Trận kỳ dù sao cũng chỉ là trận kỳ, cần tu sĩ thúc đấy mới có thể phát huy uy năng.
Để phòng ngừa vạn nhất, Nguyên Tam Giang đã động tay động chân vào trận kỳ, khiến uy năng vốn không lớn lại càng suy giảm, chủ yếu là để đề phòng trận kỳ bị mất.
Nhưng lúc này, hắn lại thúc đẩy khiến hai cỗ lực lượng trong trận kỳ tương xung, mà đám Kim Tiên tu sĩ kia lại mất sức phản kháng, kết quả thành ra bộ dạng này.
Mảng lớn huyết thủy từ trên không trút xuống, nhuộm đỏ cả quảng trường trước đại điện, tỏa ra mùi huyết tinh nồng nặc, khiến người buồn nôn.
Bảy mươi hai tên Kim Tiên tu sĩ không một ai thoát khỏi, toàn bộ chết thảm tại chỗ, ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp trốn thoát!
“Nguyên Tam Giang!”
Vu Thương Phong thấy vậy, hai mắt lập tức đỏ ngầu.
Khác với đám đạo nhân năm trăm năm trước, đây đều là những Kim Tiên đệ tử cốt cán. Kim Mã Tông tổng cộng cũng chỉ có hơn mười người, giờ phút này đã mất đi hơn phân nửa, tổn thất quá lớn!
"Đừng nói nhảm! Đệ tử Thiên Thủy Tông ta chết còn nhiều hơn! Ngươi muốn báo thù thì nên đi tìm con yêu nữ tu luyện huyết đạo kia!"
Nguyên Tam Giang trừng mắt nhìn Vu Thương Phong. Dù Thiên Thủy Tông gia đại nghiệp đại, việc mất đi nhiều Kim Tiên đệ tử như vậy cũng khiến hắn đau lòng không thôi.
Vu Thương Phong nghiến răng, biết mình không chiếm được lợi lộc gì từ Nguyên Tam Giang, chi có thể ép mình chuyển đời cừu hận.
Hắn nhìn về phía đại điện, lập tức gầm lên như một con bạc thua đỏ mắt:
"Yêu nữ, ta muốn rút hồn luyện phách ngươi!"
Nói rồi, Vu Thương Phong nén giận xuất thủ, chỉ một kích đã san bằng nóc đại điện, nơi không còn được đại trận bảo hộ!
Nóc nhà vừa bay, Huyết Nhi lập tức lộ diện trong tầm mắt của hai người.
Chi thấy, nàng đang một mình ngồi trên một chiếc ghế bành dát vàng, vô tư vỗ tay vui mừng.
"Vui quá! Vui quá! Tuy còn kém xa so với máu chảy thành sông, nhưng cũng có chút đẹp mắt!"
"Yêu nữ, đáng chết!"
Nguyên Tam Giang giận không kiềm được, bấm kiếm quyết, một thanh thần kiếm màu đen khổng lồ trăm trượng ngay lập tức ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn.
Kiếm đạo pháp tắc mênh mông khóa chặt Huyết Nhi, khiến nàng không thể né tránh!
"Gấp vậy sao?”
Huyết Nhi dừng động tác vỗ tay, vẻ mặt có chút bất mãn, nhưng không hề bối rối.
"Cũng được, vậy ta không chơi với các ngươi nữa."
Trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ, Huyết Nhi lục lọi trong ngực, lấy ra một khối lệnh bài ánh lên linh quang vàng bạc.
Lạc Hồng bế quan đột phá Đại La, đương nhiên sẽ không không lưu lại gì, lệnh bài trong tay Huyết Nhi chính là một trong số đó.
Lệnh bài chứa đựng thần thông phong ấn thời không của Lạc Hồng, chỉ cần Huyết Nhi tế ra, Đại La trở xuống đều có thể trấn sát
Đương nhiên, thời không thần thông quá mức kinh thế hãi tục, nên Lạc Hồng cũng đã dặn dò, không để Huyết Nhi tùy tiện sử dụng.
Nhưng hiển nhiên, hiện tại Huyết Nhi đã bất lực ngăn cản Nguyên Tam Giang và Vu Thương Phong, vì vậy nàng quyết đoán lựa chọn.
