Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 98778 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2034
Tiên thiên nhất khí kiếm

❊ ❊ ❊

Kế hoạch của Lạc Hồng vô cùng đơn giản, nói thăng ra là trà trộn vào Tiên Ngục, dùng thân phận nội bộ để điều tra mưu đồ của Cổ Hoặc Kim.

Chính vì sự đơn giản này, kết hợp với năng lực đặc biệt chống lại mọi sự bói toán của Lạc Hồng, khả năng thành công sẽ rất lớn!

"Ha ha, tiểu hữu thật không khách khí, hay là tất cả Thái Sơ đại ma đều giống như ngươi, cả gan làm loạn như vậy?"

Lý Nguyên Cứu nghe vậy khẽ cười hai tiếng, nhưng giọng điệu lại có chút không thoải mái.

Dù sao muốn "man thiên quá hải", diễn kịch phải diễn cho trót, Lý Nguyên Cứu nhất định phải thật sự ban cho Lạc Hồng một cơ duyên, để mọi thứ diễn ra hoàn hảo không một vết nứt.

Cho nên, lời nói vừa rồi của Lạc Hồng chăng khác nào trực tiếp đòi hỏi chỗ tốt từ Lý Nguyên Cứu.

"Tu vi Thái Ất hậu kỳ thôi, vãn bối mạo hiểm lớn như vậy, được chút lợi lộc cũng không quá đáng."

Lạc Hồng biết, Lý Nguyên Cứu căn bản không thiếu chút tài nguyên này, chắc chắn sẽ không thật sự tức giận.

"Tiểu hữu có đảm lược, lão phu tán thành, nhưng muốn lão phu đặt cược, còn phải xem thực lực của tiểu hữu ra sao."

Nói xong, Lý Nguyên Cứu vung tay áo bào, một bàn tay lớn màu vàng óng ngưng tụ ngay gần Lạc Hồng, lập tức chụp xuống!

Lạc Hồng chợt cảm thấy áp lực quanh thân tăng lên gấp trăm ngàn lần, Thái Sơ chỉ lực bên ngoài cơ thể run rẩy điên cuồng, như sắp sụp đổ đến nơi.

Chỉ mới như vậy thôi, Lạc Hồng đã ý thức được, một khi bị bàn tay vàng này bắt được, chắc chắn không còn đường thoát!

Thần niệm vừa động, bạch quang trên người Lạc Hồng lập tức bùng phát mạnh mẽ, trước tiên là dùng Thái Sơ chi lực khôi phục khả năng hành động.

Tiếp đó, hắn không tế ra tiểu hắc cầu, mà bấm kiếm quyết, từ vùng đan điền bổ ra một đạo kiếm mang màu trắng khổng lồ.

Kiếm mang hiện lên, xé toạc một lỗ hổng dài hẹp trong thế giới màu vàng này!

Không do dự, Lạc Hồng lập tức lách mình trốn vào trong đó.

Sau một thoáng hoa mắt, hắn phát hiện mình đang đứng trên đỉnh một ngọn núi hùng vĩ, tiên linh khí xung quanh nồng đậm đến cực điểm, thần thức tùy ý quét qua cũng có thể cảm ứng được vài luồng khí tức cấm chế kinh người.

Nhưng Lạc Hồng lúc này không vội bỏ chạy, mà đứng tại chỗ chờ đợi.

Kim quang lóe lên, Lý Nguyên Cứu cũng xuất hiện gần đó, tay nâng một quả cầu ánh sáng màu vàng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lạc Hồng.

"Tiền bối, vãn bối xem như đã thông qua khảo nghiệm?"

Lạc Hồng không hề tức giận vì Lý Nguyên Cứu đột ngột ra tay, vẫn cung kính chắp tay nói.

"Ngươi vừa dùng kiếm khí gì vậy, mà ngay cả linh vực của lão phu cũng có thể xé toạc?"

Thì ra, Lý Nguyên Cứu chỉ muốn thử xem Lạc Hồng có khả năng trốn thoát khỏi Đạo Tổ hay không nếu sự việc bại lộ.

Dù sao, hắn có thể chấp nhận mọi kết quả điều tra, chỉ không muốn Lạc Hồng bị Cổ Hoặc Kim bắt được.

Với thần thông của Đạo Tổ Thời Gian, việc truy ra hắn thông qua Lạc Hồng quả thực dễ như trở bàn tay.

Đến lúc đó, e rằng Cửu Nguyên Quan của hắn cũng chung số phận với Chân Ngôn Môn!

Nhưng Lý Nguyên Cứu không ngờ rằng, Lạc Hồng không chỉ tránh được một kích của ông, mà còn dùng một kiếm xé toạc linh vực, trốn thoát ra ngoài!

Thủ đoạn như vậy, dù là tu sĩ Đại La hậu kỳ cũng khó lòng làm được!

"Đây là thần thông vãn bối ngẫu nhiên ngộ ra khi còn ở hạ giới, vẫn chưa đặt tên. Hay là... gọi là 'Tiên Thiên Nhất Khí Kiếm' thì tốt."

Việc Lạc Hồng dám đến gặp Lý Nguyên Cứu là vì hắn có nắm chắc thoát thân.

Vốn đĩ, Lạc Hồng định gọi đạo kiếm khí này là "Thái Sơ Nhất Mạch Kiếm", nhưng cân nhắc việc thân phận Thái Sơ đại ma có thể bị bại lộ, nên quyết định đổi ý.

Tuy nhiên, hai chữ "Tiên Thiên" đích thực rất chuẩn xác.

Kiếm này lợi hại như vậy, một là do Lạc Hồng toàn lực thúc đẩy Thái Sơ chi lực, hai là bản thân kiếm khí vô cùng đặc biệt.

Đạo kiếm khí này không gì khác, chính là hoàn mỹ kiếm khí mà Lạc Hồng từng luyện chế trong Minh Hàn Tiên Phủ.

Hoàn mỹ kiếm khí tuy đến từ thần thông Thái Sơ Tạo Vật, Lạc Hồng có thể luyện chế bất cứ lúc nào, nhưng vì thiên địa bất dung, phá hủy quy tắc "đại đạo độn nhất", nên một khi luyện chế thành công sẽ lập tức bị đại đạo xóa bỏ!

Ủy năng của hoàn mỹ kiếm khí tuyệt luân, nhưng vẫn không được Lạc Hồng thực sự lợi dụng.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi về căn bản kể từ khi Lạc Hồng đột phá Đại La!

Sau khi đột phá tu vi, khả năng chưởng khống Thái Sơ chi lực của Lạc Hồng lập tức tăng lên vượt bậc.

Giống như việc thiết kế bẫy Xích Mộng trước đây, giờ Lạc Hồng có thể dùng Thái Sơ chi lực trao cho những thứ hư vô kia một nền tảng chân thực.

Hoàn mỹ kiếm khí vốn sinh ra là bị xóa bỏ, tựa như tiên thiên chi vật trở về hậu thiên, chỉ có thể "đàm hoa nhất hiện".

Nhưng giờ đây, khi kết hợp với Thái Sơ chỉ lực, nó đã có thể tồn tại lâu dài!

"Đây coi như là thần thông Thái Sơ thực sự đầu tiên của ta, những thủ đoạn trước đây chỉ là lợi dụng đặc tính của Thái Sơ chi lực, không xứng gọi là thần thông."

Lạc Hồng lúc này rất phấn khích, vì hắn cảm thấy cuối cùng mình đã nhập môn về pháp tắc Thái Sơ!

Quả nhiên, Đại La mới là điểm khởi đầu để tu luyện pháp tắc Thái Sơ, thật không dễ dàng!

"Lão già Thiên Diễn Quan từng nói, Thái Sơ đại ma sẽ hủy diệt tất cả, xem ra không phải là không có lửa thì sao có khói."

Lý Nguyên Cứu nhìn Lạc Hồng với ánh mắt phức tạp, trong lòng không khỏi sinh ra một tỉa kiêng ky.

Dù sao, Lạc Hồng vừa đột phá Đại La đã có thể làm được như vậy, nếu sau này trở thành Đạo Tổ, chẳng phải là muốn làm gì thì làm sao?

"Ma cũng tốt, tiên cũng được, vãn bối là do trời đất sinh dưỡng mà ra, đại đạo cho phép vãn bối tồn tại, ắt có lý do để vãn bối tồn tại. Thiên Diễn Quan chỉ là thuận theo tự nhiên, tuân theo thiên đạo tiên giới, ít nhiều có chút ếch ngồi đáy giếng."

Sau khi chứng kiến Ma Thần chi lực, Lạc Hồng đã nghi ngờ rất lớn về tính chính xác của Thiên Diễn Quan.

Chỉ vì Thái Sơ chi lực khắc chế Ma Thần chi lực quá rõ ràng.

Lạc Hồng hiện đang suy đoán, ý nghĩa tồn tại của Thái Sơ đại ma rất có thể là để chế ngự những Ma Thần kia.

"Lời này của tiểu hữu có chút lớn, lịch sử của Thiên Diễn Quan gần như lâu đời như tiên giới, sinh ra vô số Đạo Tổ, chẳng lẽ sự kiên trì của họ luôn sai?"

Lý Nguyên Cứu tuy không đồng ý với phương pháp bóp chết để giải quyết vấn đề của Thiên Diễn Quan, nhưng lúc này cũng không khỏi cảm thấy Lạc Hồng có chút tự đại.

"Tiền bối đã từng nghe nói về Ma Thần chi lực chưa?"

Lạc Hồng nghe vậy không phản bác, mà hỏi lại.

“Ngược lại đã thấy vài đoạn ghi chép trong điển tịch, lực lượng này quỷ dị cường đại, rất dã gây họa loạn lòng người, nhưng không tồn tại trong tiên vực, phàm là có ghi chép đều ở trong Ma vực.”

Lý Nguyên Cứu không hổ là một trong Thất Quân cao quý của Thiên Đình, kiến thức của ông đã đạt đến cực hạn của tiên giới.

"Vậy tiền bối có thể xem vật này."

Lạc Hồng lật bàn tay, lấy ra pho tượng huyết thần.

Lập tức, loại khí tức pháp tắc vặn vẹo hỗn loạn kia tràn ra, khiến một tồn tại như Lý Nguyên Cứu cũng không khỏi nhíu mày khi lần đầu nhìn thấy.

Không phải do tâm cảnh Lý Nguyên Cứu không đủ, mà thực tế là pháp tắc Ma Thần hoàn toàn khác biệt so với trật tự pháp tắc suôn sẻ thông thường!

"Đây chính là Ma Thần chi lực? Khí tức vặn vẹo như vậy, khó trách có thể gây họa loạn lòng người! Ngươi lấy được từ đâu?"

Lý Nguyên Cứu so sánh một chút, phát hiện khí tức của pho tượng huyết thần hoàn toàn tương tự với Ma Thần chi lực được ghi trong điển tịch, liền hỏi.

"Lấy được như thế nào không quan trọng, quan trọng là cái này."

Nói rồi, Lạc Hồng rót Thái Sơ chi lực vào bàn tay, bạch sắc quang mang lập tức sáng lên trong lòng bàn tay hắn.

...

Pho tượng vốn đứng im lập tức kêu thảm thiết, đồng thời bắt đầu run rẩy điên cuồng, hiển nhiên đang chịu đựng nỗi thống khổ lớn lao.

Thấy cảnh này, không cần Lạc Hồng nói, Lý Nguyên Cứu cũng hiểu ý hắn.

"Ngươi nghi ngờ Cổ Hoặc Kim có cấu kết với những Ma Thần kia?"

"Cũng có thể là người khác trong Thiên Đình."

Lạc Hồng đương nhiên biết Cổ Hoặc Kim không bị Ma Thần khống chế, hắn chỉ đơn thuần muốn dùng Tam Thiên Đạo Thần đại trận luyện hóa tiên giới, hưng điều này không ảnh hường đến việc Lạc Hồng dùng nó để thuyết phục Lý Nguyên Cứu giúp mình.

Lý Nguyên Cứu nghe vậy im lặng hồi lâu, dường như đang hồi tưởng xem ai trong tầng lớp cao của Thiên Đình từng có hành động bất thường.

"Ngươi muốn tiếp xúc với hạch tâm Tiên Ngục, thì không thể có liên hệ trực tiếp với lão phu, với Cửu Nguyên Quan.

Cho nên cách tốt nhất là ngươi lập đại công cho bản quan trong một sự kiện đột phá nào đó.

Và để việc này đạt đến cực hạn, không thể thiếu sự tham gia của Luân Hồi Điện."

...

Đột nhiên, Lý Nguyên Cứu chuyển chủ đề, bàn bạc với Lạc Hồng một kế hoạch chi tiết.

"Tiền bối suy nghĩ chu toàn, không biết tiền bối muốn thao tác như thế nào?"

