một câu, Băng Phượng lập tức ra lệnh cho các yêu tu hóa hình xung quanh:

"Ngăn nó lại!"

Khí độc trên cái kén màu tím mạnh như vậy, linh trùng sinh ra từ đó chắc chắn cũng kịch độc vô cùng. Nếu để nó xông vào đại quân yêu thú, thì bọn họ cơ bản có thể dẹp đường hồi phủ.

Thanh Bối Thương Lang cũng có cùng suy nghĩ, thế là ngay sau đó, các yêu tu hóa hình của hai đại yêu tộc thế lực cùng nhau quay lại, chuẩn bị hợp lực ngăn chặn Song Vĩ Tử Tinh Hạt đang mất khống chế.

Đối mặt với thiên la địa võng do hơn mười vị yêu tu hóa hình tạo thành, Song Vĩ Tử Tinh Hạt biến thành độn quang không hề dừng lại.

Ngay khi sắp chạm mặt, một tiếng rống quái dị lại nghẹn ngào vang vọng càn quét.

Lập tức, nhân yêu trong phạm vi ngàn dặm chỉ cảm thấy pháp lực trì trệ, không cách nào tự nhiên điều động.

Các yêu tu hóa hình đang phi độn trên không trung lúc này biến sắc, rơi xuống như sung rụng.

Băng Phượng và Thanh Bối Thương Lang tu vi cấp mười cũng không thể không chịu ảnh hưởng của tiếng rống này. Hai yêu lập tức lộ vẻ hoảng sợ.

Dù sao, lúc này bọn họ cực độ suy yếu. Nếu Song Vĩ Tử Tinh Hạt muốn lấy mạng bọn họ, có thể dễ dàng làm được.

Cũng may, rất nhanh họ đã thấy một cảnh khiến họ trút được gánh nặng.

Đạo độn quang màu tím kia không dừng lại tàn sát bầy yêu, mà trong chớp mắt biến mất ở chân trời, bay thẳng về phía băng thành xa xôi.

Thân hình Lạc Hồng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Băng Phượng, đưa tay nắm lấy cổ tay đối phương, truyền qua một đạo pháp lực tinh thuần.

"Lạc đạo hữu, đó là quái vật gì!"

Lúc này Băng Phượng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, không để ý mình bị nắm cổ tay trắng, hỏi với vẻ sợ hãi chưa tan.

“Linh trùng thôi, Lạc mỗ tự sẽ xử lý."

Dù khí tức Song Vĩ Tử Tinh Hạt mới sinh đã đạt tới Hóa Thần sơ kỳ, Lạc Hồng vẫn bình tĩnh nói.

Bởi vì hận thù bị giết, nên chuẩn bị báo thù Tiểu Cực Cung sao?

Không được! Chuyện này để ngươi làm, ta còn thế nào đi Bạo Loạn Tinh Hải!

Ánh mắt Lạc Hồng lóe lên vẻ tàn khốc, thân hình lập tức thuấn di ra ngoài mấy trăm trượng, rồi lại nháy mắt biến mất, tiếp tục thuấn di đuổi theo...

Về phía trước, Song Vĩ Tử Tỉnh Hạt dù không có thần thông thuấn di không gian, nhưng sáu đạo Phong Linh chỉ văn trên lưng khiến tốc độ bay đạt tới mức khoa trương. Khoảng cách vạn dặm chỉ trong chớp mắt.

Song Vĩ Tử Tinh Hạt dài hơn hai mươi trượng không gặp bất kỳ trở ngại nào. Khi nó xuất hiện bên ngoài băng thành, đã bị tu sĩ Tiểu Cực Cung phát hiện.

Cùng với một tiếng gầm cuồng bạo, bộ dáng dữ tợn và linh áp đáng sợ của nó in sâu vào lòng các tu sĩ Tiểu Cực Cung trên tường thành.

Dù có đại trận phòng hộ ngăn cản, khiến họ không bị linh áp áp chế đến không thể động đậy, nhưng vẫn tay chân lạnh buốt, lòng kháng cự giảm nhiều.

Cũng may, lập tức có một vòng băng hoàn đảo qua, khiến các tu sĩ Tiểu Cực Cung toàn thân mát lạnh, cưỡng ép tỉnh táo lại.

“Các đệ tử nghe lệnh, lập tức khởi động linh thạch dự bị!"

Tiếng một lão giả lập tức truyền vào tai các tu sĩ Tiểu Cực Cung.

