Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 98740 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2080
Xích đồng cửa lớn

❊ ❊ ❊

Một lát sau, một lưồng khí tức man hoang cường đại từ chỗ giao nhau giữa hai bên lan tỏa ra, khiến không gian xung quanh rung chuyển không ngừng.

"Ầm ầm!" Một tiếng vang lạ vang lên, giữa biển lửa màu vàng và huyết quang, ba cánh cửa khổng lồ cao hơn ngàn trượng hiện ra.

Ba cánh đại môn này đứng song song, cách nhau chỉ vài chục trượng. Phần dưới của chúng được nung khô bởi ngọn lửa kim diễm hừng hực, ánh lên màu vàng kim, còn phần trên như được đúc từ xích đồng, tỏa ra ánh kim loại sáng bóng.

Ba cánh đại môn phóng thích khí tức man hoang nặng nề. Vừa xuất hiện, chúng đã khiến đông đảo tu sĩ man hoang không kìm được phải quỳ rạp xuống bái.

Lạc Hồng và Hàn Lập liếc nhìn nhau. Ba phiến cửa xích đồng đã hiện ra, kế hoạch của họ sắp bước vào giai đoạn then chốt nhất.

Rời mắt đi, Hàn Lập trực tiếp lướt qua phiến cửa thứ nhất, nhìn về phía nó.

Ngay lập tức, một cảm giác kỳ diệu xuất hiện. Hàn Lập cảm thấy những đường vân trên cánh cửa trước mắt đột nhiên mềm mại, hóa thành đầy trời huyết quang, bao phủ lấy toàn thân hắn, tựa như đổi sang một thế giới khác.

Khoảnh khắc sau, Hàn Lập cảm giác như bị hỏa diễm thiêu đốt, bị dầu sôi dội vào, khó nhịn đến cực điểm.

Thế nhưng, chân linh huyết mạch trong cơ thể hắn lại như tìm được chốn vô thượng hoan lạc, tùy ý sôi trào, giao hòa xao động!

Chẳng bao lâu, từ gương mặt đến cổ Hàn Lập đều ửng lên màu huyết hồng, toàn thân bốc hơi nóng hừng hực.

Động tĩnh kịch liệt như vậy lập tức thu hút ánh mắt của Bạch Trạch, nhưng hắn không hề quấy rầy Hàn Lập, mà nghiêm túc quan sát, dường như muốn nhân cơ hội nhìn ra huyền bí gì đó.

Nhưng rất nhanh, một bàn tay nắm lấy bả vai Hàn Lập, ngay lập tức một luồng ý lạnh xông vào nguyên thần hắn, giúp hắn thoát khỏi thế giới huyết sắc kia.

"Vậy mà khai khiếu!"

Hàn Lập vừa âm thầm vận chuyển Luyện Thần Thuật, vừa kinh ngạc trong lòng.

"Lạc sư huynh quả nhiên không lừa ta, phiến cửa xích đồng thứ hai kia có cơ duyên viên mãn nhục thân của ta, ta nhất định phải nắm chặt!"

Lạc Hồng thu tay lại, chuyển ánh mắt, không khỏi đừng lại ở phiến cửa xích đồng thứ ba.

Chỉ thấy trên đó chi chít những hố nhỏ như bị thiên thạch oanh kích, vô hình trung mang đến cho người ta một loại khí tức nguy hiểm.

Bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, Lạc Hồng nhìn về phía Bạch Trạch.

"Ba phiến đại môn trước mắt các ngươi, phía sau không gian mới là chân chính Man Hoang Thánh Điện.

Thạch điện trên Bát Hoang Sơn chỉ là lớp phong ấn thứ nhất mà thôi, Tu La huyết môn là lớp thứ hai."

Bạch Trạch giải thích cho đám người đang ngơ ngác.

Những bí mật liên quan đến chân chính Man Hoang Thánh Điện, xưa nay chỉ có chân linh vương mới được biết, những người còn lại hoàn toàn không hay biết gì.

"Man Hoang Thánh Điện có ba tòa?"

Liễu Thanh lập tức hiểu lầm.

