Dưới lôi đài, Lục Trúc nhìn hai người kịch chiến bằng pháp bảo đã lâu mà không nói gì, trong lòng cảm thấy áp lực vô cùng.
Pháp bảo là lợi khí mà tu sĩ từ Kết Đan kỳ trở lên mới có thể sử dụng, uy lực cường đại khỏi bàn.
Trước đây, Lục Trúc chỉ nghe người ta nói, còn chuyện Lạc Hồng tùy tiện trấn áp đại thần thông thì không đáng tin cậy, nên giờ nàng mới thực sự ý thức được sự khác biệt về chiến lực giữa Trúc Cơ và Kết Đan tu sĩ lớn đến mức nào.
Khương Thiết Sơn đứng dưới đài, cảm nhận được những chấn động nhỏ thỉnh thoảng truyền đến dưới chân, cũng thất thần trước sự cường đại của Kết Đan tu sĩ.
Đại hội Sâm Vương một giáp mới có một lần, quá xa xưa đối với phàm nhân, mà trước đây hắn tiếp xúc với tu tiên giả phần lớn chỉ ở Luyện Khí kỳ.
Cảnh tượng cự chùy bay múa, khăn gấm che trời trước mắt đã vượt quá nhận thức của
"Xin hỏi cô nương, hai vị tiên trưởng này ai có cơ hội thắng hơn?"
"Chắc là tiền bối áo tím."
Lục Trúc không rời mắt khỏi lôi đài đáp.
"Hừ! Mạnh miệng, chỉ là tu vi Trúc Cơ mà dám làm ra vẻ ta đây!"
Lời Lục Trúc vừa đứt, một tiếng quát lớn từ bên cạnh truyền đến, ba nam nữ ăn mặc như thợ săn trừng mắt nhìn nàng.
"Các ngươi là đồ đệ của tiền bối Thủ Lôi?"
Lục Trúc biết mình gây họa, nhưng vẫn không sợ, quay đầu hỏi.
"Chính là! Đạo hữu tu vi cao thâm, vốn chúng ta không nên trêu chọc, nhưng không thể để sư phụ bị khinh nhục, xin mời cùng bọn ta lên lôi đài một chuyến!"
Hán tử mặc áo da hổ cầm đầu trừng mắt nói, bộ dạng như nhất định phải tranh đấu với Lục Trúc một trận.
"Đừng mà, sư phụ các ngươi sắp thua rồi, chắc chắn lát nữa sẽ rời đi ngay thôi, đến lúc đó không phải để sư phụ chờ sao?”
Thấy đối phương hùng hổ dọa người, Lục Trúc cũng không khách khí đáp trả.
"Ngươi! Dựa vào cái gì nói phụ thân ta sẽ thua, rõ ràng là phụ thân đang đè ép tiền bối áo tím kia đánh!"
Nữ tử mặt thỏ cau có, ánh mắt sắc như dao nói.
"Chuyện này quá rõ ràng rồi, thế công của tiền bối Thủ Lôi tuy mạnh, nhưng mỗi một kích đều hao phí rất nhiều pháp lực, bây giờ pháp bảo đối đầu như vậy đã là rơi vào thế hạ phong.
Mà đã đốc sức tấn công, thì không thể không tốc chiến tốc thắng, nếu mấy hiệp nữa mà không biến hóa thủ đoạn khắc địch, chắc hăn trên người cũng không có pháp bảo nào khác.
Còn tiền bối áo tím đến giờ vẫn chưa tốn chút sức nào, tám phần là còn có chiêu sau.
So sánh hai bên, ta mới chỉ nói ‘chắc là’, đã là nể mặt quý sư rồi."
Lục Trúc đi theo Lạc Hồng, ngoài tu luyện ra, còn học được cái tật thích bày sự thật, giảng đạo lý của hắn.
Nhưng nàng không biết, giảng đạo lý cho người khác, chỉ ra điểm yếu của họ là một việc vô cùng nguy hiểm.
Quả nhiên, ba đồ đệ kia nghe xong thì sững sờ một lát, trong lòng có dao động, nhưng vẻ giận dữ trên mặt lại càng tăng lên.
Cũng may, ngay khi ba người sắp ra tay, trên lôi đài đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô:
"Tố Nữ Kiếm!"
Mọi người nhao nhao ngẩng đầu, thấy một Kiếm Long trắng như tuyết không biết từ lúc nào đã bay lên không trung, giờ đang lao nhanh về phía tu sĩ to con.
Nghe đến danh Tố Nữ Kiếm, người xem không khỏi xôn xao bàn tán, dù sao kiếm này là pháp bảo nổi danh, luyện chế cực kỳ khó, nhưng uy lực cũng cực mạnh, xưa nay chỉ có Kết Đan tu sĩ của các môn phái lớn mới có được.
Trên đài, tu sĩ to con biết mình đang trong tình thế nguy cấp, nhưng lòng tham nổi lên, vẫn muốn chống đỡ, liền nghiên răng lấy ra một chiếc khiên tròn màu đỏ sẫm.
Hắn không tế nó ra, mà hung hăng đặt lên ngực mình.
Chiếc khiên đỏ sẫm như sống lại, ở giữa bỗng nhiên mở ra một con yêu nhãn, hút lấy tinh huyết của tu sĩ to con, lập tức trở nên đỏ tươi ướt át.
Cùng lúc đó, một tầng hộ tráo huyết sắc cũng bao bọc lấy hắn.
Khoảnh khắc sau, Tố Nữ Kiếm biến thành Kiếm Long chém đến, bạch quang và huyết mang va chạm vào nhau, nhất thời bất phân thắng bại.
Đúng lúc mọi người cho rằng hai bên sẽ giằng co, ánh kiếm trắng kia đột nhiên chuyển hướng, từ cương mãnh chuyển sang mềm mại, như một con bạch mãng quấn chặt lấy hộ tráo huyết quang.
Lúc này, chiếc cự chùy ngắn chuôi kia muốn quay về cứu viện, lại bị chiếc khăn gấm màu vàng ngăn cản.
"Tiên tử dừng tay, Hoàng mỗ nhận thua!"
Vừa dứt lời, linh quang huyết sắc liền đột nhiên tắt ngấm, kiếm quang cũng không còn chói mắt.
Mọi người thấy tu sĩ to con đã bị một thanh phi kiếm dài quấn chặt như bánh chưng.
Cương nhu cùng tồn tại, đó chính là lý do Tố Nữ Kiếm nổi danh ở Đại Tấn.
Sau khi phân thắng bại, nữ tu áo tím không làm khó tu sĩ to con, lập tức thu phi kiếm rồi rời đi.
Trận đấu này, nữ tu áo tím tuy không làm bị thương tu sĩ to con, nhưng hắn lại bị pháp bảo của mình hút không ít tinh huyết.
Cho nên, lúc này sắc mặt hắn trắng bệch, tâm tình rối bời.
Khi hắn trầm mặt xuống đài, nữ tu mặt thỏ liền mách tội Lục Trúc.
“Hừt! Sư phụ ngươi không dạy ngươi không được bất kính với tu sĩ cấp cao sao?!”
Tu sĩ to con giấu lửa giận trong mắt, rất muốn ra tay dạy dỗ Lục Trúc.
"Ta chỉ là nói thật thôi, tiền bối đừng giận."
Lục Trúc đáp, nàng không sợ đối phương, dù sao Lạc Hồng đã để lại đủ đồ tự vệ cho nàng.
"Hay cho một câu nói thật, nếu tiểu bối ngươi có bản lĩnh như vậy, sao không so tài với đại đệ tử của ta một phen, xem bản lĩnh của ngươi có được như cái miệng không!"
Trước mặt bao người, tu sĩ to con không muốn lấy lớn hiếp nhỏ, liền dùng kế khích tướng.
"Cũng không phải không được, nhưng các ngươi phải xếp hàng."
Nói xong, Lục Trúc bay lên không, xuyên qua màn sáng, đáp xuống lôi đài.
"Vãn bối Lục Trúc, phụng sư mệnh đến đoạt Thiên Niên Huyết Sâm, xin mời tiền bối chỉ giáo!"
Nói xong, Lục Trúc buông ra khí tức, lập tức tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của nàng hiện ra trước mặt mọi người.
Thấy cảnh này, tu sĩ vây xem đều kinh ngạc đến ngây người.
Một tu sĩ Trúc Cơ lại dám khiêu chiến một tu sĩ Kết Đan, thật là trò cười cho thiên hạ!
"Ngươi tiểu bối này có phải uống nhầm thuốc không, còn không mau xuống đi."
Nữ tu áo tím nhíu đôi mày thanh tú, cho rằng Lục Trúc đang đùa, tức giận nói.
"Tiền bối, sư mệnh khó cãi, đắc tội!"
Lôi đài Đại hội Sâm Vương không có quy định gì, chỉ cần lên đài là ký giấy sinh tử, lập tức có thể động thủ.
Lục Trúc liền nhanh tay tế ra Huyền Băng kiếm pháp khí, không đợi nữ tu áo tím phản ứng.
Nàng làm vậy tuy là đánh lén, nhưng không còn cách nào khác, sau khi quan chiến, Lục Trúc biết rõ nữ tu áo tím không phải đối thủ nàng có thể đường đường chính chính chiến thắng.
Nếu đổi lại gã tu sĩ to con dưới đài, còn có mấy phần cơ hội, dù sao hắn có thể nói là loại Kết Đan tu sĩ yếu nhất.
Chỉ có tu vi sơ kỳ, pháp bảo lại chỉ có một kiện bản mệnh, có thể nói là gặp được chính là vận may của Lục Trúc.
Nhưng lịch luyện sẽ không tính đến vận may, nên Lục Trúc lập tức hiểu ra, có lẽ sư phụ muốn nàng học được cách đánh lén và các thủ đoạn không hay ho khác.
Bởi vì giống như lúc này, cơ hội đắc thắng chỉ có một lần!