"Cái gì mà không chơi với chúng ta nữa?"
Nguyên Tam Giang nghe vậy, trong lòng bỗng hẫng một nhịp, một cỗ dự cảm bất an lập tức dâng lên.
"Không ổn! Đừng để nàng thúc đẩy tấm lệnh bài kiaf"”
Dựa vào linh giác, Nguyên Tam Giang lập tức quát Vu Thương Phong, người ở gần Huyết Nhi hơn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng sấm vang vọng đất trời đột nhiên truyền đến, khiến tất cả mọi người chấn động, không khỏi ngước nhìn lên không trung.
"Môn chủ, người Kim Mã Tông và Thiên Thủy Tông đã tấn công vào rồi, chúng ta có nên đuổi theo không?"
Một tên đệ tử Kim Đỉnh Môn chắp tay xin chỉ thị một đại hán thân hình như đồng đúc.
“Không ngờ người Thiên Thủy Tông lại mời được pháp chỉ của Tiên Cung! Như vậy thì chúng ta còn nhúng tay vào kiếu gì? Thật đáng ghét!”
Thông thường, Tiên Cung và các tông môn bản địa đều là mặt hợp thần ly, thuộc về hai phe khác nhau, nên hành động của Thiên Thủy Tông, trong mắt môn chủ Kim Đỉnh Môn, có chút bỉ ổi.
"Ha ha, Trang lão quái, cũng không cần nản lòng sớm vậy. Chúng ta đâu phải là không có cơ hội."
Lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền đến, khiến Kim Đỉnh Môn chủ không khỏi hừ lạnh, không thèm quay đầu lại:
"Cuồng Đao, ngươi đừng hòng lừa ta. Ngươi có gan đi vuốt râu hùm Kim Nguyên Tiên Cung thì tự mình đi, đừng đến xúi ta!"
"Trang lão quái, chẳng lẽ chỉ vì lần trước để ngươi chịu thiệt mà ngươi nhớ đến tận giờ sao?
Hơn nữa, lần này không phải ý của ta, mà là Hàn Tâm Tử đã sớm chuẩn bị."
Cùng với tiếng nói, hai tên Thái Ất tu sĩ dẫn theo một đám Kim Tiên đệ tử bay đến gần đám người Kim Đỉnh Môn.
Một người khí tức tùy tiện cuồng vọng, ánh mắt sắc bén, phảng phất nhìn cái gì cũng đang đánh giá nên từ đâu hạ đao.
Người còn lại khí tức thâm trầm, phảng phất một thanh bảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, nhìn lâu khiến người có cảm giác nhức mắt.
Bọn họ chính là cốc chủ Cuồng Đao Cốc và sơn chủ Hàn Kiếm Sơn
"Hàn Tâm Tử? Ngươi có biện pháp gì?"
Rõ ràng, trong lòng Trang lão quái, Hàn Tâm Tử đáng tin cậy hơn Cuồng Đao nhiều.
Dù trong lòng vẫn còn hoài nghi, nhưng ít nhất ông ta cũng mở miệng hỏi thăm.
"Ha ha, cũng không phải biện pháp gì đặc biệt. Kim Nguyên Tiên Cung đâu phải là một khối sắt đá, trái lại thế lực của Thiên Đình và Cửu Nguyên Quan phân chia rõ ràng.
Thiên Thủy lông cầu đến là thế lực của Cửu Nguyên Quan, còn tại hạ có lòng tin, sẽ khiến chúng ta có được sự ủng hộ của Thiên Đình.”
Hàn Tâm Tử mỉm cười, chậm rãi nói.
"Ngươi có quan hệ gì với Thiên Đình mà dám cam đoan như vậy!"
Trang lão quái nghi ngờ nhìn chằm chằm Hàn Tâm Tử, nhất thời nghĩ ngợi lung tung.
Hàn Tâm Tử nghe vậy chỉ cười mà không nói, hiển nhiên không có ý giải thích.
“Thôi, ngươi không muốn nói, Trang mỗ cũng không hỏi nhiều.
Đi, chúng ta đuổi theo, đợi thời cơ lưỡng bại câu thương!"
Trang lão quái thấy vậy cũng không cưỡng cầu, đồng thời ông ta cũng không còn khinh thường ý định lợi dụng thế của Tiên Cung từ Thiên Thủy Tông nữa.
Tu sĩ ba tông hợp lại một chỗ, nhanh chóng bay về phía Tiêu Dao Cung.
Vì đã có người đi trước mở đường, tốc độ bay của bọn họ càng nhanh hơn, không bao lâu đã thấy linh quang đại trận ở đằng xa.
"Không ổn, đó là Lưỡng Nghi Âm Dương Trận! Không ngờ Nguyên Tam Giang lại cẩn thận như vậy, đem cả trận này tế ra.
Chúng ta mau qua đó, nếu không sợ là không kịp!"
Hàn Tâm Tử vừa nhìn thấy linh quang đen trắng, sắc mặt liền biến đổi, lớn tiếng nhắc nhở.
Còn chưa kịp tăng tốc, linh quang trận pháp ở đằng xa đã nhuốm một tầng huyết sắc.
"Huyết đạo thần thông, đây là muốn đảo khách thành chủ?"
Cuồng Đao giật mình, lập tức đoán.
"Không cần đoán, bọn chúng đã mắc bẫy.
Phương Hàn này vẫn âm hiểm xảo trá như xưa. Cũng may có bọn chúng dò đường cho chúng ta!"
Sắc mặt Trang lão quái âm trầm, trong lòng sợ hãi.
Nhưng ông ta vừa dứt lời, dị biến lại xảy ra. Những Kim Tiên tu sĩ bày trận đều bạo thể mà chết, bảy mươi hai cán trận kỳ rơi lả tả khắp nơi, đại trận theo đó mà phá!
“lê~ Nguyên Tam Giang này cũng quá ác! Lần này Phương Hàn sợ là tính sai rồi!”
Cuồng Đao hít một hơi khí lạnh, kinh hãi trước thủ đoạn tàn nhẫn của Nguyên Tam Giang.
"Ha ha, không ngờ tự nhiên có kẻ chui tới cửa, thời cơ lưỡng bại câu thương tự dâng đến tận miệng.
Hai vị đạo hữu, xem ra hôm nay cơ duyên này thuộc về chúng ta!"
Trên mặt Hàn Tâm Tử lại hiện vẻ mừng rỡ, độn quang lập tức tăng vọt.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng sấm long trời lở đất chấn động tiên nguyên lực trong cơ thể bọn họ, khiến độn quang suýt chút nữa vỡ tan
"Cái gì thế này?!"
Trang lão quái kinh hãi, vội ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy không biết từ lúc nào, toàn bộ bầu trời Tiêu Dao Cung đã bị bao phủ bởi một đám Ngũ Sắc Tiên Vân.
Tầng mây vô biên vô hạn, dù là với thị lực của Thái Ất tu sĩ, cũng không thể nhìn thấy bờ.
Đang lúc kinh nghi, một khối ngọc phù bên hông ông ta rung động.
Lấy xuống thúc giục, giọng nói của đệ tử thân truyền lưu thủ trong môn truyền ra:
"Môn chủ, vừa rồi bầu trời tông môn xuất hiện dị tượng, có Ngũ Sắc Tiên Vân che khuất bầu trời!
Đệ tử phái người đến điều tra, nhưng vừa đến gần đã bị tiên lôi trong mây đánh thành tro bụi, xin môn chủ định đoạt."
Chưa kịp nói xong, lại có mấy tiếng sấm nổ vang, chấn động tiên linh khí giữa thiên địa, khiến ngọc phù vỡ tan!
Lập tức, ngày càng nhiều ánh sáng ngũ sắc lóe lên trong tầng mây, hóa thành từng đạo kinh lôi, nổ vang giữa thiên địa.
“Thậm chí ngay cả tông môn bên kia cũng bị bao phủ! Dị tượng này rốt cuộc lớn đến mức nào?!”
"Không ổn! Mau tránh ra!"
Đột nhiên, Cuồng Đao giật mình, vội nhìn về phía sau lưng, đã thấy một con giao long ngũ sắc khổng lồ đang bay thẳng về phía bọn họ, khí tức vô cùng mạnh mẽ!
Dù sự việc xảy ra đột ngột, nhưng may mắn giao long ngũ sắc bay không quá nhanh, sau một hồi bối rối, mọi người vẫn tránh được.
"Ác giao từ đâu tới, ăn ta một đao!"
Cuồng Đao vung tay chém ra một đạo đao quang trắng xóa xé rách trời đất, trực tiếp chém đứt thân thể khổng Iồ của giao long ngũ sắc.
Nhưng kỳ lạ là, sau khi bị chém đứt, giao long ngũ sắc không hề chảy máu, mà chỉ cần chạm vào nhau, liền khôi phục như cũ.
"Đây không phải giao long thật, đây là do tiên linh khí giữa thiên địa ngưng tụ!"
Hàn Tâm Tử đứng bên cạnh thấy rõ, lập tức nhận ra chân thân của giao long ngũ sắc.
Hóa ra, đối phương chỉ có hình thái gần giống giao long, chứ không phải sinh linh thật sự.
Nhưng phát hiện này lại khiến bọn họ càng kinh hãi hơn.
Bởi vì lúc này, xung quanh bọn họ, càng có nhiều giao long ngũ sắc ngưng tụ, nhao nhao bay về phía tầng mây ngũ sắc trên bầu trời.
Nghĩ đến diện tích che phủ khủng bố của Ngũ Sắc Tiên Vân, ba người Hàn Tâm Tử không chút nghi ngờ, chỉ riêng số lượng tiên linh khí bị tiên vân dẫn động thôi cũng đủ nghiền chết bọn họ!
Dị tượng này rốt cuộc là chuyện gì?!
"Quá tốt rồi! Chủ nhân thành công!"
Lúc này, trong đại điện Tiêu Dao Cung, Huyết Nhi hưng phấn nhảy xuống từ chiếc ghế bành đát vàng.
"Phương Hàn rốt cuộc đã làm cái gì! Ngươi mau khai báo cho ta!"
Sự bất an trong lòng Nguyên Tam Giang đã lên đến cực điểm. Hắn vừa nói vừa thúc kiếm chỉ, lệnh thanh thần kiếm màu đen chém về phía Huyết Nhi.
Nhưng một đạo kinh lôi ngũ sắc giáng xuống gần đó, thanh thần kiếm màu đen lập tức vỡ tan, hóa thành vô số điểm sáng màu đen. Tiên linh khí xung quanh cuốn tới, biến thành hình giao long, bay vút lên không trung!
"Phụt!"
Thần thông bị phá, Nguyên Tam Giang lập tức bị phản phệ, phun ra một ngụm máu lớn.
"Không thể nào!"
"Nguyên đạo hữu, mau nhìn kia!"
Vu Thương Phong chỉ tay về phía xa, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Nguyên Tam Giang vô thức nhìn theo, chỉ thấy giữa mấy ngọn núi ở đằng xa, một vòi rồng ngũ sắc nối liền trời đất đang dội thẳng xuống.
Tiên linh khí mênh mông khó tưởng tượng từ Ngũ Sắc Tiên Vân đổ xuống mặt đất, nhưng không hề gây ra bất kỳ dị tượng nào, phảng phất như trong trung tâm vòi rồng có một tồn tại thần bí, đang thôn phệ toàn bộ tiên linh khít
"Đây là... Không thể nào! Hắn mới tiến giai Thái Ất hậu kỳ bao lâu, làm sao có thể vượt qua cái lạch trời kia!"
Sau một thoáng sững sờ, sắc mặt Nguyên Tam Giang lập tức trở nên hoảng sợ tột độ.
Nhưng hiện thực thường là bạn càng sợ điều gì, thì điều đó càng xảy ra.
Một cỗ trọng áp khó tả đột ngột giáng xuống lên toàn bộ sinh linh dưới Ngũ Sắc Tiên Vân. Tu vi càng cao, càng am hiểu pháp tắc, thì càng chịu trọng áp lớn.
Bởi vì lúc này giáng lâm không phải thứ gì khác, mà chính là đại đạo chỉ lực!
Nguyên Tam Giang và Vu Thương Phong đều là Thái Ất tu sĩ, giờ phút này tự nhiên khó có thể chịu đựng, đều từ trên không rơi xuống, há hốc miệng thở dốc, phảng phất như vậy mới có thể giúp tim tiếp tục đập.
"Đại đạo chi lực! Đây là có người đang tiến giai Đại La!"
Vu Thương Phong rốt cuộc hiểu ra nguồn gốc của dị tượng này, vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Đại đạo chi lực đã xuất hiện, điều này cho thấy người đột phá đã gần thành công. Chỉ cần Nguyên Anh có thể chịu đựng được sự cọ rửa của đại đạo chi lực, là có thể đột phá cảnh giới, trở thành Đại La sơ kỳ đại năng giả!
Nếu như nói, Ngũ Sắc Tiên Vân chỉ che phủ gần một nửa Kim Nguyên sơn mạch, thì khi đại đạo chỉ lực giáng lâm, toàn bộ tu sĩ Kim Nguyên tiên vực đều cảm nhận được, nhao nhao nhìn về phía Tiêu Dao Cung.
Nhất là mấy vị Đại La tu sĩ Kim Nguyên tiên vực, đều lập tức bỏ dở công việc, lách mình đến giữa không trung, đưa tay bấm đốt ngón tay.
Trên bầu trời Kim Nguyên tiên cung, Đông Phương Bạch bấm đốt ngón tay một lát, lông mày không khỏi nhíu lại, lẩm bẩm:
"Hướng kia ta nhớ chỉ có mấy tông môn hạng trung, đến Thái Ất hậu kỳ tu sĩ còn hiếm, lại có người có thể đột phá Đại La?"
Đông Phương Bạch không hề liên hệ dị tượng này với Tiêu Dao Cung, thậm chí gần như đã quên việc Nguyên Tam Giang cầu kiến.
Những nghỉ hoặc tương tự nhao nhao sinh ra trong lòng những Đại La tu sĩ còn lại, nhưng bọn họ đều không hẹn mà cùng, không ai có ý định đến điều tra.
Dù sao thời gian không còn kịp, cho dù đến, cũng chỉ có thể đối mặt với Lạc Hồng đã đột phá, có thể làm được rất ít, ngược lại sẽ đắc tội với người.
Những giao dịch lỗ vốn như vậy, đương nhiên bọn họ không muốn làm.
Giờ phút này, bên ngoài kim chi lực tràng Tiêu Dao Cung, A Tử đang thúc đẩy kim ngân lệnh bài Lạc Hồng cho, ngưng tụ một tầng pháp tráo thời không quanh thân, để chống lại uy áp đại đạo.
Ánh mắt nàng không nhìn về phía trung tâm vòi rồng ngũ sắc, mà không ngừng quét mắt xung quanh, bày ra vẻ đề phòng tuyệt đối, đảm nhiệm việc hộ pháp.
Còn về phía Lạc Hồng, nhục thể hắn đang thừa nhận vô tận tiên linh khí quán chú, tu vi tăng lên với tốc độ không thể tin được, thân thể cũng vì vậy mà phồng lớn lên không ít.
Nhưng với tu vi nhục thể của hắn, gánh nặng này hoàn toàn có thể dễ dàng chấp nhận, không hề nguy hiểm.
Tương tự, sự cọ rửa của đại đạo pháp tắc cũng không thể lay chuyển Nguyên Anh của Lạc Hồng, giúp hắn lần nữa nhìn thấy dị tượng Thái Sơ pháp tắc.
So với lần trước tại di tích Chân Ngôn Môn, lần này hắn nhìn thấy rõ ràng hơn, thời gian cũng lâu hơn.
Chỉ thấy nơi giao giới của hai con cá đen trắng khổng lồ, nhưng càng gần về phía cá trắng, một điểm sáng đang lấp lánh.
"Đây là. Ta?"
Lạc Hồng vừa cảm nhận được, dị tượng Thái Sơ trước mắt tựa như ảo ảnh tan biến, hắn trở lại thực tại.
Chỉ là vòi rồng ngũ sắc khổng lồ và tiên vân đầy trời đã biến mất, Lạc Hồng thần niệm động, phảng phất có thể chạm đến thiên địa pháp tắc!