"Man Hoang Thánh Điện chỉ có một tòa. Sau khi tiến vào ba cánh cửa này, nơi đến đều là Thánh Điện, chỉ là cấp độ không gian khác nhau.

Cánh cửa thứ nhất là nơi căn bản để huyết mạch bát vương truyền thừa. Những người kế thừa huyết mạch của năm tộc có thể tiến vào từ cửa này để kế thừa lực lượng chân chính của họ."

Thì ra, Liễu Nhạc Nhi và những người khác hiện tại luyện hóa chẳng qua chỉ là huyết mạch ấn ký. Chỉ khi tiến vào cánh cửa xích đồng thứ nhất, họ mới có thể thu được lực lượng chân chính, một bước lên trời!

"Vâng!"

Liễu Nhạc Nhi năm người đồng thanh lĩnh mệnh.

Tiếp đó, Khánh Điển không thể chờ đợi được nữa, dẫn đầu bay ra, hướng về phiến cửa xích đồng thứ nhất lao đi.

Nhưng hắn vừa bước vào biển lửa màu vàng đã phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Chỉ thấy ngọn lửa quấn quanh lấy thân thể hắn, bên ngoài da thịt nứt ra từng đường hỏa hồng, trông như một món đồ sứ sắp nứt vỡ, có chút đáng sợ!

"Man Hoang Thánh Hỏa có thể đốt sạch tạp chất trong cơ thể các ngươi. Chỉ khi chịu đựng được, mới có thể tiếp nhận huyết mạch chi lực."

Bạch Trạch lạnh nhạt nói, hiển nhiên hắn đã sớm đoán trước được cảnh này.

Vừa dứt lời, một tiếng gầm chấn động trời đất bỗng nhiên vang lên.

Trong kim điễm, thân thể Khánh Điển tăng trưởng cực tốc, trong nháy mắt hóa thành một đầu Khánh Viên mặt trắng tay không, đầu mọc sừng nhọn, miệng đầy răng nanh.

Sau khi lao về phía trước mấy bước, hắn đâm sầm vào cánh cửa xích đồng. Kim quang lóe lên trên thân, hắn trực tiếp chui vào trong đó, biến mất không thấy gì nữa.

Liễu Nhạc Nhi bốn người thấy vậy, cắn răng một cái, cũng nhao nhao hiện nguyên hình, xông vào biển lửa màu vàng.

Sau khi bị thiêu đốt đến toàn thân nứt nẻ, họ cũng giống như Khánh Điển, đâm sầm vào cánh cửa xích đồng!

"Tốt, các ngươi cứ tu luyện trên quảng trường này đi. Khí tức huyết nhục ở đây là từ Man Hoang Thánh Điện tràn ra, rất có ích cho các ngươi, ngàn vạn lần phải nắm lấy cơ hội."

Bạch Trạch gật đầu nhẹ, phân phó đám người.

Nghe vậy, đám người nhao nhao khoanh chân ngồi xuống, chuẩn bị tu luyện.

Nhưng lúc này, Khánh Chư đang ở trong đám người đột nhiên lên tiếng:

"Vương thượng, không biết chúng ta có thể tiến vào hai phiến cửa còn lại không? Cơ duyên trong đó chắc chắn mạnh hơn nơi này?"

Lời vừa nói ra, động tác vận công của đám người cùng nhau dừng lại, đều muốn biết đáp án.

“Năm người họ là người được huyết mạch lựa chọn, mới có thể đi vào cánh cửa thứ nhất. Các ngươi chỉ dựa vào bản thân thì chắng khác nào đi tìm chết!

Ngươi muốn thử xem, bổn vương cũng không ngăn cản."

Bạch Trạch hờ hững nói.

"Đây là vãn bối cuồng vọng."

Nghe vậy, Khánh Chư rụt cổ, run lên, lập tức ngồi xuống.

"Bất quá, cũng không phải là hoàn toàn không có biện pháp. Việc Lạc tiểu hữu có thể đứng ở đây là do hắn hiến pháp có công.”

Khi mọi người cảm thấy thất vọng, Bạch Trạch lại chuyển giọng.

"Tiểu tử, thời cơ đến, ra đi!"

Dứt lời, Bạch Trạch không để ý phản ứng của đám người, phất tay ném ra một viên bảo châu huyết sắc.

Viên bảo châu này đón gió liền lớn, chớp mắt đã có một trượng lớn nhỏ. Nó trong suốt, mọi người liếc mắt liền thấy rõ Lợi Kỳ Mã đang ngồi xếp bằng bên trong.

“Thiếu chủ!”

Khánh Chư và những người khác kinh hô.

Trước đó họ đã nghi hoặc Lợi Kỳ Mã đi đâu, giờ phút này đã có đáp án.

Đối phương vẫn luôn bế quan ở trạng thái đặc thù này!

Rất nhanh, trên viên bảo châu huyết sắc xuất hiện những vết nứt.

"Phanh!” Một tiếng vang lên, cả viên bảo châu nổ tung, Lợi Kỳ Mã cũng theo đó mở mắt, tản mát khí tức bản thân.

"Chuyện gì xảy ra? Tại sao trong cơ thể Thiếu chủ lại có hai loại khí tức chân linh, hơn nữa còn không có bất kỳ dấu hiệu xung đột nào?!"

"Đây có lẽ là bí pháp mà Vương thượng nói tới!"

"Dung hợp những huyết mạch chân linh khác nhau, chẳng phải giống như gã nhân tộc họ Hàn kia sao?!"

Đám người lập tức phát hiện sự thay đổi trên người Lợi Kỳ Mã, không khỏi xôn xao bàn tán.

“Phụ vương!”

Lợi Kỳ Mã không để ý đến đám người, quay người hành lễ với Bạch Trạch.

"Ừm, đã chuẩn bị kỹ càng?"

Bạch Trạch nhàn nhạt gật đầu.

"Định sẽ không khiến phụ vương thất vọng!"

Lợi Kỳ Mã tràn đầy tự tin nói.

"Vậy thì đi đi, vừa vặn để bọn họ xem một chút."

Bạch Trạch định để Lợi Kỳ Mã chiếm tiên cơ, cũng không tính ăn một mình, vì vậy quyết định công khai trước mặt mọi người.

"Tuân mệnh!"

Lợi Kỳ Mã lĩnh mệnh, phóng về phía phiến cửa xích đồng thứ hai trước mắt bao người.

Bước vào biển lửa màu vàng, trên người hắn cũng xuất hiện những vết điễm ngấn, nhưng vẻ thống khổ không rõ ràng, cũng không kêu thảm thiết, hay hiện nguyên hình.

Khi Lợi Kỳ Mã từng bước tiến gần đến phiến cửa xích đồng thứ hai, trong cơ thể hắn đột nhiên truyền ra hai tiếng "Phanh phanh" khác lạ, rồi trên thân tràn ra vạn trượng linh quang, ngưng tụ thành hai đạo hư ảnh chân linh.

Hai đạo hư ảnh chân linh này bay lượn vờn quanh nhau, hài hòa vô cùng, khiến mọi người không khỏi thấy nhập mê!

Đến trước phiến cửa xích đồng thứ hai, Lợi Kỳ Mã khẽ động thần niệm, hai đạo hư ảnh chân linh hung hăng đâm tới.

"Ầm ầm!" Tiếng nổ vang không ngừng truyền đến, phiến cửa xích đồng thứ hai vẫn sừng sững bất động, không hề có dấu hiệu mở ra.

Lợi Kỳ Mã thấy vậy không khỏi gấp gáp. Vết diễm ngấn trên người hắn càng lúc càng sâu. Nếu tiếp tục trì hoãn, hắn có thể bị thiêu chết ở đây.

"Cứng rắn không được, sao không thử mềm dẻo?"

Đột nhiên, một giọng nam vang lên.

Là hắn!

Lợi Kỳ Mã nhận ra giọng Lạc Hồng, nhưng chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, hắn lại tập trung vào cánh cửa xích đồng trước mặt, hai đạo hư ảnh chân linh lại lao tới.