Lạc Hồng gật đầu đồng ý, rồi hỏi.

"Trong quan có mấy thành viên Luân Hồi Điện, bọn chúng vẫn luôn không có động tĩnh, lão phu cũng lười đi thanh lý.

Lần này đã cần bọn chúng ra sức, lão phu có thể để Thuần Quân đến bắt, rồi cố ý thả chạy một bộ phận trong quá trình đó.

Trên đường trốn chạy, bọn chúng sẽ vừa vặn phát hiện ra chí bảo trân tàng của bản quán, sau đó đương nhiên sẽ cướp sạch.

Đợi bọn chúng chạy ra khỏi Cửu Nguyên Quan, hoặc là Kim Nguyên đại tiên vực, tiểu hữu có thể ra tay."

Lý Nguyên Cứu gần như không cần suy nghĩ, mở miệng nói.

Quả nhiên là được sắp xếp rõ ràng!

Lạc Hồng biết rõ, đến lúc đó món chí bảo kia chắc chắn sẽ bị yểm một loại chú thuật nào đó, để khơi gợi lòng tham của những tu sĩ Luân Hồi Điện kia.

"Tuy hợp lý, nhưng trong đó chắc chắn sẽ có rất nhiều trùng hợp, vãn bối lại có một kế hoạch khác."

Theo kịch bản, Lạc Hồng phải dùng thân phận tu sĩ Kim Tiên để đón lấy cơ duyên này, nên tu vi của những tu sĩ Luân Hồi Điện bỏ trốn tối đa không thể vượt quá Thái Ất sơ kỳ.

Dù Lạc Hồng biết Lý Nguyên Cứu chắc chắn sẽ tính toán không sơ hở, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, nhưng việc mấy tu sĩ Thái Ất Kim Tiên đại náo Cửu Nguyên Quan, cuối cùng còn có thể đào thoát thì xác suất thực sự quá thấp.

Tuy không có chứng cứ, nhưng cao tầng Tiên Ngục vốn không cần chứng cứ, chỉ cần một chút nghi ngờ là đủ.

"O, ngươi nói thử xem.”

Lý Nguyên Cứu chợt cảm thấy hứng thú.

"Ước chừng ngàn năm sau, Luân Hồi Điện sẽ có hành động ở Cửu Nguyên Quan, đến lúc đó tiền bối thêm chút an bài, vãn bối lại hợp thời ra tay, việc này sẽ thành."

Lạc Hồng căn bản không muốn bày ra cái gì, ngàn năm sau trong nguyên thời không, Kim Linh sẽ bị bắt đến Cửu Nguyên Quan, Hàn lão ma sẽ đến cứu người.

Vừa lúc Giao Tam và đồng bọn cũng chuẩn bị chấp hành nhiệm vụ ở Cửu Nguyên Quan, cuối cùng hai bên hợp lực làm Cửu Nguyên Quan náo loạn long trời lở đất, mãi đến khi Lý Nguyên Cứu ra tay mới trấn áp được cục diện.

Nói cách khác, Lạc Hồng không cần làm gì cả, chỉ cần trở lại Kim Nguyên tiên vực đúng thời điểm, dùng thân phận Mạc Bất Phàm hành động một phen là được.

"Nghe ý trong lời ngươi, quy mô hành động lần này không hề nhỏ?"

Lý Nguyên Cứu không hỏi Lạc Hồng làm sao biết, mà trong mắt tinh quang lóe lên, suy đoán mục đích làm lớn chuyện của Luân Hồi Điện.

Lạc Hồng mỉm cười không trả lời, hắn đương nhiên biết mục đích của Luân Hồi Điện, chỉ là nó liên quan đến bí mật lớn nhất của Lý Nguyên Cứu.

Lúc này nói ra không những không được Lý Nguyên Cứu yêu thích, ngược lại sẽ gây thù chuốc oán với đối phương.

"Lão phu hiếu rồi."

Tuy nhiên, im lặng cũng là một loại ngôn ngữ, Lý Nguyên Cứu thấy vậy lập tức đoán ra chân tướng.

Ngay sau đó, ông vung tay áo, lấy ra năm chiếc hộp ngọc, đẩy đến trước mặt Lạc Hồng:

"Vẫn còn ngàn năm nữa, vậy đừng lãng phí thời gian, những thứ này ngươi cầm đi, bế quan trong quan một phen, tranh thủ tăng tu vi lên đỉnh phong Đại La sơ kỳ."