Giờ phút này, tại một tòa lầu các cao nhất trong băng thành, gần trận nhãn của đại trận phòng hộ, một lão giả hạc phát đồng nhan đang ngưng trọng điều khiển đại trận.

Bên cạnh ông ta, còn có một lão giả áo lam và một lão ẩu độc nhãn đang ngồi xếp bằng.

"Lữ sư huynh, sớm như vậy đã dùng tới linh thạch dự bị, nhiệm vụ kéo dài thời gian cung chủ giao phó, chúng ta e là không hoàn thành được!"

Lão giả áo lam khàn giọng nói.

"Vậy thì có cách nào! Các ngươi chẳng phải không cảm nhận được khí tức của súc sinh kia, không toàn lực ứng phó, đừng nói kéo dài, e là chúng ta không đỡ nổi một kích của nó! Đến rồi! Nhanh tăng cường pháp lực chuyển vận!"

Lão giả họ Lữ trừng mắt, đột nhiên vặn vẹo trận bàn trong tay.

Ý niệm duy nhất của Song Vĩ Tử Tinh Hạt cuồng bạo lúc này, là giết hết những tu sĩ mặc cung phục trắng noãn kia. Một tòa đại trận không phải là lý do để nó dừng lại.

Nhưng, ngay khi nó định vung song kìm tấn công lồng ánh sáng màu trắng trước mặt, lồng ánh sáng đột nhiên linh quang sáng rõ, ngưng tụ thành những cây băng trùy lớn cao vài trượng, từ bốn phương tám hướng phóng tới nó.

"Chết đi! Yêu quái!”

Các tu sĩ Tiểu Cực Cung trên tường thành không phân biệt nam nữ, hai mắt đỏ ngầu giận dữ hét.

Như muốn trút hết nỗi sợ hãi vừa trải qua.

Những băng trùy màu xanh lam này tuy khổng lồ, nhưng tốc độ không hề chậm, lao ra tạo thành một vòng sóng âm.

Song Vĩ Tử Tinh Hạt ngơ ngác lơ lửng giữa không trung, trở thành bia ngắm.

Rất nhanh, tiếng ầm ầm vang lên không ngớt. Tất cả băng trùy khi chạm vào Song Vĩ Tử Tỉnh Hạt đều vỡ tan thành vụn băng, thậm chí không để lại một vết tích nào trên lớp giáp xác tử sắc óng ánh của nó.

"Sao có thể! Thần băng thứ ngay cả Vạn Niên Huyền Băng cũng xuyên qua được, dựa vào cái gì không phá nổi giáp xác yêu trùng này!"

"Không được, đại trận không ngăn được yêu trùng này!"

"Sư huynh, chúng ta mau lui lại đi, chỉ có cung chủ bọn họ mới có thể đối phó yêu trùng này, ta không muốn uổng phí chịu chết!"

Việc không thể xuyên thủng lớp giáp của địch khiến các tu sĩ Tiểu Cực Cung trên tường thành cảm thấy sụp đổ.

“Chờ một chút sư muội, Lữ trưởng lão tế ra Huyền Minh Kính!"

Trong bóng tối, dường như lại xuất hiện hy vọng mới.

Dù thần băng thứ không làm bị thương Song Vĩ Tử Tinh Hạt, nhưng lồng ánh sáng vẫn không ngừng bắn ra băng trùy mới, rõ ràng là muốn ngăn chặn Song Vĩ Tử Tinh Hạt.

Và sự kéo dài này là để giờ phút này một chiếc kính trắng như làm từ Huyền Ngọc bay lên giữa không trung.

Khi chiếc kính này vừa dừng lại, xung quanh liền xuất hiện vô số cầu sáng màu trắng to bằng nắm tay, còn lồng ánh sáng màu trắng lại ảm đạm đi thấy rõ.

Sau một khắc, tất cả cầu sáng màu trắng đều chen chúc xông vào Huyền Minh Kính, dừng lại một khoảnh khắc, một cột lửa hình ngọn nến màu trắng dày hơn một trượng từ trong gương "ông” bắn ra.

Không nghi ngờ gì, mục tiêu của nó là Song Vĩ Tử Tinh Hạt đang bị bao bọc trong băng vụ.

Hung trùng tàn bạo dường như không ý thức được sự đáng sợ của cột lửa trắng, vẫn ung dung giẫm nát những băng trùy bay tới.

Và khi cây băng trùy cuối cùng vỡ vụn, cột lửa trắng đã ở ngay trước mắt nó, không chút lưu tình nuốt chửng đầu nó.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »