Đăng Hoang thành tọa lạc ở biên giới Kim Nguyên đại tiên vực. luy người trong thành đông đúc, nhưng không một ai là phàm nhân.
Tu sĩ trong thành đều là những kẻ "săn hoang" dựa vào việc kiếm ăn ở man hoang. Hàng năm, không biết bao nhiêu người bỏ mạng nơi man hoang, hài cốt không còn, nhưng cũng không ít kẻ tìm được cơ duyên, đột phá được giới hạn thiên phú!
Hôm ấy, một đội quân lớn đột ngột bay ra khỏi thành, gồm hơn ngàn tu sĩ săn hoang.
Trước ánh mắt kinh ngạc của những tu sĩ còn lại trong thành, đội săn hoang này không hướng về man hoang mà lại bay về phía nội địa tiên vực.
Mấy ngày sau, bọn chúng chặn đường một đội thuyền.
“Các ngươi là ai? Sao lại dám cản đường?”
Diệp Loa và Khâu trưởng lão bước lên đầu thuyền, nhìn về phía ba kẻ cầm đầu phía trước.
Ba kẻ này đều là tu sĩ Thái Ất, giờ phút này mặt đầy vẻ cười lạnh, hoàn toàn không đáp lời Diệp Loa mà lại bàn tán với nhau.
"Diệp huynh, nhiều Hồ tộc thế này, nếu đem bán ở chợ đen thì đúng là một món hời lớn!"
"Ha ha, thế nào? Ta đã bảo mà, bọn chúng muốn qua Đãng Hoang thành chỉ có đường này thôi!"
“Vụ này còn lời hơn là chúng ta phải mạo hiểm vào man hoang”
"Diệp huynh, việc này không nên chậm trễ, chúng ta bắt chúng ngay thôi!"
Ba người này rõ ràng là do gã hoàng bào nam tử dẫn đầu. Dường như mọi thông tin về tình hình của Diệp Loa cũng đều do hắn cung cấp.
"Lớn mật! Tộc ta có tên trên ngọc sách tiên cung, là dân tịch tiên của Thiên Đình. Nếu các ngươi vô cớ vây công, tiên cung ắt sẽ giáng tội!"
Khâu trưởng lão lật tay lấy ra một khối ngọc phù, giận dữ quát.
Thanh Hồ tộc có thể đặt chân ở Kim Nguyên sơn mạch nhiều năm như vậy, thân phận khăng định không có vấn đề, nếu không sớm đã bị người ta ăn sạch rồi.
Nghe vậy, hai tên Thái Ất tu sĩ lộ vẻ chần chừ. Tuy nói "trời cao hoàng đế xa", nhưng vì chút lợi nhỏ mà phải gánh nguy cơ bị Thiên Đình truy nã thì rõ ràng không đáng.
Đương nhiên, chủ yếu là vì lần này bọn chúng mang theo quá nhiều người. Nếu chỉ có ba người bọn chúng thì chắc chắn không cần phải dè chừng như vậy.
"Hai vị huynh đệ không cần lo lắng. Đừng quên trước khi đến Đãng Hoang thành, Diệp mỗ đã làm gì."
Hoàng bào nam tử không hề để ý, chỉ mỉm cười nhắc nhở một câu.
Hai người nghe vậy mắt sáng lên, một người cười ha hả:
"Các ngươi cứ việc gọi người của tiên cung đến xem họ trị tội chúng ta hay là trị tội các ngươi!"
"Hừ, còn dám uy hiếp chúng ta! Bắt hết cho ta, không được để sót một ai!"
Một người vung tay lên, hơn ngàn tu sĩ săn hoang tu vi từ Chân Tiên trở lên liền xông về phía đội thuyền.
Bọn chúng không hề phối hợp gì, nhưng thủ đoạn của từng người đều rất độc đáo. Chỉ một đợt tấn công đã khiến lớp phòng ngự của mấy chiếc linh chu rung chuyển, tràn ngập nguy hiểm!
"Đáng ghét, bọn chúng đám ngang nhiên làm trái quy tắc của Thiên Đình!"
Khâu trưởng lão không ngờ những kẻ này lại phách lối đến vậy. Phải biết chiêu này của nàng trước đây rất hiệu quả.
Dù có thế lực nào muốn ra tay với bọn nàng, cũng chỉ dám điều động tinh nhuệ, không dám điều động nhiều nhân thủ như vậy!
Cho nên, trước đây bọn nàng chỉ cần lấy nhiều đánh ít, cản địch lại, rồi để Hàn Lập âm thầm ra tay là có thể giải quyết nguy cơ.
Nhưng bây giờ...
"Chung quy là không giấu được nữa.”
Đột nhiên, một tiếng thở dài vang lên sau lưng Diệp Loa.
Nàng quay lại, thấy Hàn Lập đang dẫn theo Đề Hồn và Diệp Tố Tố đứng sau lưng mình.
"Hàn tiền bối! Sao ngươi lại lộ diện?!"
Diệp Loa giật mình. Dù sao một khi Hàn Lập lộ diện, bọn nàng sẽ thành đồng phạm, ai trong tiên vực cũng có thể giết chết!
"Diệp tộc trưởng, nơi này đã cách man hoang không xa. Đợi ta tiêu diệt bọn chúng xong, chúng ta sẽ nhanh chóng rời khỏi Kim Nguyên tiên vực. `
Dứt lời, Hàn Lập liền thoắt một cái bay lên không trung. Trong tay hắn, kiếm quyết vừa bấm, vô số kiếm quang màu xanh lục liền hiện ra sau lưng.
"Trảm!"
Một tiếng quát vang lên, vô số kiếm quang gào thét lao ra, chém về phía đám tu sĩ săn hoang, khiến ai nấy đều tái mặt.
"Thảo nào hai con Hồ tộc Kim Tiên kia lại cứng đầu như vậy, thì ra là có đạo hữu chống lưng. Bất quá ngươi cũng quá coi thường chúng ta rồi!"
"Đừng nhiều lời, giết hắn!"
Hai tên Thái Ất tu sĩ thấy vậy sắc mặt run lên, lập tức tế ra tiên khí, tấn công Hàn Lập.
"Hừ, đến hay lắm!"
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, kiếm quyết trong tay biến đổi, những kiếm quang màu xanh lục đang lao tới liền nhất loạt chuyển hướng, hóa thành một tòa kiếm trận vây hai tên Thái Ất tu sĩ vào giữa.
Hóa ra, Hàn Lập sớm đã nhận ra đám tu sĩ săn hoang này chỉ là một đám ô hợp. Chỉ cần diệt được ba tên Thái Ất, những kẻ còn lại tự nhiên sẽ tan tác, không cần tốn công tiêu diệt hết.
Khí tức kiếm trận tuy rộng lớn, nhưng hai tên Thái Ất tu sĩ lại không hề bối rối.
Chủ yếu là vì hiện tại bọn chúng đang lấy ba đánh một, mất chút tiên cơ cũng không đáng gì.
Thực tế, Hàn Lập vẫn luôn để ý đến gã hoàng bào nam tử.
Điều kỳ lạ là, rõ ràng hai đồng bọn đã bị kiếm trận vây khốn, lâm vào thế bất lợi, nhưng hắn vẫn mỉm cười, không hề vội vàng.
Hàn Lập đảo mắt, dù cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng hắn không thể bỏ lỡ cơ hội tốt trước mắt.
Thần niệm vừa động, Chân Ngôn Bảo Luân liền hiện ra sau lưng, khẽ chuyển động, thế công kiếm trận lập tức dày đặc hơn mấy lần.
Kiếm quang bay tứ tung, như mưa lớn liên miên không dứt, khiến hai người vốn còn gắng gượng chống đỡ, lập tức cảm nhận được uy hiếp của tử vong!
"Diệp huynh, mau giúp ta!"
"Diệp huynh, địch quá mạnh, mau ra tay!"
Nhưng lời cầu cứu của hai người không nhận được chút hồi đáp nào từ gã hoàng bào nam tử.
Lập tức, không có bất kỳ kỳ tích nào xảy ra. Hai tên Thái Ất tu sĩ đã nhiều lần tìm được cơ duyên ở man hoang, trải qua bao gian khổ mới có được ngày hôm nay, đã hóa thành thịt nát trong kiếm trận.
Nguyên Anh vừa mới xuất hiện, liền bị thần lôi màu vàng như cuồng long đánh trúng, tan thành hư ảo!
Những tu sĩ săn hoang bị ba người kia triệu tập đến, vừa thoát khỏi phạm vi dư ba giao chiến, đã thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Bọn chúng đâu còn dám có ý định giết người cướp của, nhao nhao bỏ chạy bán sống bán chết, sợ bị kiếm quang màu xanh lục đuổi theo.
Trong chốc lát, đám tu sĩ săn hoang đến cản đường chỉ còn lại một mình gã hoàng bào nam tử.
"Thời gian pháp tắc, pháp tắc chí tôn. Hàn Lập, quả nhiên là ngươi!"
Đối mặt với cục diện rõ ràng bất lợi này, gã hoàng bào nam tử không hề hoảng hốt, mà lại nhìn Hàn Lập với vẻ hài hước, như mèo già nhìn chuột.
"Biết rồi thì sao, chẳng lẽ ngươi cho rằng có thể cản được ta?"
Hàn Lập thu hồi kiếm trận, bảo luân phía sau khẽ chuyển, bảy mươi hai chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm tạo thành ba vòng, giọng nói lạnh lùng.
"Ta không ngu xuẩn như hai tên kia."
Gã hoàng bào nam tử lắc đầu cười lạnh, đột nhiên quay người cúi đầu về phía không trung, vẻ mặt cung kính:
“Thuộc hạ Diệp Thần, cung nghênh cung chủ đại nhân!”
"Ầm ầm ầm"
Vừa dứt lời, trên mặt đất phía xa liền đồng loạt dâng lên hàng trăm cột sáng màu vàng.
Sau một khắc, một quang trận màu vàng khổng lồ bao trùm cả bầu trời, tỏa ra từng đợt khí tức thời gian pháp tắc.
Ngay sau đó, bảy đạo kim quang từ trong trận bay vụt xuống, dừng lại gần gã hoàng bào nam tử, hiện ra từng bóng người.
Hàn Lập dùng thần thức quét qua, sắc mặt không khỏi ngưng trọng.
Bởi vì bảy người này, không một ai tu vi thấp hơn Thái Ất trung kỳ, kẻ cầm đầu càng có khí tức mênh mông, đã đột phá Đại La!
"Diệp Thần, chẳng phải đã nói rồi sao, lần này hành động của chúng ta không được mang cờ hiệu của tiên cung."
Đông Phương Bạch vừa hiện thân, đã mở miệng trách mắng.
"Là thuộc hạ nhất thời sơ sẩy, xin cung... xin đại nhân thứ tội!"
Gã hoàng bào nam tử nghe vậy trong lòng run lên. Vị cung chủ này tính tình gần đây rất cổ quái.
Hắn đã lập được một công, không muốn vì một chút chuyện nhỏ mà bị xóa công lao.
Đông Phương Bạch nghe vậy không để ý đến hắn nữa, mà nhìn về phía Hàn Lập:
"Hàn Lập, giao Chưởng Thiên Bình ra, ngươi còn có cơ hội luân hồi chuyển thế. Nếu không hôm nay chỉ có hồn phi phách tán."
Hàn Lập trong lòng run lên, không ngờ đối phương lại nhắm thẳng vào Chưởng Thiên Bình. Điều này có nghĩa là hôm nay bọn họ không thể nào hòa giải được!
“Nếu ta đoán không sai, tiền bối hẳn là cung chủ Kim Nguyên tiên cung— — Đông Phương Bạch.
Đường đường là một cung chi chủ, lại muốn đi cưỡng đoạt đồ của một vãn bối như ta, tiền bối không thấy xấu hổ sao?"
Hàn Lập vừa dùng lời lẽ kéo dài thời gian, vừa truyền âm cho Diệp Tố Tố.
"Tố Tố tiểu hữu, đối phương có quá nhiều tu sĩ cấp cao. Nếu ta muốn đối phó Đông Phương Bạch thì không thể cản được những người còn lại, cho nên..."
Hàn Lập nghĩ ngợi. Hắn có nhục thân Đại La, thời gian pháp tắc, chân linh huyết mạch, thật sự không sợ một Đông Phương Bạch Đại La sơ kỳ.
Nhưng nếu hắn đấu với hắn, chắc chắn không thể chiếu cố Thanh Hồ tộc.
Rất có thể sau một trận đại chiến, Thanh Hồ tộc sẽ chết gần hết!
"Hàn tiền bối, Tố Tố hiểu. Chắc chắn sẽ ra tay vào thời điểm tốt nhất!"
Diệp Tố Tố cực kỳ thông minh, vừa nghe một nửa đã biết muốn bảo toàn tộc nhân, nàng nhất định phải dùng sấm sét chi thế, dùng thủ đoạn Lạc Hồng để lại diệt Đông Phương Bạch.
Như vậy, Hàn Lập lại diệt đi hết đám Thái Ất ở đây, kiếp nạn này coi như vượt qua!
"Xấu hổ? Ha ha ha, ở đây không có cung chủ tiên cung, cũng không có Đông Phương Bạch, chi có một tán tu Đại La phương tây Mặc!
Cho ngươi ba hơi thở để giao Chưởng Thiên Bình ra, nếu không ngươi và đám yêu tu Thanh Hồ phía sau ngươi đều phải chết!"
Đông Phương Bạch như nghe được chuyện nực cười, cười lớn ba tiếng, rồi đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng.
Nếu không lo lắng Chưởng Thiên Bình có thần dị gì đó hắn không biết, hắn đã sớm động thủ!
"Muốn... thì đến mà lấy!"
Hàn Lập nghe vậy chỉ hít sâu một hơi, liền đột nhiên tháo chiếc bình nhỏ màu xanh sẫm trên cổ xuống, ném mạnh về phía tây.
Với cự lực của nhục thân Đại La, chiếc bình nhỏ nháy mắt hóa thành một viên lưu tinh màu lục, bay đi rất nhanh.
Cùng lúc đó, Hàn Lập thoắt mình trở lại đầu thuyền, lấy kiếm ngự thuyền, dốc toàn lực bay về phía man hoang ở phía đông!
"Cản chúng lại!"
Đông Phương Bạch thấy vậy nhíu mày, thoắt mình đuổi theo lưu tinh màu lục, đồng thời ra lệnh.
Quỷ Diện và bảy tên Thái Ất biết Hàn Lập chiến lực kinh người, nhưng đối phương hiện tại có quá nhiều vướng bận, nên không cho rằng việc cản hắn lại là khó.
Bảy người liếc nhau, đuổi theo đội thuyền, chia nhau tấn công linh chu, nhưng không ai trực tiếp ngăn cản Hàn Lập.
Cùng lúc đó, Đông Phương Bạch đã đuổi kịp lưu tinh màu lục.
Dù trong lòng kích động, nhưng hắn vẫn giữ một tia cảnh giác, không trực tiếp thu lấy chiếc bình nhỏ màu xanh sẫm, mà đánh ra một đoàn linh quang màu xanh lục, hóa thành một bàn tay dây leo khổng lồ, mới chặn lại.
Thôi động linh mục, Đông Phương Bạch nhanh chóng xem xét chiếc bình nhỏ màu xanh sẫm, nụ cười trên mặt cuối cùng cũng không kìm được nữa, mở miệng:
“Quả nhiên là Chưởng Thiên Bình, kẻ này cũng thức thời đấy!”
"Vậy cung chủ, chúng ta có cần ngăn cản nữa không?"
Quỷ Diện truyền âm dò hỏi.
"Cung chủ, việc này tuyệt đối không được để lộ phong thanh!"
Đào Cơ nghe xong vội vàng nhắc nhở.
“Đào trưởng lão nói không sai, việc này không thể để lọt gió. Đợi xử lý xong đâm người này, đám tu sĩ săn hoang kia cũng không được để một ai sống sót!”
Đông Phương Bạch hiện tại ánh mắt lạnh lùng.
Nếu là trước đây, hắn cũng không sợ lộ phong thanh, dù sao hắn tranh đoạt Chưởng Thiên Bình cũng là để hiến cho Cửu Nguyên lão tổ, để có được một cơ duyên.
Nhưng bây giờ, hắn đã nguội lạnh với Cửu Nguyên Quan, đầu quân cho minh chủ, việc giữ bí mật nhất định phải làm đến mức hoàn hảo mới được!
Nhưng hắn vừa định thu Chưởng Thiên Bình vào trữ vật giới chỉ, bảo vật liền xuất hiện dị biến, một đạo kim quang nồng đậm bạo phát ra, khiến thời gian trong phạm vi đó trở nên cực kỳ chậm chạp.
Đông Phương Bạch thầm kêu không ổn, nhưng suy nghĩ của hắn cũng đã trở nên cực chậm. Nhất thời, ngoài vẻ kinh nộ trên mặt, hắn không thể làm ra bất kỳ phản ứng nào!
"Tố Tố tiểu hữu!"
Hàn Lập thấy vậy lập tức thi pháp, ngưng tụ ra một lôi trận màu vàng dưới chân Diệp Tố Tố.
Diệp Tố Tố nghe vậy lập tức nhắm mắt, ngưng tụ toàn bộ thần niệm ở mi tâm, khiến một đạo kiếm văn màu trắng hiện ra.
Sau một khắc, lôi quang lóe lên, Diệp Tố Tố đột ngột xuất hiện trên không trung, cách Đông Phương Bạch trăm trượng.
Gần như cùng lúc đó, Diệp Tố Tố đột nhiên mở mắt, một đạo kiếm khí màu trắng với thế không gì cản nổi lao ra.
Chỉ một thoáng, nó đã lướt qua thân thể Đông Phương Bạch.
Ngay khi kiếm quang hiện lên, kim quang phát ra từ Chưởng Thiên Bình bỗng nhiên ảm đạm, tốc độ thời gian trôi qua trong khu vực của Đông Phương Bạch nhanh chóng khôi phục bình thường.
Điều này cũng không kỳ lạ, bởi vì đây chỉ là thủ đoạn Hàn Lập giấu trong bình, không phải thần thông của Chưởng Thiên Bình. Nó chỉ là nước không nguồn, thời gian duy trì tự nhiên rất ngắn.
May mà kế hoạch của Hàn Lập vô cùng thành công. Đầu tiên là dùng khí tức của Chưởng Thiên Bình, thuận lợi che giấu thời gian chi lực của hắn, sau đó là phối hợp tinh diệu với Diệp Tố Tố.
Từ lôi trận truyền tống đến kiếm khí màu trắng chém trúng Đông Phương Bạch, chỉ điễn ra trong nháy mắt
Đến bây giờ, Quỷ Diện và những người khác vẫn chưa kịp phản ứng.
Nhưng rất nhanh, trên người Đông Phương Bạch xuất hiện một vết máu thẳng tắp, ngay sau đó máu tươi phun ra, hai mảnh thi thể rơi xuống từ trên không.
Quỷ Diện và những người khác thấy rõ, vị trí vết máu vừa vặn chém đan điền thành hai nửa, loại thương thế này thì Nguyên Anh chắc chắn đã bị diệt.
"Cung... cung chủ, vẫn lạc!"
"Sao có thể, ả Hồ nữ kia chỉ có tu vi Kim Tiên!”
"Chúng ta phải làm sao? Có cần báo thù cho cung chủ không?"
Sắc mặt Quỷ Diện và những người khác trở nên khó coi đến cực điểm, chủ yếu là Đông Phương Bạch chết quá nhanh quá đột ngột, mang đến cho bọn chúng sự kinh ngạc tột độ.
Nhưng khi ánh mắt lạnh lẽo của Hàn Lập nhìn sang, bọn chúng nháy mắt nhận ra, bây giờ không phải là vấn đề bọn chúng có muốn báo thù hay không, mà là liệu hôm nay bọn chúng có còn sống rời đi được không!
"Các ngươi đều là những kẻ tà tu giết người cướp của, hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo một lần!"
Dứt lời, khí tức của Hàn Lập nhanh chóng tăng lên, trong nháy mắt hóa thành một cự ma ba đầu sáu tay.