Nói rồi, Lý Nguyên Cứu mở năm chiếc hộp ngọc ra, lập tức năm loại màu sắc khác nhau của tiên khí mờ mịt liền phiêu tán ra.

“Ngũ Linh Đạo Quang Diệp! Tiền bối thật sự là đại thủ bút."

Chỉ thấy trong hộp là từng mảnh từng mảnh lá cây đầy đặn với màu sắc khác nhau, trên đó đều có kim văn đại đạo hình thành tự nhiên, chính là Ngũ Linh Đạo Quang Diệp danh tiếng lẫy lừng.

Loại thiên tài địa bảo này có mỹ danh "đạo đan tự nhiên", không cần đan sư luyện chế, trực tiếp phục dụng có thể phát huy mười phần công dụng.

"Tiểu hữu đã nhận ra chúng, vậy lão phu không cần tốn nhiều lời, ngươi tu luyện ngũ hành công pháp, vật này có thể giúp ngươi mở tiên khiếu tốt nhất."

Lý Nguyên Cứu gật đầu, ông đã quyết định đặt cược thì sẽ không tiếc quân bài.

Ngũ Linh Đạo Quang Diệp có thể giúp tu sĩ Đại La mở tiên khiếu, giá trị so với Kim Nguyên đạo quả còn cao hơn không ít, mà mỗi hộp ngọc đều có không dưới mười mảnh lá, tổng cộng có hơn sáu mươi phiến!

"Đa tạ tiền bối, vãn bối chắc chắn hảo hảo tu luyện!"

Lạc Hồng lúc này chắp tay cảm tạ, vẻ mặt vui mừng đem năm chiếc hộp ngọc phong ấn lại, rồi thu vào.

Sau khi xong việc, hắn mới mở miệng nói:

"Tuy nhiên, ý tốt khác của tiền bối vãn bối xin nhận, vãn bối còn rất nhiều việc phải làm, không thể ở lại Cửu Nguyên Quan bế quan."

“Tiểu hữu chắc chắn chứ? Dù ngươi có ngũ sắc huyết mạch, luyện hóa những Ngũ Linh Đạo Quang Diệp này cũng không phải chuyện dễ dàng, chỉ có ngàn năm là không đủ.

Mà bản quán có quang âm pháp trận, tu luyện hai mươi năm trong đó, ngoại giới mới trôi qua một năm."

Lý Nguyên Cứu không nhất thiết phải giữ Lạc Hồng lại, chỉ muốn để hắn biết nặng nhẹ.

Việc Cửu Nguyên Quan có quang âm pháp trận, Lạc Hồng không hề ngạc nhiên, dù sao Cổ Hoặc Kim là Chí Tôn Thiên Đình, cũng nên phát chút phúc lợi cho đơn vị trực thuộc.

"Tiền bối yên tâm, vãn bối tuy bất tài, nhưng ở thời gian pháp trận một đạo cũng coi như được Chân Ngôn Môn truyền lại chút ít, thời gian hoàn toàn đủ."

Lạc Hồng biết, không phải pháp tắc thời gian của Thiên Đình chỉ có thể làm được tốc độ thời gian trôi qua nhanh gấp hai mươi lần, mà là họ chỉ có thể dùng nổi loại pháp trận ở trình độ đó.

Lạc Hồng có thể liên tục thúc đẩy Kim Dương Nghịch Vũ Đại Trận đến cực hạn là vì có thể sử dụng thần thông Thái Sơ Tạo Vật, không ngừng thu hoạch được Thời Gian Tinh Hạt.

"Đã như vậy, vậy tiểu hữu có thể rời đi."

Lý Nguyên Cứu tiện tay vung lên, cấm chế xung quanh nhường ra một lối đi kim quang.

"Vãn bối cáo từ."

Lạc Hồng lại hành lễ, định thu hồi pho tượng huyết thần rồi đi về phía lối đi.

Nhưng đúng lúc này, Lý Nguyên Cứu lại gọi hắn lại:

"Tiểu hữu chờ một chút."

Nói xong, ông đưa tay về phía pho tượng huyết thần, một mảng lớn hắc khí bị ông thu lấy ra, lập tức quấn lấy kim quang tỏa ra từ lòng bàn tay ông, hóa thành một viên ngọc bội màu đen kim.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »