Linh khí trên Côn Ngô Sơn tuy không tệ, nhưng nơi đó đã là trung tâm tu tiên giới của Đại Tấn trong mấy chục năm, ắt sẽ dẫn tới vô số tranh chấp, tuyệt không phải nơi tốt để chữa thương tĩnh tu.
Biết Lạc Hồng đã có dự định, Hàn lão ma không nhiều lời nữa, lập tức chắp tay cáo từ.
Nhìn theo đạo độn quang màu xanh biến mất ở chân trời, Lạc Hồng cũng không chọn địa điểm, ném ra hai khối trận bàn chiếm cứ đỉnh núi, rồi lật tay lấy ra một viên vũ hóa đan, nuốt vào bụng.
Loại linh đan thượng cổ này quả không hổ danh, vừa vào miệng đã hóa thành một cỗ nhiệt lưu nóng hổi, dễ dàng bị pháp lực của Lạc Hồng luyện hóa.
Một cỗ nguyên khí tinh thuần tràn vào toàn thân, sắc mặt tái nhợt vì khí huyết lưỡng hư của Lạc Hồng dần hồng nhuận trở lại, có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Ba ngày sau, Lạc Hồng đang ngồi xếp bằng vận công bỗng mở mắt, tỉnh quang bắn ra như tên.
Sau khi luyện hóa một viên vũ hóa đan, sắc mặt Lạc Hồng đã khôi phục bình thường. Nếu không phải vết thương ở ngực và cánh tay trái còn chưa khép miệng, chẳng ai nhận ra hắn đang mang thương.
"Bị đám dị chủng linh khí này quấn thân thật khó chịu. Sau khi đón Lục Trúc, phải nhanh chóng đi Quảng Nam phủ một chuyến."
Hơi nhíu mày, Lạc Hồng vung tay áo thu hồi hai khối trận bàn, thân hình lóe lên rồi biến mất không dấu vết.
...
Thời gian thấm thoắt, thoáng chốc đã hơn nửa năm trôi qua.
Quảng Nam phủ thuộc bắc bộ Đại Tấn, nhân khẩu đông đúc, linh địa trải rộng, vốn là nơi tuyệt hảo để xây tông lập phái.
Nhưng thiên thời địa lợi đều đủ, chỉ thiếu nhân hòa.
Quảng Nam phủ nằm ngay khu vực giáp ranh giữa hai thế lực chính ma, đóng vai trò vùng đệm, thường xuyên có đệ tử chính ma đến đây lịch luyện, nên chuyện tu sĩ đấu pháp diễn ra như cơm bữa.
Nằm giữa hai thế lực lớn, lại hỗn loạn lâu dài, một phủ Quảng Nam rộng lớn như vậy lại không có nổi một tông môn tu tiên nào.
Thế lực tu tiên ở đây chỉ là những gia tộc tu tiên riêng lẻ, phân tán chứ không tập trung.
Chính vì vậy, tranh đấu giữa các gia tộc này chưa từng ngừng, thảm kịch diệt môn xảy ra liên tục, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn cho Quảng Nam phủ.
Tuy nhiên, sự hỗn loạn của giới tu tiên không ảnh hưởng đến phàm nhân tụ cư ở các thành của Quảng Nam phủ, thậm chí còn trở nên phồn vinh hơn nhờ số lượng tu tiên giả nam lai bắc vãng đông đảo.
Một ngày nọ, ở Nam Nhai phủ thành, trong một cửa hàng sách xa hoa, một thanh niên ăn mặc như thư sinh đang đứng trước quầy, chăm chú lật xem một quyển cổ tịch.
Bên cạnh hắn, một thiếu nữ áo xanh nhìn dòng người tấp nập bên ngoài cửa hàng, lộ vẻ ngưỡng mộ, nhưng dường như chưa được thanh niên cho phép, nên không dám rời đi nửa bước.
Đứng sau quầy, lão bản cửa hàng sách cười tươi rói xoa xoa bàn tay mập mạp, ánh mắt mong chờ lộ rõ, chỉ vì quyển cổ tịch thanh riên đang cầm là hàng tồn kho chưa bán được từ khi mở tiệm đến giờ.
"Không tệ, rất có ý tứ, còn cổ tịch nào tương tự không?"
Đọc một lúc, thanh niên thư sinh hài lòng gật đầu, mắt không rời quyển cổ tịch mà hỏi.
"Có! Có! Về truyền thuyết dị thú thì cửa hàng còn ba quyển nữa, chỉ là bảo quản không dễ, nên linh thạch..." Lão bản xoa xoa ngón tay, đánh giá hai người trước mặt, cân nhắc xem có nên "chặt chém" hay không.
Thanh niên thư sinh không trả lời, mà cô thiếu nữ áo xanh bên cạnh xoay đầu lại, bất đắc dĩ nói:
“Hai mươi khối linh thạch đủ không?”
"À... cái này..."
Lão bản kinh ngạc, hắn vốn đang định báo mười khối linh thạch, giờ làm sao mở miệng được?
"Ba mươi khối."
Thiếu nữ áo xanh thấy hắn không nói gì, trực tiếp thêm mười khối.
“Thành giaol”
Thấy đối phương ra giá sảng khoái như vậy, lão bản lại không dám "chặt chém", sợ hai người trước mặt là con cháu nhà tu tiên đại tộc nào đó, sau này rước họa vào thân.
"Vậy lấy cho ta."
Thiếu nữ áo xanh vung tay, ném một khối linh thạch trung cấp lên quầy.
Lão bản lập tức mếu máo, một khối linh thạch trung cấp tương đương một trăm khối linh thạch hạ cấp, hắn căn bản không có tiền lẻ để trả.
Nhìn theo lão bản cửa hàng sách kéo thân thể mập mạp chạy ra khỏi cửa hàng, thiếu nữ áo xanh quay sang hỏi thanh rưên thư sinh:
"Sư phụ, tìm được gì không ạ?"
"Thật sự có thu hoạch.
Theo ghi chép trong mấy quyển cổ tịch kia, Chung Sơn là một loại chân linh của trời đất, đầu rồng thân ngựa, đi đến đâu thì núi non đều nổi lên, được thế gian gọi là Sơn Thần.
Nhưng theo vi sư thấy, Chung Sơn chân linh này nhất định được thai nghén từ càn khôn pháp tắc mà sinh ra, nên mới có dị biến ngày đó."
Thanh niên thư sinh chính là Lạc Hồng, một đường từ Nam Cương đến. Quảng Nam phủ cách Nam Cương mấy vạn dặm, vốn dĩ với tốc độ của hắn thì đã đến từ lâu, nhưng cứ qua mỗi thành, hắn đều mất hai ba ngày thu thập cổ tịch liên quan đến đị thú, nên mới kéo dài đến hôm nay.
Cửa hàng sách này không phải nơi duy nhất hắn có thu hoạch, nhưng miêu tả trong cổ tịch hoặc là mơ hồ dị thường, hoặc là tràn ngập phán đoán của tác giả, chỉ khi so sánh nhiều nguồn mới giúp hắn có được chút thông tin đáng tin cậy.
"Vậy sư phụ, lần này chúng ta sẽ ở Quảng Nam phủ bao lâu?"
Thiếu nữ áo xanh hiển nhiên là Lục Trúc. So với nhiều năm trước, dù vẫn nhỏ nhắn, nhưng vẻ ngây thơ trên khuôn mặt đã tan biến, giờ là một thiếu nữ khả ái.
"Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ nghỉ ngơi mười năm."
Nói rồi, Lạc Hồng đột ngột khép quyển cổ tịch trong tay lại, nhìn xuyên qua bức tường về phía tây xa xăm:
"Nếu thuận lợi, con sẽ kết đan ở đây."
Sau khi liên tục nuốt đan dược mấy năm, tu vi của Lục Trúc đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, cách kết đan không còn xa.
Chỉ cần Lạc Hồng đưa nàng đến động phủ Vấn Thiên, dựa vào linh khí dồi dào bên trong và một vài ngoại vật, việc kết đan của nha đầu này sẽ không quá khó khăn.
Đáng nói là, Lạc Hồng từng động tay chân vào đại trận mà Diệp gia bố trí ở sông Thái Bình, bên ngoài Thái Bình thủy phủ, khi ấy là để sau khi Lục Trúc kết đan, có thể mượn trận pháp tụ tập linh khí của đại giang, bắt đầu làm việc cho hắn.
Nhưng kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, chuyện của Du Thiên Côn Bằng đè lên vai Lạc Hồng, hắn nhất định phải nhanh chóng đến Bạo Loạn Tỉnh Hải một chuyến, dù sao trăm năm nói dài thì đài, nói ngắn cũng ngắn, không thể có bất kỳ sơ suất nào.
Vì vậy, địa điểm làm việc của Lục Trúc cũng phải thay đổi theo.
Không lâu sau, lão bản cửa hàng sách mồ hôi nhễ nhại mang bảy mươi khối linh thạch vừa đổi được trở về cửa hàng.
Sau khi thanh toán xong, hai thầy trò cất bước rời khỏi cửa hàng, dựng độn quang hướng về phía tây thành mà đi.
Vì Lạc Hồng không muốn bại lộ vị trí cửa vào động phủ Vấn Thiên, nên hai người lập tức trở nên vô cùng kín đáo, khí tức lộ ra ngoài chỉ có luyện khí hậu kỳ, tốc độ bay tự nhiên cũng không thể quá nhanh.
Một lúc sau, Lục Trúc nhìn những độn quang thỉnh thoảng vượt qua hoặc bị họ vượt qua, không khởi lộ vẻ cổ quái. Nàng biết Lạc Hồng lần này muốn đến một nơi bí ẩn, nhưng tư thế hiện tại khiến nàng không khỏi nghỉ ngờ liệu nơi đó có thật sự bí ẩn hay không.
Lúc này, Lạc Hồng trong lòng cũng có chút hoài nghi, chẳng lẽ vật đổi sao dời, lối vào động phủ Vấn Thiên đã trở nên ai cũng biết?