Lần này, Lợi Kỳ Mã không dùng man lực nữa, mà để hai đạo hư ảnh chân linh dán chặt vào bên ngoài cánh cửa xích đồng, không ngừng du tấu.

Đột nhiên, như tìm được lỗ khóa, hai đạo hư ảnh chân linh đồng thời dung nhập vào cánh cửa xích đồng!

Lợi Kỳ Mã mừng rỡ, bỗng cảm thấy mình và cánh cửa xích đồng sinh ra một tia liên hệ.

Vì vậy, hắn không chút nghĩ ngợi, lập tức hiện nguyên hình, đâm sầm vào.

Lần này, cánh cửa xích đồng vẫn luôn bất động khẽ rung lên, hé ra một khe hở, một màn huyết vụ nồng đậm tuôn ra.

Thân hình to lớn của Lợi Kỳ Mã lóe lên linh quang, hóa thành một đạo độn quang chui vào trong đó.

Gần như cùng lúc, cánh cửa xích đồng "Ầm ầm" một tiếng cự hưởng, đóng kín lại.

"Vào rồi! Thiếu chủ vào rồi!"

Khánh Chư lớn tiếng hoan hô, như thể người đi vào là chính hắn.

"Thiếu chủ uy vũ, man hoang ta có người kế tục rồi!"

"Chấn hưng! Đây chính là phương pháp chấn hưng!”

Những người còn lại cũng cổ động kêu lên.

"Các ngươi hưng phấn cái gì, còn không dẫn dắt những huyết vụ đang tuôn ra."

Lạc Hồng vỗ mông Diệp Tố Tố và Liễu Hoan Nhi, nhắc nhở.

"A a!"

“Đúng, không thể để người khác cướp!”

Hai nha đầu nghe vậy lập tức hoàn hồn, vội vàng khoanh chân ngồi xuống, thi pháp thu lấy huyết vụ.

Những người còn lại thấy vậy, đầu tiên ngẩn người, rồi nhanh chóng gia nhập cuộc tranh đoạt huyết sương.

Vì ra tay nhanh nhất, hai nàng đã cướp được một nửa huyết vụ.

Khánh Chư và những người khác muốn cướp, nhưng vừa định động thủ, đã bị Lạc Hồng dọa cho cứng đờ tại chỗ.

Ngược lại, những tu sĩ man hoang ra tay với nửa còn lại của huyết vụ đã thu được không ít.

Lúc này, hai nàng cũng có chút tham lam, sau khi thành công thu lấy một nửa huyết vụ, còn muốn tham gia vào hỗn chiến, tranh đoạt những phần còn lại.

"Không cần tranh với bọn họ, nhìn chằm chằm cánh cửa xích đồng kia, lát nữa còn có."

Lạc Hồng nhắc nhở.

"Tốt, đa tạ Lạc đại ca!"

"Phu quân, ta biết rồi!”

Hai nàng vô cùng tin tưởng Lạc Hồng, nghe vậy lập tức bắt đầu dĩ dật đãi lao, chuẩn bị cho lần thứ hai cánh cửa xích đồng mở ra.

Gần như cùng lúc, Nhạc Miện đột nhiên tiến lên một bước, phất tay xé mở một khe nứt không gian.

Sau khe hở, là một mảnh Lôi Vực ngân sắc, tiếng oanh minh không dứt bên tai.

Mọi người còn đang nghi hoặc Nhạc Miện muốn làm gì, một tiếng hót vang vọng từ khe hở truyền ra.

Tiếng hót chưa đứt, một vệt kim quang bắn ra, thắng hướng phiến cửa xích đồng thứ hai lao đi.

Kim quang tốc độ nhanh vô cùng, gần như trong nháy mắt đã đến trước cánh cửa xích đồng.

Có kinh nghiệm của Lợi Kỳ Mã, nàng càng không chút trì hoãn, mở ra một khe hở, phi độn đi vào.

"Lại vào một người!"

"Không tốt, nhanh đoạt huyết vụ!"

Trong khi mọi người còn đang chấn kinh, Diệp Tố Tố và Liễu Hoan Nhi không chút khách khí, một hơi lấy đi sáu thành huyết vụi

Nhìn hai nàng đang được bao bọc bởi những đoàn sương mù dày đặc, Liễu Thanh không khỏi lộ vẻ hâm mộ.

Huyết vụ này có thể trực tiếp tăng lên huyết mạch chi lực, hắn cũng rất cần.

"Ha ha, không hổ là đệ tử của Nhạc huynh, tốc độ này quả nhiên ngạo tuyệt quần hùng!"

Lúc này, Bạch Trạch cười tán dương.

Mọi người lúc này mới hiểu ra, vệt kim quang kia là đệ tử của Côn Bằng vương!

"Tốt, các ngươi cũng đã thấy, muốn đi vào phiến cửa xích đồng thứ hai, thu hoạch cơ duyên trong Thánh Điện, trước hết phải dung hợp hai loại chân linh huyết mạch trở lên.

Bổn vương sẽ truyền xuống những pháp môn liên quan sau, các ngươi về chuẩn bị sẵn sàng là được."

Bây giờ để đám người tu luyện bí pháp rõ ràng là không kịp, nhưng Bạch Trạch cũng không cảm thấy đáng tiếc, dù sao người này hắn còn phải chọn lựa kỹ càng.

"Bạch Trạch tiền bối, không biết vãn bối có thể thử một lần?"

Hàn Lập phi độn lên, chắp tay nói với Bạch Trạch.

Lời vừa nói ra, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hắn, nhưng phần lớn là vẻ khinh bỉ.

"Hàn tiểu hữu, dù ngươi đã dung hợp huyết mạch chân linh, nhưng không phải người của man hoang ta, rất khó chịu đựng được sự thiêu đốt của Man Hoang Thánh Hỏa, vẫn là không nên mạo hiểm."

Bạch Trạch xoay chuyển ánh mắt, khuyên can.

"Sống chết có số, vãn bối nguyện ý liều một lần.

Nếu tiền bối cho phép, vãn bối nguyện dâng lên sở tu công pháp!”

Hàn Lập lại chắp tay, thái độ cực kỳ kiên quyết.

"Tốt, vậy bản vương cho ngươi một cơ hội.

Nhớ kỹ, nếu không chịu được thì tranh thủ thời gian cầu cứu, bổn vương sẽ cứu ngươi một mạng!"

Bạch Trạch không quan tâm Hàn Lập có vào được hay không, hắn chỉ quan tâm bí thuật có thể dung hợp nhiều loại chân linh huyết mạch của Hàn Lập.

"Đa tạ tiền bối!”

Sau khi cảm ơn Bạch Trạch, Hàn Lập không lãng phí thời gian, trực tiếp thi pháp biến hóa ra ba đầu sáu tay Niết Bàn chân thân, mười hai loại khí tức chân linh cũng theo đó bộc phát.

Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, Hàn Lập sải bước xông vào biển lửa màu vàng, kêu thảm đâm vào cánh cửa xích đồng thứ hai.

Khi mười hai đạo hư ảnh chân linh phi tốc dung nhập vào cánh cửa xích đồng, Hàn Lập dùng sức cả sáu tay, trực tiếp đẩy cánh cửa xích đồng mở ra một khe rộng hơn lúc trước.

Độn quang lóe lên, Hàn Lập thừa cơ trốn vào trong đó, cánh cửa lại tự động đóng lại.

Lần này huyết vụ phun ra nhiều hơn, gây nên cuộc tranh đoạt kịch liệt hơn.

Mặc dù không thể trực tiếp xuất thủ, nhưng thủ đoạn tranh đoạt cũng rất phong phú. Nhất thời quảng trường huyết sắc trở nên náo nhiệt vô cùng, như đang tổ chức yến tiệc thịnh soạn.

"Không sai biệt lắm."

Lạc Hồng khẽ động tâm, tiến lên một bước, ẩn vào trong đoàn huyết vụ bao bọc Diệp Tố Tố và Liễu Hoan Nhi, biến mất không thấy bóng dáng.

Cùng lúc đó, Thiên Ngoại Vực cũng đang xảy ra một vài biến hóa.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »