"Cái gì? Có thể là đệ tử bản tông có chỗ nào đắc tội? Tiền bối cứ việc nói ra, bần tăng nhất định nghiêm trị!”
Một đám tu sĩ Kết Đan lập tức sợ mất mạng, chẳng cần biết Lạc Hồng nói "Trừ ma" là ý gì, liền vội vàng tỏ thái độ.
"Ha ha, tốt thôi, nếu các ngươi lập tức tự sát, Lạc mỗ cũng không phải không thể thả nguyên thần các ngươi đi vào luân hồi. Dù sao, Lạc mỗ cũng không phải cổ ma gì."
Lạc Hồng khẽ cười, lạnh lùng nhìn đám Phật tu trong đại điện.
"Ách.... Tiền bối, oan có đầu, nợ có chủ, ngài giận cá chém thớt như vậy, chẳng phải có chút quá đáng sao?!"
Một tu sĩ Kết Đan khác nghe vậy liền tuyệt vọng cùng cực, bất chấp tu vi chênh lệch, tức giận chất vấn.
"Quá đáng?"
Lạc Hồng chậm rãi phun ra hai chữ này, rồi nhắm mắt hít sâu một hơi, tiếp đó đột nhiên mở mắt, ánh mắt sắc bén nói:
"Các ngươi biết cái gì gọi là quá đáng?!
Các ngươi đốt nhà, phá hoại cơ nghiệp, có từng cảm thấy quá đáng?!
Các ngươi chế tạo dịch bệnh, có từng cảm thấy quá đáng?!
Các ngươi giết cha mẹ người ta, bức người quy y, có từng cảm thấy quá đáng?!
Các ngươi mê hoặc cốt nhục, thải bổ Minh Phi, có cảm nhận được chút gì là quá đáng không?!"
Vừa dứt lời, Lạc Hồng giận dữ vung tay áo bào, lập tức một cỗ cự lực vô hình tuôn ra, khiến một mặt tường của truyền tống đại điện sụp đổ.
Qua lỗ hổng, có thể thấy cảnh tượng trong Minh Phi cung cách đó không xa.
Trong cung điện phú lệ đường hoàng, vô số nữ tu quần áo xộc xệch ngã trên mặt đất, ai nấy nhìn như xinh đẹp rực rỡ, khí sắc hồng nhuận, nhưng đó chỉ là giả tượng do đan được tạo ra.
Trong thần thức của Lạc Hồng, khí tức những nữ tu này cực kỳ yếu ớt, nguyên khí hao tổn nghiêm trọng, đoán chừng thọ nguyên mỗi người chỉ còn lại một nửa!
Nghe Lạc Hồng giận dữ chất vấn, đám tu sĩ Kết Đan kia lại đưa mắt nhìn nhau, không hiểu gì cả.
Điều này cũng không kỳ quái, với địa vị của bọn hắn, đã sớm không cần ra mặt làm những chuyện bẩn thỉu đó, tự nhiên không rõ Lạc Hồng đang nói gì.
Ngược lại, gã hòa thượng mặt trắng sau khi nghe có chút kích động, tựa như đã hiểu ra nguyên do Lạc Hồng tìm đến tận cửa.
“Cũng chỉ vì chuyện này? Cũng chỉ vì đám phàm nhân đó, ngươi liền giết sư huynh ta?!”
Hòa thượng mặt trắng không còn vẻ điềm tĩnh, hai mắt ngập tơ máu, gân xanh nổi đầy trên đầu, gào lên như điên.
"Đệ tử Tịnh Thổ Tông phù hộ phàm nhân mấy vạn năm, khiến họ phồn vinh hưng thịnh, cơm no áo ấm, hiện tại chỉ là để họ cống hiến một chút ít ỏi, chẳng lẽ có gì sai sao?
Phật che chở chúng sinh, chúng sinh cung phụng Phật, đó là thiên đạo!"
"Ha ha, thiên đạo? Ngươi biết cái gì là thiên đạo! Ha ha ha ha!"
Nghe hòa thượng mặt trắng khàn giọng lên án, Lạc Hồng lại phảng phất nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, cười lớn không ngừng.
"Ngươi!"
Hòa thượng mặt trắng thấy vậy giận không kềm được, nếu không phải đánh không lại Lạc Hồng, có lẽ đã vung pháp bảo lên rồi.
Một lát sau, tiếng cười của Lạc Hồng chậm dần, lắc đầu chế giễu nhìn hòa thượng mặt trắng:
"Hôm nay Lạc mỗ xuất thủ phục ma chỉ là nhất thời xúc động, lại vạn vạn không ngờ sẽ được thiên đạo ưu ái, có thể lâm trận ngộ ra một trảo kia.
A, ai ngờ Lạc mỗ ta lại được thiên đạo ưu ái, thật không thể tin được.
Có thể thấy, dân đen dễ trị, trời xanh khó lừa, các ngươi đã gây nên thiên nộ, lại còn không tự biết."
"Hồ ngôn loạn ngữ, ngươi rốt cuộc đang nói cái gì?"
Hòa thượng mặt trắng làm sao biết được quan hệ giữa Lạc Hồng và thiên đạo, tất nhiên không thể hiểu được ý trong lời Lạc Hồng, lập tức không hề hối cải mà giận dữ hét.
"Hừ! Nhảm nhí đến đây thôi, Lạc mỗ cũng không cần thiết phải giáo hóa các ngươi, đều đi chết đi!"
Sau khi trút giận lên hòa thượng mặt trắng, Lạc Hồng đã có thể giải tòa những cảm xúc kìm nén, cũng không còn tâm trạng nói nhảm nữa.
Thần niệm vừa động, càn khôn chi lực liền giáng xuống trên mỗi Phật tu trong truyền tống đại điện.
Lập tức, "Phốc phốc" vang lên liên tiếp, đám tu sĩ Kết Đan không có chút sức chống cự, nháy mắt bị ép thành tương.
Còn gã hòa thượng mặt trắng tuy không chết ngay, nhưng cũng đứt gân gãy xương nằm trên mặt đất, miệng mũi điên cuồng chảy máu, trong đôi mắt ngoài vẻ oán độc, còn có sự không cam lòng sâu sắc.
Sự không cam lòng này không phải vì bản thân bất lực, mà vì không hiểu nguyên nhân Lạc Hồng ra tay, đến cuối cùng, hắn vẫn cảm thấy việc mình và sư huynh chết chỉ vì đám phàm nhân là chuyện không thể tin nổi.
Ba hơi thở sau, Lạc Hồng hóa thành một đạo độn quang màu lam bay vút đi, trở lại không trung, trên mặt hoàn toàn không có vẻ vui sướng vì đạt được mục đích, ngược lại âm trầm đến dọa người.
"Lạc đạo hữu, đây không phải kế hoạch ban đầu của ngươi đúng không? Vì sao lại đột nhiên thay đổi?"
Anh Minh không vì Lạc Hồng đang mặt nặng mày nhẹ mà im lặng, ngược lại tò mò hỏi.
Trước khi đến Tây Linh Châu, Lạc Hồng đã nói với nàng về kế hoạch khiến Tịnh Thổ Tông đau đớn, Anh Minh nhớ rất rõ, cốt lõi của kế hoạch là bí mật, cố gắng không gây ra động tĩnh mà tiêu diệt tu sĩ Nguyên Anh bên ngoài Tịnh Thổ Tông.
Chỉ cần giết đủ nhiều, bọn lừa trọc Tịnh Thổ Tông sẽ không dám bén mảng đến Vạn Kiếm Môn nữa.
Nhưng tình hình trước mắt rõ ràng đã hoàn toàn đi chệch khỏi kế hoạch.
Lạc Hồng san bằng cả một tòa thành lớn, tiêu diệt đệ tử Tịnh Thổ Tông tính bằng nghìn, chẳng khác nào tuyên chiến trực tiếp.
Với tình hình này, hoặc Tịnh Thổ Tông nổi trận lôi đình phái một đống lớn Phật tu Nguyên Anh đến vây quét Lạc Hồng, hoặc Tịnh Thổ Tông bị uy thế của Lạc Hồng bức bách mà thu hẹp lực lượng, rút hết Phật tu Nguyên Anh về tông môn.
Dù sao, cái nào cũng khác xa so với kế hoạch ban đầu.
"Lạc mỗ vốn chỉ muốn khiến Tịnh Thổ Tông cảm nhận được đau đớn, tránh cho bọn chúng cứ nhăm nhe Vạn Kiếm Môn. Nhưng bây giờ, Lạc mỗ lại muốn diệt tông này."
Nhìn xuống đống phế tích dưới chân, Lạc Hồng không hề che giấu nói.
"Vì sao? Cũng vì đám hòa thượng ức hiếp phàm nhân kia?"
Anh Minh dù sao cũng chỉ là khôi lỗi thông linh, vào thời điểm này, nàng không thể đồng cảm với Lạc Hồng.
"Đó chỉ là nguyên nhân dẫn đến, chủ yếu vẫn là vì Lạc mỗ đã có lực lượng chế định quy tắc, mà quy tắc của Tịnh Thổ Tông lại khiến Lạc mỗ không thể chịu đựng được."
Dù là lúc này, Lạc Hồng vẫn lý tính, hắn cũng không dùng chính nghĩa để tô vẽ cho hành vi của mình, hắn chỉ là có năng lực làm chuyện này, và muốn làm chuyện này mà thôi.
"Quả nhiên, tâm tư của nhân tộc không đễ đoán như vậy."
Anh Minh bĩu môi, cũng không cố gắng tìm hiểu Lạc Hồng, rồi nhíu mày nói:
"Vậy, kế tiếp ngươi định đi cứu chữa những cô gái kia sao? Không phải ta nói ngoa đâu, chuyện này giao cho ta, tuyệt đối hiệu quả hơn chính ngươi làm."
Câu nói này của Anh Minh thực sự là viết hai chữ "Cầu ta" lên mặt.
Xem ra nàng rất không thích nợ ân tình.
Lạc Hồng âm thầm oán thầm, nhưng không đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Địa bàn của Tịnh Thổ Tông rộng lớn như vậy, dù hắn và Anh Minh đều là đại thần thông giả, cũng không thể cứu hết mọi người.
Nhưng chỉ cần diệt Tịnh Thổ Tông, hết thảy đều có thể giải quyết dễ dàng.